Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 88: TÁM MƯƠI TÁM LY TRÀ XANH
Cập nhật lúc: 2026-04-09 03:24:10
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt sâu thẳm như hồ nước, sâu thấy đáy.
Chủ nhân của đôi mắt ngũ quan tuấn tú, dáng cao gầy, đôi chân thẳng tắp thon dài, nếu một "viên ngọc quý" như Ôn Như Quy ở phía , thực sự coi là một đàn ông tuấn.
Bộ trưởng Cao của Văn phòng Ngoại vụ bước tới đón, giọng run run trong gió: "Chào đồng chí Tạ, là Bộ trưởng Cao của Văn phòng Ngoại vụ thành phố, cuối cùng cũng mong gặp ngài !"
Tay của Tạ Thành Chu nắm chặt lấy: "Chào Bộ trưởng Cao, để nhiều đón cha con thế , lòng thực sự thấy áy náy quá!"
Bộ trưởng Cao gật đầu: "Đồng chí Tạ đừng khách sáo quá, ngài rời xa Tổ quốc gần ba mươi năm, khó khăn lắm mới về thăm quê, chúng dĩ nhiên tiếp đón thật chu đáo !"
Ban phiên dịch tiếng Trung của Liên Hợp Quốc thành lập năm 1947 để tuyển chọn các biên dịch viên, năm đó chỉ bốn trúng tuyển, và Tạ Thành Chu chính là một trong đó.
Năm đó Tạ Thành Chu đưa vợ con sang New York, tính đến nay gần ba mươi năm về Tổ quốc.
Nghe những lời , mắt và mũi Tạ Thành Chu bỗng thấy cay xè.
Làm tha hương dễ, làm ở đất khách quê càng gian nan hơn!
Đất nước những ngày đầu kiến quốc phía Mỹ gây cản trở nhiều mặt, dẫn đến việc hơn hai mươi năm trời thể khôi phục ghế tại Liên Hợp Quốc, mãi đến tháng 10 năm 1971, tại kỳ họp Đại hội đồng Liên Hợp Quốc khóa 26 mới giành thắng lợi cuối cùng.
Cuộc chiến khói s.ú.n.g kéo dài bao nhiêu năm qua cuối cùng cũng đặt một dấu chấm hết hảo.
dù đất nước giành quyền lợi hợp pháp, những làm biên dịch như họ vẫn cách nào về nước ngay, mãi đến năm nay thời cơ mới thực sự chín muồi.
Lần nữa đặt chân lên mảnh đất sinh thành và nuôi dưỡng , sự xúc động mãnh liệt trong lòng ông lời nào tả xiết.
Mọi thấy Tạ Thành Chu đỏ hoe mắt thì cũng kìm xúc động, một hai nữ đồng chí còn đưa tay lau nước mắt theo.
Chàng trai trẻ Tạ Thành Chu thấy , rút từ trong túi một chiếc khăn tay gấp gọn gàng đưa qua: "Ba ơi, ba mau lau nước mắt , lớn ngần mà còn nhè thì mất mặt lắm."
Tạ Thành Chu lườm con trai một cái, sang giới thiệu với : "Đây là con trai út của , Tạ... cứ gọi nó là Tiểu Tạ là ."
Gió lớn nên Đồng Tuyết Lục phía rõ cái tên phía .
Chàng trai trẻ gọi là Tiểu Tạ gật đầu chào hỏi , tuy giao tiếp rào cản nhưng ngữ điệu qua là mang âm hưởng của xứ cờ hoa.
tính theo tuổi tác, chắc chắn là Hoa sinh và lớn lên tại Mỹ, chất giọng đó cũng là chuyện bình thường.
Bộ trưởng Cao bảo: "Ngoài gió to quá, chúng lên xe về khách sạn và nhà hàng thôi, lên xe chúng từ từ trò chuyện!"
Tạ Thành Chu dĩ nhiên là đồng ý ngay, ông đám đông vây quanh đưa lên xe.
