Ông Chồng Mặt Sắt - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-16 05:06:37
Lượt xem: 185

Ly hôn với Hạ Hào ba năm, cứ ngỡ kiếp hai chúng sẽ chẳng còn liên quan gì đến nữa.

Anh là cha của con gái , cũng là vị giáo quan mặt sắt thể khiến đám tân binh thét sân tập.

Giữa chúng , ngoài mỗi tháng một thăm con, thì chỉ còn những con tiền chu cấp lạnh lẽo thẻ ngân hàng.

Cho đến khi một chuyến công tác đột xuất ở ngoại tỉnh làm đảo lộn kế hoạch của .

Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, đành gửi Tuế Tuế - cô con gái vốn mắc chứng sợ xã hội của đến chỗ .

Tôi liệt kê điều cần lưu ý đầy ba trang giấy, dặn dặn kỹ càng.

Anh chỉ đáp đúng hai chữ: "Đã rõ."

Tôi thấp thỏm lo âu suốt bảy ngày ròng rã.

Đến khi trở về, cô con gái vốn thấy lạ là trốn, chuyện thì lý nhí như muỗi kêu của , đang ở trong phòng khách, hiên ngang ưỡn n.g.ự.c hét lớn với : "Báo cáo! Hạ Tuế Tuế xin phép xem hoạt hình!"

Còn chồng cũ cứng như sắt thép của thì đang quỳ một chân đất, dùng đôi bàn tay vốn để cầm s.ú.n.g vụng về thắt nơ bướm cho con bé.

Vừa thấy , vành tai đỏ bừng lên.

Anh lúng túng: "Báo cáo... , ..."

Khoảnh khắc đó rằng, điều gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát.

Khi điện thoại rung lên, đang kể chuyện cho Tuế Tuế .

Trên màn hình hiện lên tên của giáo viên hướng dẫn, lòng bỗng thắt .

“Gia Ngôn, thông báo gấp, thứ Hai tới buổi trao đổi học thuật ở thành phố lân cận, em một chuyến.“

“Thứ Hai ạ? Thầy ơi, như thì gấp quá...“

“Không còn cách nào khác, bên đó chỉ đích danh của studio , mà chỉ em là đang trống lịch thôi. Vé máy bay đặt , bảy giờ sáng thứ Hai khởi hành.“

Cuộc gọi kết thúc, cô con gái Tuế Tuế sắp chìm giấc ngủ bên cạnh, cảm thấy da đầu tê rần.

Bảy ngày.

Tận bảy ngày trời.

Bố đang du lịch nước ngoài, bạn bè ai cũng công việc và gia đình riêng.

Tôi gửi gắm Tuế Tuế cho ai bây giờ?

Trong đầu hiện lên một cái tên, nhưng lập tức lắc đầu xua .

Không .

Tuyệt đối .

Người đó là Hạ Hào, chồng cũ của , một đàn ông sống kỷ luật như điều lệnh quân đội.

Để trông con ?

Tôi chỉ sợ đem Tuế Tuế huấn luyện như tân binh mất.

Điện thoại vang lên, là giáo viên gửi lịch trình hội nghị qua.

Nhìn tập tài liệu chính thức đóng dấu đỏ chót, chút hy vọng cuối cùng của cũng tan thành mây khói.

Tôi hít một thật sâu, tìm điện thoại gần như bao giờ liên lạc gọi .

Tiếng chuông reo lâu mới nhấc máy.

Vọng từ đầu dây bên là tiếng hô khẩu hiệu vang trời.

“Một! Hai! Ba! Bốn!“

“Nói .“

Giọng của Hạ Hào cũng giống như tiếng khẩu hiệu , ngắn gọn, đanh thép và chút cảm xúc.

“Hạ Hào, là , Hứa Gia Ngôn.“

“Biết .“

Bên yên tĩnh hơn một chút, chắc là chỗ khác.

“Tuần công tác bảy ngày. Tuế Tuế... chỗ tiện ?“

Tôi cố gắng bằng giọng khách sáo nhất thể.

Nghe giống như đang cầu cứu, mà giống một thông báo công việc hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ong-chong-mat-sat/chuong-1.html.]

Đầu dây bên im lặng.

Một sự im lặng kéo dài.

Lâu đến mức cứ ngỡ sẽ trực tiếp cúp máy.

“Địa chỉ.“

“Cái gì cơ?“

“Gửi con bé đến ? Doanh trại khu tập thể nhà?“

Tôi sững .

Anh đồng ý.

“Khu tập thể , môi trường ở đó hơn một chút.“

“Ừm. Thứ Hai mấy giờ?“

“Chuyến bay của lúc bảy giờ sáng, năm giờ khỏi nhà .“

“Bốn giờ rưỡi, đến lầu nhà em đón con.“

“... Được.“

Nói xong liền cúp máy, dứt khoát như thể nhấn nút khai hỏa.

Tôi nắm chặt điện thoại, trong lòng ngổn ngang đủ cảm xúc.

Ly hôn ba năm, đây là đầu tiên chúng chuyện với quá ba câu vì chuyện của con cái.

Hai ngày cuối tuần, gần như chợp mắt.

Tôi chuẩn cho Tuế Tuế một chiếc vali khổng lồ.

Đồ ăn, quần áo, đồ chơi, và cả chú thỏ bông mà con bé buộc ôm mới ngủ mỗi tối.

Tôi còn tay ba trang giấy những điều cần lưu ý.

“Tuế Tuế sợ lạ, đừng ép con bé chuyện với quen.“

“Con bé lạ chỗ, khi ngủ kể chuyện 'Gấu con tìm ' cho con .“

“Con bé kén ăn, cà rốt cắt thành hình ngôi thì con mới chịu ăn.“

“...“

Viết đến cuối cùng, chính cũng thấy nực .

Một như Hạ Hào liệu thèm mấy thứ ?

Chắc chỉ thấy phiền phức, kiểu cách thôi.

Bốn giờ sáng thứ Hai.

Trời vẫn còn tối mịt.

Tôi đ.á.n.h thức Tuế Tuế, mặc quần áo cho con.

Con bé vẫn còn ngái ngủ, dụi mắt hỏi : "Mẹ ơi, ạ?"

“Mẹ công tác, gửi Tuế Tuế sang chỗ ba ở vài ngày, con?“

Tuế Tuế gì, chỉ vùi mặt lòng , đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy áo buông.

Tôi , con bé đang sợ hãi.

Bốn giờ hai mươi lăm phút, kéo vali, bế Tuế Tuế xuống lầu.

Một chiếc xe việt dã màu đen đỗ sẵn lầu, đèn xe bật, im lìm hòa màn đêm.

Giống hệt như chủ nhân của nó .

Hạ Hào đang tựa lưng cửa xe, mặc bộ quân phục thường dùng màu xanh lá, dáng thẳng tắp.

Gió đêm thổi lướt qua vạt áo, cả trông lạnh lùng và cứng nhắc như một tảng đá.

Thấy chúng tới, dập tắt điếu t.h.u.ố.c tay thẳng dậy.

"Đến ."

Anh bước gần, tự nhiên đón lấy chiếc vali từ tay cất cốp xe.

Sau đó, xoay về phía Tuế Tuế đang trong lòng , đưa tay .

Lòng bàn tay rộng, bên một lớp chai tay mỏng.

Loading...