Tiền Đồng đêm qua trở về chuẩn sẵn tinh thần, chờ Tống Thế t.ử đến chất vấn nàng. Nàng vốn tưởng, Thế t.ử sẽ hỏi nàng: Vương phi do nàng g.i.ế.c , ám sát Vương gia là của nàng .
Tống Thế t.ử chẳng hề hỏi nàng bất cứ chuyện gì liên quan đến đêm qua.
Ngược , còn cưới nàng.
Tiền Đồng thực sự hiểu trong đầu đang nghĩ gì. Chỉ vì một lời hứa khi , một nụ hôn, vài phần rung động, liền bất chấp tất cả, màng hậu quả, trói nàng bên cạnh ?
là Tống Thế t.ử một đường thẳng ruột ngựa.
Hắn thể bỏ hết việc trong tay, nửa đêm bên giường nàng để ép hôn, Tiền Đồng rõ, chuyện trong lòng nhất định xếp ở vị trí đầu tiên. Dù rõ nguyên do, nàng cũng hiểu thể từ chối, bèn khéo léo :
“Quân Chẩn như , tiểu nương t.ử nào gả cho ngươi…”
Tống Doãn Chấp cắt ngang:
“Vậy thì nàng gả.”
“Gả! Ta gả.”
Tiền Đồng với , nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay ,
“ ngươi xem, mắt chúng còn nhiều việc giải quyết. Phác gia và Vương phủ kế tiếp tất sẽ trở mặt thành thù, hai nhà c.ắ.n xé lẫn , triều đình lợi, Thế t.ử liền thể thuận lợi khai thông vận hà. Không bao lâu , Thế t.ử thu hồi hai tòa diêm trường Hoài Nam trong tay Vương gia, khi bộ diêm trường hai Hoài đều thuộc về triều đình. Triều đình thể lập quan diêm tại đây, vận muối biển Dương Châu khắp Đại Ngu, thuế muối khổng lồ đủ giúp triều đình khôi phục chiến loạn, Đại Ngu sẽ ngày một hưng thịnh, bách tính cũng sẽ sống ngày càng hơn…”
Nàng dò xét :
“Ta sẽ gả cho ngươi, nhưng… lúc .”
Tống Doãn Chấp :
“Mặc y phục chỉnh tề.”
Tiền Đồng sững :
“Hả?”
“Vương Triệu đây, bắt ngươi quy án.”
Tống Doãn Chấp chậm rãi dậy,
“Ngươi thuê giang hồ nhân sĩ, giả làm Hồ nhân, đêm xông Phác gia, ám sát Bình Xương Vương cùng Vương phi. Tội , đến đại lao phủ tri châu , hãy tiếp với .”
Tiền Đồng ngẩn .
Lúc mặt Tống Doãn Chấp còn nửa phần nhân tình, nghiêng mắt dặn bên ngoài:
“Vương Triệu, bắt !”
“Tuân lệnh!”
Tiền Đồng: “……”
“Khoan !”
Tiền Đồng ngờ là làm thật, vội quấn chăn che , hướng về phía Vương Triệu đang xông ngoài gian, khí thế hung hăng mà lớn tiếng quát:
“Ngươi khoan ! Ta còn mặc y phục, ngươi dám là c.h.ế.t chắc!”
Quả nhiên Vương Triệu liền khựng .
“Tống Doãn Chấp! Nào như ngươi!”
Tiền Đồng cuống cuồng tìm y phục mắng:
“Năm đó hoang đảo, ngươi trói tay , cầm kiếm ép gả cưới; nay thì , dùng quan uy bức thành với ngươi. Ta đến mức khiến Tống Thế t.ử lưu luyến quên ? Ngươi hiểu phong tình đến , tiểu nương t.ử nào chịu gả cho ngươi?”
Nàng cố ý lớn, chính là để những binh mã ngoài đều thấy.
Đường đường Tống Thế tử, thiên chi kiêu tử, thế nào cũng giữ vài phần thể diện; mong rằng nàng chọc giận, sẽ mặc nàng tự sinh tự diệt, tạm thời dứt ý định thành .
Nào ngờ Tống Doãn Chấp chỉ đáp:
“Nàng thế nào? Nàng , cầu hôn , làm theo.”
