Ông nội vốn là chồng hờ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:23:24
Lượt xem: 119

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội đưa chúng về nhà.

Bà chở chúng đến cửa một khách sạn.

"Xuống xe thôi." Bà hai chị em đang bất động ở ghế .

Đẩy cửa phòng VIP , một phụ nữ với vẻ ngoài tinh tế đang đó.

"San San, Tiểu Chu?"

Đó là giọng nhớ thương bao nhiêu .

Tiểu Chu lao tới: "Mẹ!"

Tôi từng hình dung vô cảnh chúng gặp .

Cũng từng hối hận vô , hối hận vì khoảnh khắc bố giơ gậy gỗ lên, đủ dũng cảm để .

Giờ đây, đang ngay mặt.

Rạng rỡ, khác hẳn với hình ảnh trong trí nhớ của .

"San San, con còn ngẩn đó làm gì!" Bà nội nắm lấy tay , dẫn tới mặt .

"Mẹ!" Nước mắt chực trào .

"Xin con, là tại ! Mẹ với hai đứa quá!" Giọng nghẹn ngào vỡ vụn.

Mẹ trẻ hơn, xinh hơn.

Đến mức gần như dám nhận .

"Là quá ích kỷ, bao lâu nay mới trở về thăm các con..."

Ba ôm lấy , thật lâu.

"Khi đó mắc bệnh trầm cảm," nức nở kể: "Bà nội con bao khuyên rời xa bố con, để sống một cuộc đời bình thường, nhưng chỉ cần nghĩ đến hai đứa, nỡ lòng nào..."

"Bà nội con còn , chỉ cần , quyền nuôi con đều thuộc về , nhưng khi thực sự dây dưa với bố con thêm nữa..."

"Mẹ dám cầu xin các con tha thứ."

Bà nội tiếp lời: "Mẹ con tự t.ử vài , đều là bà ngăn ."

Mẹ gật đầu lia lịa: " !"

"Nếu bà nội, còn cõi đời nữa ."

"Chính bà dạy rằng, yêu bản thì mới khả năng yêu thương các con."

"Bà nội con đưa tìm dì của bà, dì giúp ăn học. Vốn dĩ gốc gác tệ, đó, bà thậm chí còn gửi nước ngoài."

Nước mắt dâng trào.

"Thật lòng, xin ."

Tôi vươn tay, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt mặt .

"Mẹ ơi, con trách ."

"Mẹ cũng cuộc đời của riêng ."

"Con chỉ mong thể sống cuộc đời của thôi."

17

Tiểu Chu quỳ xuống nhận với bà nội: "Bà ơi, là của con, con cứ nghĩ chính bà là phá hoại gia đình chúng , con xin bà..."

Bà nội gì, chỉ cúi xuống đỡ dậy.

"Đứng lên ." Giọng bà nhẹ: "Nam nhi gối vàng."

Tiểu Chu ngẩng đầu lên, định gì đó, môi run rẩy hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt một câu: "Bà ơi, con vẫn thể mang họ Trang chứ ạ?"

Bà nội sững một chút bật .

Bà đưa tay lau nước mắt mặt thằng bé: "Mang họ gì quan trọng, quan trọng là cháu trở thành như thế nào."

Tiểu Chu gật đầu lia lịa lắc đầu nguầy nguậy, cuối cùng lao lòng bà nội, như một đứa trẻ ba tuổi.

Tôi bên cạnh, mũi cũng cay xè.

Mẹ lau nước mắt, gọi phục vụ gọi một bàn đầy món ăn.

Toàn là những món mà Tiểu Chu và thích từ bé.

Bữa cơm đó kéo dài lâu.

"Lần trở về, sẽ nữa." Mẹ gắp đồ ăn cho chúng : "Hiện tại đang làm phó tổng ở công ty của bà dì con."

Tiểu Chu vẫn giữ vẻ mặt buồn bực.

"Tiểu Chu, trách con, chỉ mong con phân biệt đúng sai, đừng sống như bố con."

Cậu gật đầu, vẻ đăm chiêu mới bắt đầu ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ong-noi-von-la-chong-ho/chuong-8.html.]

"Chị, xin chị, mấy lời đồn thổi ở trường là do em lan truyền. Em sẽ giải thích rõ ràng, em hứa đấy."

Tôi em trai, bỗng thấy thằng bé như lớn hẳn lên chỉ một đêm.