Trong cảnh đến Bộ trưởng Lâm còn chẳng chen lời nào, Đồng Tuyết Lục dĩ nhiên càng cơ hội lên tiếng.
Thực chuyến dắt cô theo cũng chẳng quan trọng, ngoại trừ việc hóng gió lạnh hơn một tiếng đồng hồ thì cô chẳng nửa lời.
là đến đây chỉ để làm màu thôi :)
Đồng Tuyết Lục ở cuối đoàn, cô tự giác định leo lên chiếc xe phía , nào ngờ mới đặt một chân lên xe thì Bộ trưởng Cao gọi giật .
"Vị nữ đồng chí , cô sang xe ."
Đồng Tuyết Lục quanh một lượt, chỉ mỗi cô là nữ, xem Bộ trưởng Cao đang gọi thật.
cô đành bước tới, nặn một nụ cứng đờ trong gió: "Chào Bộ trưởng Cao, cháu là Đồng Tuyết Lục, Giám đốc Tiệm cơm Đông Phong ạ."
Bộ trưởng Cao liền đ.á.n.h giá cô một lượt: "Hóa cô chính là Giám đốc Đồng, đúng là thể mặt mà bắt hình dong, cứ ngỡ cô là thư ký cơ, ngờ trẻ thế !"
Nói Bộ trưởng Cao nhét ngay một chiếc bình thủy lòng cô, dặn dò: "Chiếc bình thủy giao cho cô ôm nhé, cẩn thận kẻo vỡ ruột phích bên trong đấy."
Đồng Tuyết Lục: "……"
Hóa cô chỉ là một "công cụ " thôi ?
Bộ trưởng Cao đưa bình thủy cho cô xong là chui tót ghế , Đồng Tuyết Lục đành ngậm ngùi ôm bình thủy ở ghế phụ.
Bộ trưởng Cao tươi giới thiệu với Tạ Thành Chu về phong cảnh và kiến trúc của Kinh Thị.
Lúc Tạ Thành Chu rời , đất nước vẫn còn đang trong cảnh loạn lạc, chiến tranh muôn vàn khó khăn, so với dáng vẻ hiện tại đúng là khác biệt một trời một vực.
Ông tham lam ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ, đôi mắt ngấn lệ.
Màn giới thiệu kéo dài hơn nửa tiếng, Bộ trưởng Cao đến mức khô cả cổ: "Đồng chí Tạ uống chút nước ?"
Tạ Thành Chu lắc đầu: "Dạ thôi, máy bay uống , giờ vẫn khát ạ."
Tiểu Tạ đồng chí cũng bảo cần.
Bộ trưởng Cao thấy họ uống thì cũng ngại uống một , hơn nữa rót nước xe cũng tiện lắm.
Chỉ là lúc miệng ông mỏi nhừ, chợt liếc thấy cái gáy tròn trịa của Đồng Tuyết Lục, ông quyết định "đẩy họa" sang phía cô.
"Cái cô đồng chí Đồng phía các vị đừng cô nhỏ tuổi, còn mặc đồ tròn ủng như quả bóng , thực cô là Giám đốc kiêm đầu bếp của Tiệm cơm Đông Phong đấy. Cách đây lâu cô giành giải nhất trong cuộc thi giữa mười hai tiệm cơm bậc một, bảo cô nấu ăn ngon tuyệt đỉnh, thời gian tới thực đơn của các vị sẽ do cô phụ trách đấy!"
Đồng Tuyết Lục: "……" Khen cháu thì , nhưng thật sự cần bảo cháu mặc đồ tròn như quả bóng .
Hai cha con họ Tạ Bộ trưởng Cao giới thiệu xong, sự chú ý lập tức đổ dồn Đồng Tuyết Lục.
Tạ Thành Chu cảm thán: "Từ cổ chí kim hậu sinh khả úy, đồng chí Đồng tuổi trẻ mà thành tựu như thật khiến khâm phục. Đất nước những nhân tài như thế thì tương lai thực sự đáng mong đợi!"
