Phía Sau Em Luôn Có Một Vì Sao - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:10:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Tự tránh mặt lâu.
Anh dám gặp .
Tôi chặn Thịnh Tự, nhưng đợi một mà vốn chẳng gặp chút nào.
Lục Gia Bạch xuất hiện chân tòa chung cư của .
Tay cầm một cuốn nhật ký cũ kỹ.
Giọng hoảng hốt, như kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc: "Em thích , đúng ?"
Tôi nhíu mày. Nhìn kỹ , đó là cuốn nhật ký dùng từ lâu đây, một mang đến trường mất một cách bí ẩn.
Tại bây giờ nó trong tay Lục Gia Bạch?
Tôi lạnh nhạt lùi một bước: "Không ."
Tôi cô bạn cùng bàn kể về tình hình gần đây của Lục Gia Bạch.
Sau khi Thanh Hoa, chuyện của và Hứa Giai Giai đồn thổi khắp trường, còn săn đón như nữa.
Lục Gia Bạch mấy bận tâm.
Trong khi khác tận hưởng quãng đời sinh viên, chỉ vùi đầu học để xin du học, học đến mức gần như bệnh hoạn.
Hứa Giai Giai vẫn tìm đến .
Nhan sắc, gia thế của đều là sự lựa chọn nhất mà Hứa Giai Giai thể chạm tới.
Hứa Giai Giai chuyển trường năm lớp mười hai, thi cử thất bại.
Tương lai mịt mờ.
Cô cam lòng, cũng thể từ bỏ Lục Gia Bạch.
Cô dùng đủ thủ đoạn để đeo bám Lục Gia Bạch, đến cuối cùng, Lục Gia Bạch thậm chí báo cảnh sát trong tuyệt vọng.
cô đưa thứ gì cho Lục Gia Bạch. Mà đồng ý hòa giải riêng.
Trong quán cà phê của trường, Lục Gia Bạch trải cuốn nhật ký của mặt.
Tâm tư thầm kín của thiếu nữ.
Từng chữ từng câu đều là về Lục Gia Bạch của ngày xưa.
Tôi chút cảm xúc Lục Gia Bạch đối diện: "Vậy thì ? Anh gì?"
Giọng Lục Gia Bạch mang theo chút gấp gáp.
"Anh cũng thích em. Doanh Tinh."
Tôi nhíu mày, thể hiểu nổi.
"Anh em giận , thậm chí giận đến mức sang Anh để tránh mặt . Anh cũng sai . Anh nên phớt lờ em.
bây giờ . Cuối cùng chúng cũng hiểu lòng , em thích , cũng thích em. Hồ sơ du học của cũng thông qua .
Chúng thể ở bên..."
Tôi thật sự thể chịu đựng thêm nữa, liền ngắt lời bày tỏ của Lục Gia Bạch.
"Anh làm ?"
Thời gian qua Thịnh Tự cứ tránh mặt khiến tâm trạng vốn , đối với Lục Gia Bạch càng cần giữ vẻ mặt ôn hòa làm gì.
"Chỉ cần chỉ thông minh hai mươi là thể , hiện tại còn thích nữa, và cũng thể ở bên ."
"Chẳng là tuyệt giao ?"
"Anh hiểu ý nghĩa của từ tuyệt giao ? Ngay cả bạn bè bình thường cũng làm với , huống hồ là bạn trai bạn gái. Lục Gia Bạch, đừng đến làm phiền nữa."
Niềm vui mặt Lục Gia Bạch dần lịm tắt.
Anh thực sự ngờ rằng, bản mang theo đầy sự cầu may và hy vọng, bắt chuyến bay sớm nhất, đặt chân đến London quản mệt mỏi chạy đến mặt Thẩm Doanh Tinh, để những lời như thế .
Tôi lạnh giọng : "Cho dù từng thích , thì đó cũng là chuyện của lâu về ."
"Trên đời t.h.u.ố.c hối hận , Lục Gia Bạch."
Tôi dậy thì phát hiện dãy ghế sofa.
Thịnh Tự đang đó.
Ánh mắt rơi cuốn nhật ký mặt .
Anh bằng sử dụng súng, thị lực cực kỳ , đến mức thể rõ từng chữ đó.
Nhìn rõ tình cảm chua xót và nồng nhiệt mà từng dành cho khác.
Thậm chí chính tai thừa nhận rằng từng thích Lục Gia Bạch.
Gương mặt Thịnh Tự biểu cảm gì.
Anh bỏ .
Tôi vội vàng đuổi theo.
"Thịnh Tự, Thịnh Tự!"
Anh nhanh. vẫn luôn chậm vài bước, đuổi kịp.
Tôi thở hổn hển: "Anh mà thêm bước nữa, em sẽ bao giờ thèm để ý đến nữa!"
Bước chân của Thịnh Tự đột ngột khựng .