Tiền Đồng: “……”
Một đêm chợp mắt, vội vã tới đây, bên ngoài trời rạng. Trong đôi mắt Tống Doãn Chấp hằn đầy tia máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phi-phu-tuc-quy-lam-ga-thanh-duyen/chuong-172-cho-nang-mot-nen-huong-khong-dap-ung-bat-nguoi.html.]
“Còn điều gì , hết một lượt .”
Nàng gì nữa.
nàng thật sự thể gả.
Tiền Đồng định tiếp tục dây dưa, khoác vội chiếc áo choàng mỏng, , ngẩng đầu thẳng, nghiêm túc :
“Tống Doãn Chấp, tình cảm dành cho ngươi sâu như ngươi tưởng.”
Nàng thấy ánh mắt khẽ động, liền thẳng thắn bày tỏ:
“Ta thích ngươi, nhưng đến mức ngươi thì gả, ngươi hiểu chứ?”
Tống Doãn Chấp lên tiếng, bàn tay đặt bên cạnh siết chặt thêm.
Tiền Đồng tiếp lời:
“Ta ngươi là vì cho , đôi tay dính máu, nhưng làm …”
Giọng nàng khẽ, sang, nàng liền thật:
“Ta là thương hộ, thể như ý ngươi mà cải tà quy chính, trở nên sạch sẽ tinh khôi.”
Hắn cần vọng tưởng đổi nàng.
Dù là hôn nhân của , đối với nàng cũng vô dụng.
Nàng :
“Có lẽ loại nữ t.ử nơi thôn dã như , trong mắt Thế t.ử thành khác biệt, khơi dậy hứng thú; Thế t.ử làm gì đó cho , cho một lời hứa. đó chỉ là nhất thời yêu thích. Nhân sinh một đời quá dài, với Thế t.ử khác chỉ ở phận địa vị, mà ở cả điều nghĩ, điều làm. Thế t.ử lấy gì bảo đảm, sẽ vì nhất thời hôm nay mà hối hận?”
Tiền Đồng hết nỗi lòng, còn dối gạt:
“Chúng thể là tri kỷ, là tình nhân, nhưng hợp làm phu thê.”
Nếu ngay từ đầu nàng là đến , coi trọng danh phận và hôn nhân đến thế, nàng tuyệt đối sẽ trêu chọc .
Nàng chỉ một hối hận. Tống Thế t.ử mỗi làm một việc thiện, mỗi đối đãi với nàng thêm một phần , thì trong lòng nàng, nỗi hối tiếc dâng lên thêm bấy nhiêu.
Hôm nay rõ với , cũng là tự tay chặt đứt trong đáy lòng sợi tình mới nhú mầm, còn kịp leo thành giàn dây xanh um.
Dẫu chỉ là một mầm non, cưỡng ép c.h.é.m ngang, vẫn đau.
Nàng cũng đau.
Nói xong, nàng liền mặt , dám mắt . Bên ngoài lặng ngắt như tờ, nếu bình phong vẫn còn in bóng , e rằng tưởng họ bỗng dưng tan biến.
Tống Doãn Chấp rời , vẫn vững tại đó.
Hồi lâu , bỗng khẽ một tiếng, giọng thấp:
“Tiền cô nương quả nhiên là làm ăn.”
“Nàng leo lên , khai ân ngoài pháp, trả bất kỳ cái giá nào. Trên đời làm gì chuyện đến thế.”
Ngay khoảnh khắc Tiền Đồng ngẩng đầu, xoay , mặt ngoài, giọng trầm khàn:
“Ta hứng thú làm tri kỷ với nàng, cũng chẳng rảnh rỗi l*m t*nh nhân với nàng. Là Tống Doãn Chấp trúng độc của nàng cũng , là nàng cưới cũng , tùy nàng nghĩ . nếu nàng tránh khỏi ngục tai , Tiền gia nàng liên lụy, chỉ một con đường—gả cho .”
Nói xong, thèm thêm nửa lời, cũng chẳng liếc nàng một cái, bước ngoài dặn Vương Triệu:
“Cho nàng một nén hương. Không đáp ứng, bắt .”
Tiền Đồng: “……”
Nàng từng thấy con lừa nào bướng đến .
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================