Đồng Tuyết Lục mỉm đáp: "Bác Tạ quá khen ạ, nhưng câu của bác thì cháu vô cùng tán thành. Đất nước chúng chắc chắn sẽ một tương lai rạng rỡ, và trong tương lai xa, Tổ quốc nhất định sẽ trở thành một siêu cường quốc khiến cả thế giới ngước !"
Cùng là dòng m.á.u Lạc Hồng, lời của Đồng Tuyết Lục khiến những mặt đều xúc động.
Có con dân nào mà mong mỏi hiền Tổ quốc ngày càng , ngày càng cường đại hơn?
Chỉ khi mạnh lên, đất nước mới bắt nạt!
"Đồng chí Đồng , tương lai xa, đất nước chúng nhất định sẽ trở thành siêu cường quốc!" Tạ Thành Chu cô bằng ánh mắt tán thưởng.
"À đúng , Bộ trưởng Cao bảo đồng chí Đồng cũng là một đầu bếp, cô thạo món ăn vùng nào?"
Đồng Tuyết Lục hỏi ngược : "Bác Tạ dùng món của vùng nào ạ?"
Tạ Thành Chu : "Không đồng chí Đồng làm món cơm chiên Dương Châu ?"
Cơm chiên Dương Châu?
Chẳng bảo Tạ Thành Chu là Kinh Thị ?
Đồng Tuyết Lục kịp mở miệng thì Bộ trưởng Cao nhanh nhảu: "Biết chứ, đồng chí Đồng món gì mà chẳng làm!"
Đồng Tuyết Lục: "……" Bộ trưởng Cao ơi ông làm ơn im miệng giùm cháu cái.
mà cơm chiên Dương Châu thì cô làm thật.
"Món cơm chiên Dương Châu cháu khéo cũng làm ạ. chẳng bác Tạ là Kinh Thị ạ? Sao tự nhiên bác ăn món đó?"
Giọng Tạ Thành Chu nghẹn : "Mẹ là Dương Châu, lúc bà còn sống thích làm cơm chiên Dương Châu cho mấy em ăn. Sau nước ngoài còn bà ở trong nước, từ đó bao giờ nếm hương vị món cơm bà tự tay nấu nữa."
Mẹ ông mất vì bạo bệnh năm thứ mười khi ông rời , lúc đó ông đang ở tít bên bờ Đại Tây Dương, cách nào về .
Cuộc chia ly kéo dài đằng đẵng 29 năm, ông thấy là một đứa con bất hiếu, ngay cả lúc qua đời cũng thể về chịu tang.
Tạ Thành Chu tháo kính , dùng tay áo lau nước mắt.
Tiểu Tạ vỗ vai ba để an ủi.
Không khí xe bỗng chốc trở nên trầm mặc.
Xe chạy về khách sạn Kim Xuân để cha con họ Tạ cất đồ đạc.
Trong lúc đó, Đồng Tuyết Lục một chiếc xe khác về Tiệm cơm Đông Phong lấy gia vị và nguyên liệu mới sang khách sạn để nấu cơm.
Vì đối phương là nhân vật quan trọng, Bộ trưởng Lâm dặn làm cho họ cảm thấy như đang ở nhà, để họ tiệm ăn nên mới bắt cô sang tận khách sạn nấu nướng.
Với cấp bậc và phận hiện tại, Đồng Tuyết Lục dĩ nhiên chẳng quyền từ chối.
Dù cũng ô tô đưa đón, cô cứ coi như đổi địa điểm nấu ăn thôi.
Lúc ở xe, Đồng Tuyết Lục khéo léo hỏi thăm khẩu vị của hai cha con họ Tạ.
Sau khi cân nhắc, cô dự định nấu món cơm chiên Dương Châu, một đĩa sườn bò hầm, bắp cải xào tỏi và một bát canh trứng cà chua.
Theo ý của Tạ Thành Chu, ông nhớ nhất là những món cơm gia đình của .
Vì thế trong bốn món thì ba món là chuẩn cho ông, món sườn bò hầm còn là để chiều lòng cái dày "Hoa kiều" của đồng chí Tiểu Tạ.
