"Em định làm gì?" Tạ Nghiên Trì Nam Vãn.
Nam Vãn tiến sát gần , những ngón tay thon dài khéo léo chạm thắt lưng , tháo bỏ chiếc khóa da đắt tiền. Đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ : "Tạ tổng bận rộn quá nên quên ? Hôm nay là ngày 15, là ngày 'trả bài' mà định đấy."
Tạ Nghiên Trì liếc dòng qua đường bên ngoài cửa sổ xe, giọng vẫn bình thản: "Em ở xe ?"
"Không ?" Đôi mắt đào hoa của Nam Vãn đầy vẻ quyến rũ, đầu ngón tay vẽ những vòng tròn cơ bụng săn chắc của , "Kích thích cỗ máy già nua của một chút ?"
Tạ Nghiên Trì im lặng cô vài giây, ánh mắt trở nên thâm trầm.
Sau đó, gì thêm, đưa tay giữ chặt gáy cô cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn của mang theo mùi hương đặc trưng, thanh khiết nhưng cũng đầy áp chế.
dù cô nỗ lực thế nào, vẫn giống như một nhạc công nghiêm cẩn nhất, tuân thủ đúng những chương nhạc định sẵn, ngay cả nhịp thở cũng hề rối loạn.
Ngay khi Nam Vãn gần như bỏ cuộc, chiếc điện thoại đặt bên cạnh của Tạ Nghiên Trì bỗng đổ chuông phá tan bầu khí.
Anh khựng , đưa tay lấy điện thoại.
Không đầu dây bên gì, vẻ bình tĩnh vạn năm đổi mặt bỗng nhiên biến sắc! Tuy chỉ là cái nhíu mày cực nhẹ và ánh mắt trầm xuống, nhưng đối với cô, bấy nhiêu đó là chấn động kinh hoàng !
Anh dứt khỏi cuộc hoan lạc, bắt đầu chỉnh đốn quần áo chút xộc xệch của .
"Vãn Vãn, việc gấp, em xuống xe ."
Nam Vãn trợn tròn mắt đầy kinh ngạc: "Tạ Nghiên Trì! Em còn ..."
"Ngoan ," ngắt lời cô, giọng điệu dường như chút dịu nhưng vẫn đầy cách, " sẽ bù cho em."
Nói xong, trực tiếp đẩy cửa xe bên phía cô , hiệu cho cô xuống xe.
Nam Vãn tức đến run cả . Cô trơ mắt nhanh chóng ghế lái, khởi động động cơ. Chiếc xe sang trọng lao như tên bắn, bỏ mặc cô bơ vơ bên lề đường ngay cổng đồn cảnh sát.
"Tạ Nghiên Trì! Đồ khốn nhà ! Cái đồ gỗ mục phong tình!"
Cô giậm chân mắng chửi, nhưng trong lòng trào dâng một sự cam tâm và hiếu kỳ mãnh liệt.
Rốt cuộc là dự án nghìn tỷ nào mà thể khiến bỏ rơi một mỹ nhân như cô giữa chừng một cách mất kiểm soát như thế?
Cô chút do dự chặn một chiếc taxi, báo hướng xe của Tạ Nghiên Trì: "Bám theo chiếc Cullinan phía cho !"
Chiếc xe phóng vun vút, cuối cùng dừng một quán b ar tên là Mê Cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pha-tan-bang-gia/chuong-2.html.]
Nam Vãn sững sờ.
Tạ Nghiên Trì vốn dĩ giọt rư ợu chạm môi, tự luật đến mức đáng sợ, đến nơi làm gì?
Cô trả ti ền xuống xe, lặng lẽ bám theo.
Vừa tới cửa quán ba r, cô thấy cách đó xa, một cô gái mặc váy liền màu trắng đang mấy tên lưu manh say xỉn quấy rối. Cô gái sợ đến mức mặt cắt còn giọt má u, liên tục lùi về phía .
Giây tiếp theo, một cảnh tượng khiến Nam Vãn cả đời cũng thể quên xảy !
Người đàn ông luôn điềm tĩnh, nề nếp như Tạ Nghiên Trì xông lên, tung một cú đ á cực mạnh bụng tên cầm đầu.
Tiếp đó là cú đ ấm thứ hai, cú đ á thứ ba... Anh vứt bỏ vẻ lịch lãm ung dung thường ngày, cách đ ánh gần như hoang dã, trong ánh mắt tỏa luồng sát khí đáng sợ mà cô từng thấy bao giờ.
Mấy tên lưu manh nhanh chóng đ.á.n.h cho cha gọi , tháo chạy thục mạng.
Tạ Nghiên Trì đuổi theo, lập tức kiểm tra tình hình cô gái, khắp một lượt: "Có thương chỗ nào ?"
Cô gái bỗng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe chằm chằm: "Tạ Nghiên Trì! Không mặc kệ ? Còn đến đây làm gì nữa?!"
Tạ Nghiên Trì lời nào, chỉ dang rộng vòng tay, ôm chặt cô gái lòng một cách đầy mạnh mẽ.
Cô gái dường như vẫn còn đang giận dỗi, sức vùng vẫy, cúi đầu c.ắ.n một nhát thật mạnh cổ !
Nam Vãn thấy rõ Tạ Nghiên Trì đau đến mức nhíu chặt mày, nhưng vòng tay đang ôm cô gái vẫn hề nới lỏng lấy một phân.
Anh cúi đầu cô gái trong lòng, ánh mắt ... là thứ mà Nam Vãn từng thấy, nó pha trộn giữa đau đớn, bi thương, bất lực và cả một tình yêu sâu đậm thể che giấu.
Nam Vãn sững tại chỗ, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu, đóng băng bộ cơ thể cô trong tích tắc.
Chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, cô thấy đủ cung bậc cảm xúc gương mặt đàn ông mà cô dùng hết tâm tư cũng thể lay chuyển: lo lắng, phẫn nộ, căng thẳng, đau lòng, bi thương, và cả tình yêu nồng cháy...
Tất cả những cảm xúc mà cô hằng khao khát , lúc đây, vì một cô gái khác mà trào dâng mãnh liệt, phô bày trọn vẹn.
Tảng băng cứng nhắc, tĩnh lặng cả vạn năm vì một phụ nữ khác mà tan chảy và đổ sụp ngay lúc .
Vậy thì cô, Nam Vãn, rốt cuộc là cái gì?
Cô chôn chân trong tiếng nhạc ồn ào và ánh đèn mờ ảo đó bao lâu, cho đến khi Tạ Nghiên Trì cẩn thận hộ tống cô gái đó rời khỏi quán b ar, cô mới bừng tỉnh như thoát khỏi một cơn ác mộng.
【Kiểm tra giúp xem cô là ai, quan hệ gì với Tạ Nghiên Trì.】
Khi cô trở về nhà với tâm hồn thất lạc, thông tin từ bạn gửi tới.