Vệ Khê Thần nhớ năm mười lăm tuổi, trong ngự hoa viên, từng cõng Giang Ngâm Nguyệt — khi ngã một cái — chiếc cầu cong bằng bạch ngọc. Một bên cầu là dòng nước róc rách uốn quanh, cá chép gấm tụ thành đàn; bên là lá biếc nối trời, giọt sương đọng như ngọc phiến lá.
Mùa hè rực rỡ, tiếng của thiếu nữ càng khiến cảnh sắc thêm phần sinh động.
Một buổi sớm bình thường, buông công vụ, cùng thiếu nữ cung từ sớm dạo chơi. ngự hoa viên đến mấy, ngắm lâu cũng sẽ chán.
Thân là trữ quân, ít khi ngoài, những chuyện kỳ lạ trong dân gian đều do Giang Ngâm Nguyệt kể cho . Trong mắt , ngoài thiếu nữ lưng, cảnh sắc khác đều trở nên nhạt nhòa.
“Thái t.ử ca ca, chúng sang bên hành lang , một chiếc khóa duyên treo cửa hoa đấy.”
“Ồ?” Hắn mỉm , ánh mắt nhu hòa, cõng nàng về phía hành lang nối với cầu cong, chậm rãi tìm thấy chiếc khóa đồng treo ô cửa.
Không là ai treo.
Hậu cung phi tần đông đúc, cung nữ, thị vệ vô — lẽ là hai kẻ si tình thể bên , cầu duyên cho kiếp .
Khi thiếu nữ còn đang suy đoán, một tiếng “Hoàng thượng giá đáo!” the thé phá tan sự tĩnh lặng của khu vườn.
Hắn thấy phụ hoàng lạnh mặt phất tay, cho lui hết cung nhân.
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
Giang Ngâm Nguyệt cũng vội vàng tuột xuống khỏi lưng , nhanh nhẹn tiến đến thánh giá, khom hành lễ:
“Thần nữ bái kiến bệ hạ.”
“Mới sáng sớm mật như , còn thể thống gì! Trữ quân dáng vẻ của trữ quân, khuê tú…” Hoàng thượng đến đây thì dừng , thậm chí lười Giang Ngâm Nguyệt thêm một cái, chắp tay lưng:
“Thần nhi, theo trẫm.”
Thánh ý thể trái. Hắn khẽ chạm gò má ủy khuất của thiếu nữ, lặng lẽ an ủi, theo chân thánh giá, để nàng một .
Trên long bào màu vàng của hoàng thượng, con rồng thêu như đang dựng râu, hệt như cơn giận của .
“Con bé chân vấn đề , để con cõng? Yểu điệu yếu đuối, chẳng khuôn phép gì.”
Hắn day trán, Giang Ngâm Nguyệt giải thích:
“Ngâm Nguyệt chỉ như mặt nhi thần thôi.”
“Vậy càng ! Con nhớ, làm quân vương tuyệt đối để tình cảm chi phối!”
Lời phụ hoàng, đều ghi nhớ và thực hành — chỉ riêng câu , từng xem như gió thoảng bên tai.
về … thực hành câu quyết liệt nhất.
Vệ Khê Thần kéo dòng suy nghĩ, bước theo đôi vợ chồng phía , họ dọc đường mua ít đồ ăn.
Ngụy Khâm vẫn lạnh nhạt ít như , nhưng việc gì cũng thuận theo Giang Ngâm Nguyệt, lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ.
Trong lòng Vệ Khê Thần dâng lên cảm giác khó tả.
Hắn thích Ngụy Khâm, cũng thích sự dịu dàng ấm áp giữa hai họ.
“Ngụy vận phán, xin dừng bước.”
Khi Vệ Khê Thần chủ động lộ diện, ám vệ Đông cung trong đám đông lập tức rút lui, ẩn .
Ngụy Khâm đầu, hề tỏ kinh ngạc. Trái , Giang Ngâm Nguyệt đang chọn ch.ó con lộ vẻ lạnh nhạt, nghĩ đến họ Cung càng thêm bực bội.
“Hắn ở đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/oan-tinh-noi-xuan-phuong/chuong-47-nguoi-bat-ngo-xuat-hien.html.]
Giọng , khác gì khi gặp cực kỳ chán ghét, truyền thẳng tai Vệ Khê Thần.
Nam t.ử ôn nhu vẫn giữ vẻ hòa nhã, nhưng bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết .
Hắn tiến đến gần Ngụy Khâm, sang nữ t.ử bên cạnh.
Hai cao lớn nổi bật giữa đám đông — một áo vải lạnh lùng, vinh nhục lay; một áo gấm tao nhã, kín đáo lộ.
Ánh mắt họ giao , như bí mật âm thầm trao đổi.
“Việc điều tra sổ sách của Diêm vận ty, cô dự định của Ngụy vận phán.”
Khoảnh khắc , Ngụy Khâm càng chắc chắn suy đoán của — thái t.ử chính là âm thầm điều tra chuyện trong triều.
Một ở sáng, một trong tối. Một làm bia, một giăng lưới câu cá lớn.
Ngụy Khâm điềm đạm đáp:
“Vi thần gì sẽ nấy.”
Giang Ngâm Nguyệt miễn cưỡng theo hai , lén cuộc bàn luận. Vốn định chọn một con ch.ó con, giờ thì mất hứng. Đi ngang qua quán rượu nhỏ lúc còn đông khách, thấy chủ quán đang lau bàn, nàng gọi hai , chỉ bên trong.
Chốc lát , chủ quán mang lên một vò hoàng tửu và ba đĩa món ăn quen thuộc.
Không phận ba , chủ quán nhiệt tình tiếp đãi, còn tặng thêm một đĩa gừng muối chua.
“Cái do nội t.ử làm, ba vị thử xem.”
Vệ Khê Thần mỉm cảm tạ. Trong con hẻm dân dã, vị thái t.ử cao như cởi bỏ lớp vỏ nhiễm bụi trần, trở nên hòa nhã, lễ độ, ôn văn — khiến chủ quán là một đại nam nhân cũng nhịn mà thêm vài , rót rượu còn lỡ tay làm đổ vài giọt.
Lại sang đối diện mặc áo vải đơn giản, chủ quán ôm trán — từng thấy dung mạo tuấn tú đến .
Phan An, Tống Ngọc… đại khái cũng chỉ như thế.
Một gặp hai .
Chủ quán tự làm việc.
Trong quán chật hẹp bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Ba ai mở lời , cuối cùng vẫn là Vệ Khê Thần chủ động hỏi về chi tiết và tiến triển điều tra.
Không hề tránh Giang Ngâm Nguyệt.
Ngụy Khâm hỏi gì đáp nấy, kiêu nịnh.
Dần dần, Giang Ngâm Nguyệt mà mơ hồ, cũng tìm hiểu thêm. Nàng cầm đũa nếm một miếng nghêu xào cay, sặc đến che miệng ho nhẹ.
Ngay đó, mặt nàng xuất hiện hai chén nước.
Ngụy Khâm là do quen chăm sóc nàng.
Còn Vệ Khê Thần… là phản xạ theo thói quen.
Ý thức hành động của thích hợp, vị trữ quân trẻ tuổi khẽ khựng , thu hồi chén nước.
Chương
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================