Nguyên liệu cho món cơm chiên Dương Châu ngoài cơm trắng còn trứng gà, đậu Hà Lan, cà rốt, tôm nõn và ngô hạt.
Đồng Tuyết Lục xào chín riêng từng loại nguyên liệu, đó dùng kỹ thuật xào cơm chiên trứng để khiến từng hạt cơm vàng óng, tơi xốp như dát vàng.
Sau đó cô mới cho các nguyên liệu khác trộn đều, thế là hai đĩa cơm chiên Dương Châu màu sắc bắt mắt, thơm dẻo thành.
Tiếp đó cô làm món bắp cải xào tỏi và canh trứng cà chua, khi hai món xong thì sườn bò cũng hầm nhừ.
Miếng sườn bò hầm mềm rục, dùng đũa gắp lên thấy thịt rung rinh, lớp mỡ trong veo óng ánh, mùi thơm quyến rũ lập tức tràn ngập khắp gian bếp.
lúc đó, phía vang lên hai tiếng "tạch tạch".
Đồng Tuyết Lục thì thấy đồng chí Tiểu Tạ đang cầm máy ảnh chụp .
Tiểu Tạ thấy cô phát hiện liền nở một nụ rạng rỡ khuôn mặt tuấn: "Đồng chí Đồng, dáng vẻ lúc cô nấu ăn trông tập trung và đấy!"
Thực đây khá lâu , nhưng vị đồng chí Đồng chỉ mải mê chú tâm món ăn mà để ý đến .
Lúc ở xe thấy cô mặc bộ áo bông dày sụ bọc tròn xoe như quả bóng, còn xám xịt, chẳng ngờ lớp áo bông đó là một vóc dáng mảnh mai đến thế.
Và cũng chỉ đến lúc chụp ảnh , mới nhận khuôn mặt cô tinh tế và xinh , cực kỳ thích hợp để làm mẫu ảnh.
Đồng Tuyết Lục bảo: "Anh làm như là xâm phạm quyền chân dung của đấy, bỏ qua, nhé!"
Tiểu Tạ liền nhướng mày thú vị: "Đồng chí Đồng đúng là đặc biệt thật, chẳng giống những khác chút nào."
Vừa cầm máy ảnh chụp khắp nơi, khác thấy máy ảnh thì đều tò mò xen lẫn chút sợ hãi, nhưng khi giải thích là chụp ảnh cho họ thì ai nấy đều trở nên vô cùng phấn khích.
Duy chỉ cô là vẫn bình tĩnh như , còn vặc tội xâm phạm quyền chân dung!
Tiểu Tạ áy náy đáp: "Đồng chí Đồng, xin cô, sẽ ạ!"
Đồng Tuyết Lục gật đầu, múc sườn bò đĩa.
Tiểu Tạ ngửi mùi thơm nức mũi, cái bụng bắt đầu réo lên ùng ục.
Anh bước gần xem thử huýt sáo một cái: "Đồng chí Đồng đúng là hổ danh đầu bếp giải nhất, món ăn của cô thực sự là sắc hương vị vẹn !"
"Quá khen ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-88-tam-muoi-tam-ly-tra-xanh.html.]
Tiểu Tạ hỏi: "À đúng , đồng chí Đồng tên đầy đủ là gì thế, tên là Tạ..."
Lúc Tiểu Tạ định tên thì bên ngoài vang lên một tiếng động chói tai, rõ là tiếng gì.
Đồng Tuyết Lục cau mày bảo: "Tôi tên là Đồng Tuyết Lục. Chữ Đồng trong mùa đông, chữ Tuyết trong bông tuyết, chữ Lục trong màu xanh lá. Anh bảo tên là gì cơ, nãy rõ."
"Oa, tên của đồng chí Đồng thật đấy, màu xanh lá chính là màu thích nhất luôn, nó đại diện cho hy vọng mà. Tôi còn cả một chiếc mũ màu xanh lá cây nữa đấy!"
