Ở nhờ nhà trùm trường, tôi bỗng nghe thấy tiếng lòng cậu ta - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-11 05:57:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn trùm trường ngày thường hung dữ, trong lòng hoảng loạn đến mức chịu nổi, nhưng vẫn cố nhịn .

“Xin nhé, hung dữ với , đừng sợ .”

Tôi sững sờ, nhất thời quên cả phản ứng.

Không ngờ trùm trường chủ động xin . Tôi lắc đầu.

“Không… .”

“Cậu tìm việc gì ?”

Chẳng lẽ là vì tiếng lòng của nên sang xem thử ?

Nói coi là thần kinh mới lạ.

Tôi bèn bịa đại: “À thì… chỉ làm bạn với …”

Cậu khựng một chút.

[Bạn trai bạn gái ?]

Tôi tiếng lòng liền lập tức ngăn .

“Chỉ là bạn bình thường thôi, ?”

“Được. Tôi tên là Lê Túc.”

“Tên của trùm trường ai mà chẳng .” Tôi lẩm bẩm nhỏ giọng.

“Cái gì?”

“Không gì, tên là Vân Niệm, vui làm quen với . Không việc gì nữa thì về đây.”

“Đợi .”

Cậu gọi .

Tôi: ???

“Chúng thêm bạn bè , tiện liên lạc.”

“Được.”

Tôi lấy điện thoại từ trong túi , kết bạn với .

“Vậy… còn việc gì nữa đúng , nhé.”

Tôi lập tức chạy như bay về phòng, xác nhận một điều - chỉ khi ở gần , mới thể tiếng lòng của .

“Cái gì?! Cậu sống chung với trùm trường á?!”

Từ trong điện thoại truyền đến tiếng gào thét của Trần Tiêu Tiêu. Tôi bịt tai , hạ âm lượng cuộc gọi xuống mức thấp nhất.

“Nhỏ tiếng thôi, sống chung cái gì, đó gọi là ở nhờ.”

“Thế hai tiến triển tới mức nào ?”

Tôi cạn lời: “Mức nào chứ, bọn tớ đến cả bạn bình thường còn tính là.”

thì… lẽ cũng chút ý với .

“Haiz, Niệm Niệm cố lên đó. Phải chỉ là trùm trường, mà còn là nam thần của trường nữa! Là tình trong mộng của bao cô gái đó!”

“Ha ha, tớ trở thành tình địch của đám con gái đó .”

“Thôi , tớ thừa nhận, yêu đương với đúng là rủi ro.”

Tôi màn hình gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Không nữa, ngày mai khai giảng , bài tập cuối tuần tớ còn làm xong.”

“Haiz, đúng là đáng thương, giống tớ, làm xong từ lâu .”

Kết quả của câu đó là nhận ngay một cái liếc mắt trắng dã từ Trần Tiêu Tiêu.

Tôi tắt cuộc gọi video, chán nản dài giường lướt điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/o-nho-nha-trum-truong-toi-bong-nghe-thay-tieng-long-cau-ta/chuong-2.html.]

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi mở cửa thì thấy Lê Túc, mặc bộ đồ ngủ màu xanh lam, tay còn bưng một đĩa bánh chocolate.

Nói thật… rung động .

“Cậu… chuyện gì ?”

Tôi , ánh mắt né tránh, vành tai đỏ lên, lúc mới chợt nhận chỉ đang mặc một chiếc váy hai dây cổ thấp.

Sau đó thấy tiếng lòng của .

[Nơi đó trắng trắng, mềm mềm, dễ thương quá, thật bóp một cái.]

Mặt “bùm” một cái đỏ bừng, thầm mắng là “lưu manh”.

Tôi lập tức đóng sầm cửa , khoác thêm áo ngoài mới mở cửa nữa.

“Mẹ bảo mang cho một miếng bánh.”

[Tôi mới cho sang xem nên mới xung phong mang bánh tới .]

[…]

Tôi nhận lấy bánh, lịch sự cảm ơn.

Đợi về phòng mới đóng cửa .

Sáng hôm , xuống lầu ăn sáng chuẩn học.

Dì Thần bảo học cùng Lê Túc để bảo vệ .

Tôi từ chối.

Nếu để học cùng trùm trường, tiêu đề nóng của trường ngày hôm đó chắc chắn sẽ là .

Khu Gia Uyển gần trường, bộ chỉ hơn mười phút.

Tôi xe mà trực tiếp bộ đến trường.

Ở trường, tan học là Trần Tiêu Tiêu đuổi theo hỏi với Lê Túc tiến triển thế nào .

Cuối cùng cũng cầm cự đến lúc tan học buổi tối. Nhà Trần Tiêu Tiêu cũng xa trường, chúng hẹn cùng về.

Khi tới cổng trường, thấy một bóng dáng quen thuộc - là Lê Túc. Bên cạnh còn một nhóm con trai, mấy đang gì đó.

Trần Tiêu Tiêu bên cạnh chọc .

“Niệm Niệm kìa, là trùm trường đó, đang đợi chứ?”

Tôi vội bịt miệng cô .

“Đừng linh tinh, coi như thấy .”

Tôi để khác quen .

Hai chúng vòng qua, tránh xa bọn họ.

Lê Túc thấy liền bước tới, một tay nắm lấy cổ tay .

“Vân Niệm, thấy ?”

Giọng rõ ràng mang theo tức giận, còn xen lẫn chút tủi .

[Niệm Niệm rõ ràng thấy thèm để ý, buồn quá.]

Tôi : “Vừa nãy rõ là . Cậu việc gì ? Nếu thì về đây.”

Mấy nam sinh bên cạnh thấy thì một bên thì thầm to nhỏ.

Trần Tiêu Tiêu - cái loa phóng thanh khi - đến lúc quan trọng chẳng câu nào, chỉ mê trai Lê Túc.

Lê Túc sờ sờ chóp mũi.

“Mẹ bảo tối nay để về cùng , bà yên tâm để về một .”

[Yes, cuối cùng cũng làm một việc .]

Loading...