Ông nội vốn là chồng hờ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:23:19
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

đập mắt là cảnh ông nội nắm tay dì Tiểu Lệ bước .

Ông liếc bàn ăn, lắc đầu: "Thục Muội, bà cần làm mấy việc vô ích nữa. Bà làm bao nhiêu món thích cũng vô ích thôi, quyết định , ly hôn với bà, ở bên Tiểu Lệ. Bị bà trói buộc cả đời, cũng đến lúc tìm tình yêu đích thực của ."

Phía họ, bố và em trai đang xách theo vài chiếc hành lý.

Cái nhà , cái lúc bỏ , từng tan nát một .

Giờ đây sắp tan đàn xẻ nghé nữa.

Cổ họng nghẹn đắng, nhưng vẫn mở lời níu kéo: "Ông nội, ông dọn ngoài sống với dì Tiểu Lệ thì , nhưng thể đưa bố và em trai theo? Còn bà nội thì ? Bà nội làm thế nào đây?"

Em trai khẩy một tiếng, hất cằm về phía : "Chị đang nhảm cái gì đấy?"

"Người dọn là chị và bà Trang Thục Muội."

Tôi giáng một cái tát mặt nó.

"Cái tên của bà nội mà mày cũng gọi trống ? Bà dạy mày thế đấy ?"

tránh kịp, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, càng đắc ý hơn, nó nhe răng gầm lên: "Tao giờ mang họ Trang nữa! Cho chị xem sổ hộ khẩu , tao theo họ ông nội, tụi tao họ Tần! Mấy họ Trang các dọn ngoài ngay cho tao!"

"Cút! Cút ngoài mà sống!"

Bà nội chằm chằm ông nội, hốc mắt khô khốc, lấy một giọt nước mắt.

Bà như tê liệt từ lâu .

Bà chỉ bình thản đáp một câu: "Tần Bách Xương, ông xác định là ly hôn với thật ?"

Ông nội nắm c.h.ặ.t t.a.y dì Tiểu Lệ, mười ngón đan xen: "Phải! Tôi yêu cô !"

6

"Bà Tiểu Lệ xem, hiểu lễ nghĩa, dịu dàng chu đáo, con trai còn là quản lý cấp cao của công ty lớn đấy!"

"Còn bà thì ? Chỉ bán mặt cho đất bán lưng cho trời."

"Ngay cả con trai cũng bà chiều hư mất !"

"Tôi uất ức đủ , ở bên bà bấy lâu nay, cũng nên để ..."

"Được!" Bà nội đáp ngay lập tức, "Đi đến cục dân chính thôi."

Người sững sờ là ông nội.

Trong mắt ông thoáng qua vẻ hụt hẫng, miệng vẫn cố cứng: "Bà đừng giở trò giữ chân ... cái gì? Đi cục dân chính? Bà đồng ý ?"

Bà nội gật đầu, ánh mắt kiên định.

Ông nội chút hoảng.

Dì Tiểu Lệ nhân cơ hội rơi nước mắt, dịu dàng dựa ông: "Anh, chúng cuối cùng cũng thành đôi ! Em cuối cùng cũng danh phận !"

Bà nội thèm đoái hoài đến cặp đôi "ngọa long phượng sồ" đó, sang bố và em trai.

Bố gì, âm thầm đưa cuốn sổ hộ khẩu .

Tay bà nội run run mở : "Được, lắm, các đều đổi sang họ Tần cả ."

về phía ông nội: "Nếu , thì cục dân chính thôi."

Cả nhà cùng cửa.

Vừa tới cửa, bố và em trai bất ngờ xông lên, chặn hai bên mặt bà nội.

"Trước khi đăng ký, sang chỗ trưởng thôn giấy xác nhận. Sau và Tiểu Chu sẽ chịu trách nhiệm phụng dưỡng bố, còn bà, để San San nuôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ong-noi-von-la-chong-ho/chuong-3.html.]

Tôi nghi ngờ nhầm.

Một bên là sự phản bội của đầu ấp tay gối.

Một bên là sự chối bỏ của con trai.

Bà nội làm chịu nổi?

Cái nhà , vốn dĩ đều do một tay bà gồng gánh lên cả mà!

"Bố, bố làm đấy chứ? Sao thể đối xử với bà nội như !" Dứt lời, em trai liền tiến tới đá , bà nội vội kéo lưng, nó vẫn còn huơ nắm đ.ấ.m về phía .

Cánh của nó, thật sự cứng .

Họ quên mất, suốt mấy chục năm qua, chúng dựa ai mà sống.

"Được! Không thành vấn đề!"

Bà nội đáp dứt khoát, nắm chặt lấy tay bà, nước mắt cứ thế trào .

Bà nội nhẹ nhàng vỗ vai .

"San San, lời bà, thu dọn đồ đạc ."

"Đừng ."

Nói bà đau lòng, đó là dối.

Tôi bà đang cố gồng lên.

bà chỉ thể cố gồng mà thôi.

7

Lúc bà nội trở , thu dọn xong xuôi thứ.

Em trai lục tung từng cái hòm, xác nhận giấu giếm gì, xoay ném từng món hành lý ngoài cửa.

Tôi cam tâm.

Trên tàu hỏa, giật lấy bản thỏa thuận bà ký, bao nhiêu .

"Nhà tự xây và tiền gửi tiết kiệm tên Tần Bách Xương thuộc sở hữu của Tần Bách Xương; tài sản tên Trang Thục Muội thuộc sở hữu của Trang Thục Muội, hai bên can thiệp lẫn ."

"Trang Thục Muội tự nguyện từ bỏ trách nhiệm phụng dưỡng cũng như nghĩa vụ tương ứng đối với Tần Long và Tần Tiểu Chu, bất kỳ tài sản nào tên Trang Thục Muội đều liên quan đến Tần Bách Xương, Tần Long, Tần Tiểu Chu."

......

Bà nội lấy tài sản gì nữa cơ chứ?

Từng chữ từng câu, là bất công.

"Bà ơi, thể ký chứ?"

"Sao bà chẳng đòi hỏi gì hết ?"

Bà nội an ủi : "San San, con nghĩ bà và ông của con chia tay, rốt cuộc là ai chịu thiệt?"

Tôi hiểu hàm ý của bà, chỉ tự tát một cái, bà khó khăn đến thế còn truyền năng lượng tiêu cực mặt bà.

"Bà ơi, bà yên tâm, con bỏ học cũng sẽ phụng dưỡng bà." Tôi trong lòng bà, giống hệt như hồi còn nhỏ.

Xuống tàu, giữa nhà ga tấp nập, ngước lên là phồn hoa chực chờ đè nặng của những tòa cao ốc, ngoảnh là bóng lưng còng của bà nội.

Trong chốc lát, chẳng nên về .

May , bà nội thông thuộc đường sá trong thành phố.

Cách vài ngày bà lên đây một chuyến, bảo là mua hạt giống, tiện thể mang ít rau trồng bán.

Loading...