Tôi chạy bước nhỏ đến bên cạnh , nắm lấy tay , thật nhanh: "Hồi nhỏ khi , gia đình Lục Gia Bạch chuyển đến, chơi với em, tặng em một bó hoa, trong đó hoa uất kim hương. Em dị ứng nên một trận sốt nặng, sốt đến mức mê sảng.
Em quên hết chuyện. Lúc đó em cứ luôn miệng gọi trai.
Lục Gia Bạch sợ em chuyện nên túc trực bên giường em, thấy em gọi, liền thưa."
Nói đến đây. Tôi thấy hoang đường, cũng ngại ngùng.
"Thế là em nhận lầm thành ."
Tôi đặt nhầm sự phụ thuộc dành cho Thịnh Tự lúc nhỏ lên Lục Gia Bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phia-sau-em-luon-co-mot-vi-sao/chuong-9.html.]
Tôi cảm thấy lời giải thích của càng lúc càng trở nên nhạt nhòa.
Sợ Thịnh Tự tin.
"Thật đấy, em thật sự thích . Em chỉ thích thôi.
Em thật sự, thật sự thích , thích đến mức làm cho ..."
Lời phía của còn kịp hết.
Bởi vì Thịnh Tự , hôn lấy , nuốt trọn tất cả những lời còn của trong.
Anh c.ắ.n nhẹ môi .
Giọng trầm đục.
"Anh cũng ."
Tôi mơ màng.
Giữa màn mưa bụi London, Thịnh Tự nâng mặt lên và hôn một nữa.
"Thích em đến mức làm cho ."
...
Tôi và Thịnh Tự ở bên .
tháng thứ ba kể từ khi chính thức hẹn hò.
Anh vẫn chịu làm những việc mà các cặp đôi nên làm.
Bất kể dùng đủ cách làm nũng năn nỉ, vẫn kiên định lay chuyển: "Em còn nhỏ."
Giọng của trầm khàn.
Nhật Nguyệt
"Nếu em hối hận, sẽ tự kết liễu đời ."
Tôi sờ tám múi bụng của , thề thốt đủ kiểu rằng tuyệt đối sẽ hối hận.
Anh đẩy khỏi cửa.
"Không ."
luồn cánh tay , lao lên giường , hít một thật sâu.
Tôi tung hết chiêu trò, làm nũng mè nheo.
Thậm chí còn làm cả những việc đây từng dám nghĩ tới để khiêu khích Thịnh Tự.
Đuôi mắt nghẹn đến đỏ ửng.
Đột nhiên, Thịnh Tự vươn tay đẩy ngã xuống giường.
Còn bản quỳ xuống, giữa lúc còn hiểu định làm gì, cúi xuống, chóp mũi chạm .
Rõ ràng hành động thậm chí thể coi là đang dâng hiến, lấy lòng.
tư thế của hung hãn.
Chiếm giữ ngóc ngách. Kiểm soát từng phản ứng của .
Những cùng phòng thí nghiệm với Thịnh Tự là "kẻ cuồng kiểm soát", là "bạo quân", bình thường chẳng cảm thấy gì, nhưng lúc đây thực sự nếm trải điều đó.
Tôi c.ắ.n đốt ngón tay, còn cách nào khác, chỉ từng tiếng một gọi " trai".
Tiếng gọi khiến hàng mi của Thịnh Tự khẽ run rẩy.
Đôi mắt đen trắng phân minh đẫm nước từ lên: "Im miệng."
...
Tôi và Thịnh Tự bên một năm mới chính thức công khai với gia đình.
Ba thở dài một tiếng thườn thượt, than vãn: "Ba ngay mà, ba ngay mà."
Ngược , tỏ bình thản.
Tôi rón rén xán gần bà.
Bà chỉ mỉm : "Chỉ cần con hạnh phúc, những chuyện khác đều thấy quan trọng. Đây là điều nghĩ thông suốt từ lúc con mới chào đời ."
Cô bạn cùng bàn khi tin thì hét toán loạn trong điện thoại.
"Trời đất ơi! Tớ chèo bao nhiêu cặp , cuối cùng cũng một cặp là thật!"
Ngày tháng cứ thế trôi .
Việc học của tại London dần đến hồi kết, mỗi ngày đều bận rộn với luận văn đến mức chân chạm đất.
Mãi cho đến khi Thịnh Tự gõ nhẹ đầu .
Tôi mới nhận năm mới đến .
Đây là đầu tiên và Thịnh Tự cùng đón Tết ở nước ngoài.
Gói sủi cảo, dán câu đối xuân, chúng bận rộn rộn ràng giữa một London gần như chẳng chút khí Tết nào.
Khi tiếng chuông giao thừa vang lên.
Tôi và Thịnh Tự cuộn ghế sofa, tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Thế giới dường như trở nên yên tĩnh.
"Thịnh Tự."
"Ừ."
"Anh trai."
"Ừ."
"Chúng sẽ mãi mãi, mãi mãi ở bên nhé."
"Ừ."
(Hết)