Ăn xong, Tiểu Chu chủ động đề nghị ký túc xá trường, nhưng bà nội đồng ý, bảo tài xế đến trường dọn hết đồ đạc của thằng bé về nhà.

"Ba con khó khăn lắm mới đoàn tụ, cứ ở nhà , em của bà từ lâu coi các cháu như con gái ruột ."

Tiểu Chu , gật gật đầu.

Bà nội dẫn chúng lên một chiếc xe khác.

Xe chạy nửa tiếng thì dừng một cánh đồng.

Tôi xuống xe, cánh đồng thử nghiệm mênh m.ô.n.g bát ngát mắt, sững sờ.

"Đây là thành quả nghiên cứu của bà." Đôi mắt bà nội sáng rực như những vì : "Lương thực trồng cánh đồng năng suất cao gấp ba ruộng bình thường!"

18

Nhìn những mầm lúa xanh mướt, bỗng hiểu rõ sự kiên trì của bà suốt mấy chục năm qua.

Bà dành cả đời vì mảnh đất , vì hạt thóc cánh đồng .

"Bà nội, bà thật là vĩ đại." Tôi chân thành .

Bà nội sang : "Dự án quảng bá cánh đồng , giao cho công ty con thực hiện."

Mẹ trang trọng gật đầu: "Giáo sư Trang, đây là vinh hạnh của con ạ."

Tôi nhịn mà bật .

Giáo sư Trang.

Cách gọi , mới êm tai làm .

Một tuần .

Tiểu Chu công khai làm rõ lời đồn thổi ở trường.

Những kẻ từng ném rác bàn học, giấy nhắn cho cũng lượt đến xin .

Tôi truy cứu nữa.

Bà nội dạy, tha thứ thì nên tha thứ.

Về phần ông nội, đó cũng vài tin tức.

Sau khi ả Tiểu Lệ cuỗm sạch tiền trong tay ông nội, ả liền lấy lý do tính cách hợp để đòi ly hôn.

Ông nội đồng ý, ả bèn vin việc ngôi nhà tên để đuổi thẳng ông ngoài.

Bố cũng mất luôn công việc đội trưởng bảo an. Vốn dĩ con trai của ả Tiểu Lệ nhận bố làm là vì nể mặt ông nội, giờ đây tự nhiên chẳng còn lý do gì để nâng đỡ ông nữa. Mà bản bố lúc cũng chỉ mải mê nghĩ cách tìm bằng bà nội và , chẳng còn tâm trí mà làm việc.

Họ còn cách nào trụ ở thành phố.

Muốn về quê thì căn nhà tự xây ở làng cũng bán mất , còn nơi nào để về nữa đây?

Thỉnh thoảng Tần Tiểu Chu đến thăm họ, nhưng nào về thằng bé cũng lầm lì năng gì.

Bà nội cũng hỏi han gì cả.

Bà chỉ mải miết với những cánh đồng thực nghiệm mỗi ngày, xong xuôi trở về nhà kèm học bài.

Thỉnh thoảng bà bếp cùng bà cố, hoặc đ.á.n.h cờ với ông cụ cố.

Những ngày tháng trôi qua thật bình lặng và an yên.

Ngày thi đại học, bà nội, , bà dì, bà cố và ông cố đều đến tiễn .

Trước khi bước phòng thi, đầu họ một .

Bà nội diện bộ sườn xám mà bà thích nhất, ở vị trí nổi bật nhất, giơ tay làm động tác cổ vũ .

Bạn trai mới của bà cũng đến.

Không ông nội, bà vẫn thể sống .

Ngày cầm tay tờ giấy báo nhập học, bà nội .

Bà hiếm khi lắm.

Ngay cả cái ngày ông nội đòi ly hôn, bà cũng chẳng rơi một giọt nước mắt nào.

Bà ôm lấy giấy báo nhập học của , nức nở như một đứa trẻ.

"San San , bà uổng công yêu thương cháu ."

Tôi ôm chầm lấy bà, nước mắt cũng tuôn rơi.

Cảm ơn bà dùng cả cuộc đời để dạy cho cháu thế nào là kiên trì, thế nào là nhẫn nhịn và thế nào là sức mạnh thực sự.

Bà nội , bà chính là phúc phần lớn nhất của cháu.

-Hết-

Loading...