Nuôi ong tay áo - Chương 11: Hết

Cập nhật lúc: 2026-03-05 12:41:56
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ thì, những lời ông ngoại và Thẩm Nặc thật sự đúng, mắt của tệ đến mức kinh ngạc.

“Nếu như... nếu như em cho sớm hơn một chút, rằng thực em hề câm điếc, còn là cháu ngoại của Tạ lão, lẽ chúng ...”

“Có lẽ cái gì?”

Tôi trực tiếp ngắt lời Diệp Tư Hoài, dùng giọng điệu mỉa mai để bổ sung nốt vế cho .

“Nếu em cho sớm hơn, thì sự tồn tại của em sẽ khiến thấy tự ti, cũng khiến cảm thấy em là một vết nhơ. Khi thấy em, thấy em thể chuyện, một gia thế để khác nể trọng. Chúng sẽ còn giống như những con chuột cống rãnh, khi hóa thành rồng thành phượng, đầu đối phương vẫn sẽ nhớ về những ký ức mấy ngày xưa.”

Tôi từng xem 《Chân Hoàn Truyện》, luôn cảm thấy mối quan hệ giữa Hoàng đế và Nghi Tu thực sự khiến thở dài.

Một là vua, một là hậu.

Lẽ họ là hai cao quý nhất thiên hạ, kết cục như , kiếp bao giờ gặp .

Còn một bình luận của cư dân mạng thế : Hai con chuột ở bên , một con hóa rồng, một con thành phượng. Mỗi khi thấy đối phương, chúng sẽ nhớ rằng bản chất vốn dĩ chỉ là chuột.

mà, Diệp Tư Hoài, chúng là chuột. Chúng đường đường chính chính, chỉ là vì khiếm khuyết cơ thể mà chút khác biệt với khác, ngoài việc đó , chúng đều sống ánh mặt trời. Chính mới là tự coi là chuột, thấy rằng hễ cứ nghĩ đến em là sẽ nhớ những trải nghiệm tồi tệ đây, nên rũ bỏ em, nhưng mang danh kẻ phụ bạc, thế là thở ngắn than dài, ép chấp nhận em. Anh tự thấy giống như đàn ông thâm tình nhất thế gian, vì chịu trách nhiệm với em mà sẵn sàng hy sinh hạnh phúc cả đời , còn em thì nên vì thế mà cảm kích khôn cùng, trong mắt trong lòng chỉ , yêu suốt đời. dựa cái gì chứ? Không em thì gả cho ai, cũng chẳng em trèo cao, giữa chúng là sự bình đẳng.”

Từ lúc thấy những lời với bạn bè trong phòng bao hôm đó, hiểu rằng Diệp Tư Hoài bao giờ đặt ở vị trí ngang hàng với cả.

Đây mới chính là lý do khiến c.h.ế.t tâm.

Nghe xong, Diệp Tư Hoài im lặng lâu. Cuối cùng chỉ ngước mắt , môi nở nụ nhàn nhạt, giọng chút nghẹn ngào.

Anh hỏi: “Nếu như , tất cả bắt đầu từ đầu, coi như những chuyện từng xảy . Chúng làm quen từ đầu, là Diệp Tư Hoài, chỉ đơn giản là Diệp Tư Hoài thôi, còn em vẫn là Tô Noãn Noãn lương thiện quả cảm . Chúng , liệu thể ở bên nữa ?”

Xem kìa, như càng khiến thấy coi thường hơn.

Tôi nhịn mà nhắm mắt , cảm thấy gương mặt Diệp Tư Hoài lúc chút đáng sợ.

Nếu “Trước đây là sai , nhưng chuyện gì qua thì cứ để nó qua , chúng chia tay trong êm , vẫn là bạn”, như lẽ còn nể thêm một chút.

Chứ khi phận của , hề câm điếc, liền vội vàng rũ bỏ cô nàng Trình Châu mà vốn đang mặc kệ cho mập mờ , để đầu đòi tái hợp với .

“Diệp Tư Hoài, thật sự khiến em quá thất vọng.”

12

Cũng chính bởi sự thất vọng đó.