Đồng Tuyết Lục: "……" Này bạn, đang nghiêm túc đấy? (Ở Trung Quốc, đội mũ xanh nghĩa là cắm sừng).
Tiểu Tạ xong, chắc nghĩ do phát âm chuẩn nên rút bút và giấy trong túi tên lên đó.
Đồng Tuyết Lục liếc mắt qua, khóe miệng nhịn mà giật dữ dội: "Đồng chí Tiểu Tạ chắc là tên tiếng Anh nhỉ?"
Tiểu Tạ đáp: "Dạ , tên tiếng Anh của là Jason, dịch sang tiếng Trung chính là Tạ Sâm."
Đồng Tuyết Lục chốt hạ: "Thôi cứ gọi là đồng chí Tiểu Tạ ."
Jason nhún vai thản nhiên: "Tên tiếng Trung tiếng Anh đều cả."
Đồng Tuyết Lục ý kiến gì, bảo Quách Vệ Bình bưng đồ ăn ngoài.
Tạ Thành Chu xuống lầu ngửi thấy một mùi hương "bá đạo" mà quen thuộc xộc mũi, khiến tâm trạng ông một nữa trào dâng xúc động.
Đợi khi xuống và kịp chờ đợi mà múc một thìa cơm chiên Dương Châu ăn thử, mắt ông một nữa nhòe lệ: "Hương vị ... đúng là y hệt món nấu năm xưa, 29 năm , tròn 29 năm mới nếm hương vị !"
Biết bao đêm mộng, điều ông luôn đau đáu nhớ về chính là một miếng cơm chiên Dương Châu do nấu.
Ông cứ ngỡ đời sẽ chẳng bao giờ ăn nữa, chẳng ngờ ngay ngày đầu tiên về Tổ quốc, ông nếm hương vị hằng mong nhớ, bảo ông khỏi xúc động cho ?
Tạ Thành Chu tiếp tục nếm thử mấy món ăn kèm khác và ngớt lời khen ngợi: "Đồng chí Đồng nấu ăn ngon quá, thảo nào tuổi trẻ mà làm Giám đốc cả một tiệm cơm!"
Còn Jason thì đặc biệt " lòng" đĩa sườn bò hầm.
Lớp mỡ béo mà ngấy, phần thịt nạc thì mềm thơm nức mũi, c.ắ.n một miếng là nước dùng đậm đà tràn ngập khoang miệng, vị ngon thực sự khiến kinh ngạc!
Cả hai cha con đều vô cùng hài lòng với bữa cơm .
Dùng bữa xong, Đồng Tuyết Lục thu dọn đồ đạc về tiệm cơm.
Việc tháp tùng hai cha con họ Tạ của Văn phòng Ngoại vụ lo, cô chỉ cần tranh thủ tạt qua khi trời tối để nấu cơm cho họ là .
Những ngày tiếp theo cũng diễn như .
Vì quá hài lòng với tay nghề của Đồng Tuyết Lục nên Tạ Thành Chu hết lời khen ngợi cô mặt Bộ trưởng Cao và Bộ trưởng Lâm, khiến cái tên Đồng Tuyết Lục in đậm trong tâm trí các vị lãnh đạo.
Đến kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, cô nhận bằng khen tuyên dương.
Phần thưởng ngoài hai chiếc ca tráng men in dòng chữ "Phụ nữ thể nắm giữ nửa bầu trời" còn thêm 50 đồng tiền thưởng.
50 đồng tương đương với nửa tháng lương của cô, Đồng Tuyết Lục thấy hài lòng với phần thưởng .
**
Tết Nguyên Đán cuối cùng cũng khoan t.h.a.i tìm đến trong sự mong chờ của .
Nhà máy nghỉ lễ, tiệm cơm đóng cửa, nhưng đường phố tuyệt nhiên hề quạnh quẽ, cũng thấy trẻ con nô đùa rôm rả.
Trẻ con là hào hứng với Tết nhất, chỉ diện những bộ quần áo mới mà ngày thường chẳng mấy khi mặc, mà còn ăn bao nhiêu là món ngon.
