Ông Chồng Mặt Sắt - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-16 05:06:40
Lượt xem: 728

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh lính gác gọi điện bên trong để xác minh.

Một lúc , gác máy nghiêm chỉnh chào theo điều lệnh.

"Chào chị dâu! Giáo quan Hạ đang ở phòng 301 tòa nhà 3, để dẫn chị ."

Tiếng "chị dâu" khiến hai má nóng bừng.

Tôi theo chiến sĩ trẻ, băng qua sân tập yên tĩnh.

Gió đêm thổi mặt lành lạnh.

Tim đập nhanh.

Không là do chạy vội, là vì một lý do nào khác.

Cửa phòng 301 khép hờ, bên trong hắt ánh đèn vàng nhạt.

Tôi đẩy cửa bước .

Đây là một căn phòng ký túc xá đơn đơn giản.

Một chiếc giường, một bàn làm việc, một tủ quần áo.

Căn phòng ngập tràn thở của Hạ Hào, một sự gọn gàng đến mức lạnh lùng.

Thế nhưng, trong phòng bỗng dưng xuất hiện thêm vài thứ thuộc về .

Trên sàn trải một tấm t.h.ả.m xốp màu hồng, bên rải rác mấy khối xếp hình và thú nhồi bông.

Trên bàn làm việc đặt bình sữa và cốc nước của Tuế Tuế.

Trên giường, một dáng nhỏ bé đang cuộn tròn trong chăn, ngủ ngon lành.

Tuế Tuế ôm chú thỏ con trong lòng, nhịp thở đều đặn.

Gương mặt con bé hề vệt nước mắt.

Hạ Hào mặt trong phòng.

Tôi nhẹ nhàng tiến gần, sờ nhẹ lên trán Tuế Tuế.

Không nóng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lúc mới nhận lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Tôi thẳng dậy, quan sát căn phòng nhỏ bé .

Ánh mắt dừng bàn làm việc của .

Trên bàn đang mở sẵn một cuốn sổ tay, chính là cuốn mà thấy trong cuộc gọi video.

Bên cạnh đó còn đặt một khung ảnh.

Khung ảnh cũ, viền gỗ vài chỗ mòn.

Bên trong... là ảnh của .

Đó là bức ảnh chụp hồi còn đại học.

Trong ảnh, mặc bộ lễ phục cử nhân, rạng rỡ, đôi mắt cong tít thành hình bán nguyệt.

Tấm ảnh , lạc mất từ lâu .

Tôi cứ ngỡ cũng vứt nó từ sớm.

Hóa , vẫn luôn giữ .

Tôi đưa tay , đầu ngón tay còn kịp chạm khung ảnh thì cửa mở.

Hạ Hào bưng một chậu nước , vẫn còn vương chút khí lạnh của màn đêm bên ngoài.

Thấy , cả khựng .

Chậu nước tay khẽ chao đảo, nước b.ắ.n cả ngoài.

"Em... tới đây?"

Giọng của chút hoảng loạn.

Chuyện đúng là hiếm lạ.

Quen mười năm, bao giờ thấy như .

"Tôi liên lạc với , cứ tưởng Tuế Tuế xảy chuyện gì ."

Giọng vẫn còn vương chút run rẩy vì sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ong-chong-mat-sat/chuong-4.html.]

Hạ Hào đặt chậu nước xuống đất, ánh mắt lảng tránh.

"Điện thoại hết pin, đang sạc. Hôm nay đưa con khám sức khỏe, chạy đôn chạy đáo cả ngày nên quên mất."

Anh giải thích, vô thức gập cuốn sổ tay .

muộn .

Tôi thấy những dòng mới hôm nay.

【Báo cáo sức khỏe của đồng chí Hạ Tuế Tuế hôm nay: Cao 98cm, nặng 15kg, chỉ bình thường.

Có xu hướng ngại giao tiếp nhẹ. Bác sĩ khuyên: Nên tham gia nhiều hoạt động ngoài trời cùng cha .】

Bên còn một dòng chữ nhỏ.

【Kế hoạch: Cuối tuần xin nghỉ phép, đưa con Thủy cung. Cần mua vé . Kiểm tra lịch trình của Hứa Gia Ngôn, xem cô ...】

Những chữ phía bàn tay to lớn của che mất.

dường như đoán .

Xem cô ... cùng .

Bầu khí bỗng chốc bao trùm một sự gượng gạo khó tả.

"Anh..."

"Em..."

Cả hai chúng cùng lên tiếng, cùng im lặng.

"Em ." Anh bảo.

"Tại ở khu gia thuộc?" Tôi hỏi.

"Ở đây... tiện hơn." Anh trả lời lấp lửng, "Buổi tối tuần tra, an ."

Tôi thừa đó là lý do thật sự.

An ninh ở khu gia thuộc mới là nhất.

"Thế còn lò sưởi thì ?" Tôi hỏi.

Anh im lặng một lúc mới : "Khu nội trú hệ thống sưởi tập trung."

Tôi .

Anh cũng .

Ánh mắt sâu, tựa như một mặt hồ tĩnh lặng.

Đột nhiên, hiểu tất cả.

Anh vì tiện, cũng chẳng vì an .

Mà là sợ.

Anh sợ một sẽ chăm sóc cho Tuế Tuế.

Ở trong đơn vị, vạn nhất chuyện gì, thể lập tức tìm giúp đỡ.

Người đàn ông vốn dĩ năng thao trường , khi đối mặt với cô con gái nhỏ của , lúc... thiếu cảm giác an đến thế.

"Hạ Hào."

Tôi gọi tên .

"Ơi?"

"Cảm ơn ."

Tôi .

Anh ngẩn một lúc, lập tức mặt , né tránh cái của .

"Việc nên làm thôi."

Tai đỏ lên .

Đỏ từ vành tai lan xuống tận cổ.

Nhìn dáng vẻ của , trái tim bỗng chốc mềm nhũn.

Bức tường cao ngăn cách suốt ba năm ly hôn dường như nứt một kẽ hở.

Tôi thấy một Hạ Hào vụng về nhưng dịu dàng ẩn cái vỏ bọc lạnh lùng .

Vẫn y hệt như năm nào.

Loading...