Nên khi rời , cảm thấy quá đau lòng.

Ngoài sự lưu luyến dành cho Thẩm Nặc, ở trong nước còn nào khác. Vì khi nghĩ đến chuyện nước ngoài thể gặp bà ngoại - là yêu thương bà nhất, lòng khỏi hồi hộp, mong chờ.

Về phần Diệp Tư Hoài, đó gửi cho nhiều tin nhắn, cái nào cũng là cầu xin , bắt đầu từ đầu.

một tấm gương vỡ, dù hàn gắn thế nào nữa cũng chẳng thể khôi phục như ban đầu.

từ chối , dứt khoát dấn hành trình nơi xứ .

Lần , sẽ cố gắng để lụy tình nữa, cũng hy vọng đôi mắt sẽ sáng suốt hơn, lầm thêm nào nữa.

13

Thời gian thấm thoát trôi qua mấy năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nuoi-ong-tay-ao/chuong-11-het.html.]

Sức khỏe bà ngoại , đặc biệt là khi tin qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, bà càng suy sụp.

Gồng gánh khó khăn suốt ba năm, cuối cùng bà vẫn vượt qua nổi mùa đông năm .

Ông ngoại vốn giờ nghiêm nghị, ít , ngày hôm đó như một đứa trẻ lạc đường. Sau đó cả ngày ông chỉ ôm ảnh bà ngoại, chẳng chẳng rằng, cứ thế im lặng.

Mùa đông dứt, mùa xuân sang, ông ngoại cũng theo bà.

Ông chiếc ghế dài ngoài sân, trong lòng ôm bức ảnh của và bà ngoại, môi mang theo nụ , thanh thản.

Năm thứ tư ở nước ngoài, một nữa mất .

Sau khi lo xong hậu sự cho ông bà, chính thức tiếp quản sản nghiệp của ông ngoại, học quản lý công ty, bận rộn đến mức thời gian để ngủ.

Thỉnh thoảng vẫn tin tức ở trong nước.

Diệp Tư Hoài, vì gia tộc nội đấu, tranh giành với mấy em họ, dẫn đến việc t.a.i n.ạ.n xe cộ một nữa.

Cũng coi như là chuyện trong dự đoán.

Bởi vì cả hai t.a.i n.ạ.n đó đều là do nội bộ gia đình đấu đá, và là kẻ thua cuộc.

Chỉ điều thương ở chân, khả năng cả đời lên nữa, chẳng còn hy vọng gì.

14

Khi Thẩm Nặc kết hôn, gửi thiệp mời cho .

, bảy năm nước ngoài, đây là đầu tiên trở về nhà.

Thẩm Nặc trong bộ váy cưới trông xinh , trao bó hoa cầm tay cho , nhưng từ chối.

thì mắt của cũng lắm, mà sản nghiệp ông bà ngoại để thì quá nhiều, nhất là nên tập trung sự nghiệp thì hơn.

Tôi viếng mộ bố một chuyến.

Công ty ở nước ngoài nên thể nán quá lâu.

Lúc chuẩn nước ngoài nữa, Diệp Tư Hoài tìm đến .

Anh xe lăn, sắc mặt trắng bệch, cả gầy gò chỉ còn da bọc xương.

Vừa thấy , : “Có từng với mạng sống quý giá, nên tuyệt vọng đến mức nào, cũng sẽ làm chuyện dại dột nữa. Em xem, lời cô như , liệu cô ... sẵn lòng cho thêm một cơ hội nữa ?”

Tôi lạnh, cúi : “ cảm thấy bản bây giờ, còn xứng đáng với cô ?”

Chỉ một câu mà sắc mặt trắng bệch như giấy.

Tôi vốn chẳng lành gì, ngược còn thù dai.

Tôi từng cho cơ hội để chia tay trong êm , chính cứ nhất quyết tìm đến mặt để những lời đau thương ngày cũ. Vậy thì chỉ còn cách cầm con d.a.o mà từng đ.â.m , trả cho mà thôi.

Có đau ?

Đau, là đúng đấy.

Kết thúc

Loading...