“Tiểu thư…”
Ngụy Khâm ôm Giang Ngâm Nguyệt, thì thầm bên hõm cổ nàng.
Cái ôm rắn chắc hữu lực, khít khao kẽ hở, vượt qua ranh giới “đồng minh”, bước qua lằn ranh cấm kỵ.
Giang Ngâm Nguyệt dám động.
Nàng Ngụy Khâm là giả say thật say, lời là thật chỉ là lời khi say.
“Chàng… buông .”
Nàng đầu, má cọ qua mái tóc đen búi trong ngọc quan của , càng cảm nhận rõ mùi rượu nồng đậm. giọng vẫn trầm , hề líu lưỡi, cũng thất thố.
“Cốc cốc.”
Hai tiếng gõ cửa bất ngờ khiến bầu khí mờ ám đông cứng .
Giang Ngâm Nguyệt thở phào, gần như “cõng” phía tới cửa.
“Đỗ Quyên mang canh giải rượu tới.”
Cửa mở, gió đêm ùa .
Ngụy Khâm — ôm trọn sự mềm mại ấm áp trong lòng — thẳng dậy.
Đỗ Quyên hề nhận điều gì, đưa bát canh để nguội. Nếu nhị phu nhân ngăn , rằng nhị thiếu gia thích đồ ấm, nàng mang tới sớm hơn.
Giang Ngâm Nguyệt gật đầu, bảo nàng lui xuống nghỉ.
Bưng canh giải rượu đến bên bàn, Giang Ngâm Nguyệt lén lắng phía , nhưng còn động tĩnh.
Ngụy Khâm bình phong y phục.
Sự ám … tan dấu vết.
Nàng , sự thu phóng tự nhiên như , vành tai vẫn đỏ ửng.
Ngụy Khâm tắm rửa xong, trải giường, nhắc nàng đêm khuya.
Thấy còn vẻ say, Giang Ngâm Nguyệt lên giường, đá giày, nhích trong, mang theo chút cảnh giác.
Ngụy Khâm cúi xếp giày, chống tay hai bên nàng:
“Đá giày làm gì?”
Trên đường cùng đến Dương Châu, từng quan sát — nàng chỉ những động tác nhỏ khi đang giận dỗi.
Giang Ngâm Nguyệt theo bản năng ngả , co chân đạp n.g.ự.c , tránh khí thế của áp sát.
Ba năm ở chung một mái nhà, luôn là nàng chiếm thế thượng phong. Giờ thế công bất ngờ của Ngụy Khâm làm cho chấn nhiếp, đại tiểu thư Giang chút phục, lấy uy thế.
Ngụy Khâm vẫn tiếp tục tiến gần.
Hai cánh tay hữu lực chống hai bên, kéo theo lớp chăn lụa, ép nàng ngả hẳn xuống giường, lưng chìm đệm mềm.
Giang Ngâm Nguyệt cố duỗi chân, hai bàn chân đạp chắc n.g.ự.c . Nàng căng má, âm thầm “so lực”, nhưng dám dùng sức, mà vẫn ép tới, khiến hai đầu gối nàng cong , hai chân gập xuống.
Hắn… nhường nàng nữa.
Đôi môi đào ướt át vô thức chu .
Ngụy Khâm kịp thời rút lui, trêu nàng nữa, bên giường, xoa xoa sống mũi.
Men rượu nồng vẫn tan, thứ gì đó đang phá vỡ sự kiềm chế, khó mà kiểm soát.
“Ngủ .”
Sau lưng vang lên tiếng sột soạt.
Hắn đầu, thấy giường xuất hiện… một “cái kén”.
Nàng tự cuộn trong chăn.
“Đừng để ngạt.”
Giang Ngâm Nguyệt nhúc nhích trong chăn, lộ đôi mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/oan-tinh-noi-xuan-phuong/chuong-62-han-khong-nhuong-nang-nua.html.]
Trong lòng Ngụy Khâm mềm , vuốt tóc nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng như đang chạm một báu vật vô giá.
Đêm khuya, đèn thưa, trăng treo ngọn ngô đồng.
Vệ Khê Thần vẫn đang chỉnh lý lời khai và manh mối của thương nhân muối, chợt đầu khi tiếng r*n r*.
Kỳ Bảo mơ thấy gì, trong ổ co giật, nửa tỉnh nửa mê.
Hắn bước tới, xoa đầu nó, đôi mắt hổ phách nhạt lộ vẻ thương xót.
Chắc là đang nhớ… chủ nhân còn của nó.
Kỳ Bảo vốn nhát gan, nhưng khi còn nhỏ theo bên hai họ, nghịch ngợm vô cùng, thậm chí dám sủa cả Hoàng thượng.
Còn bây giờ…
Trong lòng nó thiếu mất một chỗ dựa, trông đáng thương vô cùng.
Nhìn chiếc ghế nhỏ bên ổ, Vệ Khê Thần bất giác nhớ hình ảnh nàng ôm Kỳ Bảo ngủ gục.
Hắn xuống, tựa lưng tường lạnh, ngẩng đầu nhắm mắt.
Bàn tay đặt đầu gối, quấn băng trắng.
Chuyện nơi kết thúc, cũng nên rời .
Mắt thấy… lòng phiền.
Kinh thành
Mấy ngày đầu hạ, kinh thành mưa lất phất.
Khó khăn lắm mới một ngày nắng, trùng ngày nghỉ, Thượng thư Bộ Hình Giang Tung lên xe đến phủ Tể tướng, thăm Đổng thủ phụ đang bệnh nặng.
Xe của Thượng thư Bộ Hộ Đào Khiêm đỗ cửa.
Giang Tung bảo xa phu dừng xa một chút, vén rèm trong xe, tay gõ nhẹ chiếc quạt gỗ đàn hương, hương trầm thoang thoảng quanh tay áo.
Đợi Đào Khiêm khỏi phủ, từ biệt con trai trưởng của Tể tướng, Giang Tung bước xuống xe, thong thả tiến .
“Đào thượng thư đến sớm thật.”
Đào Khiêm ánh nắng chiếu mắt, giơ tay che thì “phạch” một tiếng — Giang Tung cao hơn nửa cái đầu mở quạt, che nắng cho .
“Giang thượng thư thật quan tâm.”
“Nên làm mà.”
“Giang thượng thư cũng đến thăm Đổng các lão?”
“Phải, các lão bệnh lâu khỏi, Giang mỗ ăn ngủ yên.”
Đào Khiêm , giọng nặng:
“Giang thượng thư thật lòng. À , con rể của ngài Dương Châu điều tra sổ muối, e nguy hiểm, ngài trách lão phu tự ý tiến cử chứ?”
“Đâu , con rể trọng dụng, còn cảm tạ Đào thượng thư mới .”
“Giang thượng thư bố trí hậu thủ cho ? Lỡ như… lão phu chỉ lỡ như bên đó ch.ó cùng rứt giậu, e rằng sẽ gặp nguy.”
Giang Tung nghiêm túc gật đầu:
“Huynh , là tiểu sơ suất, sẽ lập tức sắp xếp.”
Đào Khiêm dĩ nhiên tin, nhưng cũng vạch trần, hàn huyên thêm vài câu chắp tay cáo từ.
Giang Tung gật đầu, , khép quạt , xoay nhẹ trong tay.
Đôi mắt hoa đào… còn ý .
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================