Tiêu tư lệnh kịp về Kinh Thị đêm Giao thừa, đồ Tết ông sắm sửa gửi tới nhà từ đó.
Đây là đầu tiên cả đại gia đình cùng đón Tết, cũng là cái Tết đầu tiên của Đồng Tuyết Lục khi xuyên thư.
Bên ngoài tuyết bay lướt thướt, lạnh đến mức thở cũng đóng băng, nhưng trong nhà vô cùng ấm cúng và vui vẻ.
Ngày 30 Tết thì làm thiếu món sủi cảo?
Lúc , Tiêu tư lệnh đang cùng ba em Gia Minh quây quần gói sủi cảo.
Trong bếp đang hầm nồi móng giò, Đồng Tuyết Lục bước xem gói ghém thế nào.
Kết quả là ngoài Đồng Gia Minh gói trông còn dáng hình một chút, thì những còn đúng là "đau mắt" thật sự.
Đặc biệt là Tiêu tư lệnh, trình độ gói sủi cảo của ông dường như đang thi thố xem ai tệ hơn với Đồng Miên Miên .
Tiêu tư lệnh thấy cháu gái thì mặt già đỏ lên bảo: "Trước đây ông làm cái bao giờ, để ông tập thêm tí nữa, sắp đây."
Mấy năm đón Tết ông ở trong đơn vị, hoặc sang nhà em trai ăn Tết chung.
Em trai và các cháu đối xử với ông , luôn chào đón ông, nhưng nhà họ càng ấm áp bao nhiêu thì ông càng thấy cô đơn và lạc lõng bấy nhiêu.
Vì thế mấy năm ông lấy cớ việc đơn vị bận rộn để qua đó nữa.
giờ thì khác , ông cũng gia đình của riêng !
Đồng Tuyết Lục bảo: "Không ạ, dù sủi cảo ai gói nấy ăn mà."
Lời thốt , cả Tiêu tư lệnh và Đồng Gia Tín đều cứng đờ .
Đôi mắt Miên Miên cũng trợn tròn lên, trông buồn hết mức.
Tiêu tư lệnh hắng giọng hỏi: "À đúng , mai yêu cháu qua đây chơi ?"
Nghĩ đến Ôn Như Quy, khóe môi Đồng Tuyết Lục khẽ nhếch lên: "Dạ ạ, mai sẽ cùng ông nội Ôn qua đây ạ."
Khoảng thời gian Tết cô bận túi bụi, Ôn Như Quy về mà hai cũng chẳng thời gian ở bên , thỉnh thoảng chỉ kịp một cái ở tiệm cơm cô tất tả chạy sang khách sạn nấu nướng.
Cũng may giờ nghỉ , hai cuối cùng cũng thể thoải mái ở bên .
Tiêu tư lệnh trong lòng mấy vui vẻ, tuy đứa cháu gái do ông nuôi lớn nhưng Ôn Như Quy, ông vẫn cảm giác "cây cải bắp" nhà đang lợn nó dòm ngó.
vì ông là ông nội "giữa đường", thấy Tuyết Lục là quá chủ kiến nên ông cũng dám phản đối gì.
Đành đợi ngày mai khi hai ông cháu nhà họ Ôn qua, ông sẽ sức "làm khó" họ một trận mới .
Lúc tại nhà họ Ôn cũng đang bàn luận về chủ đề .
Ông cụ Ôn hỏi: "Tiểu Tông , đồ mang sang nhà họ Đồng ngày mai chuẩn xong ?"
Chú Tông gật đầu: "Dạ xong hết ạ, Tư lệnh cứ yên tâm."
Ông cụ Ôn bĩu môi: "Tôi thì lo cái gì, chỉ đang nôn nóng sang ăn đồ Tuyết Lục nấu thôi, chứ đồ chú nấu dở tệ!"
Chú Tông: "……"
Ôn Như Quy một bên im lặng gì.
Nghĩ đến việc ngày mai gặp Đồng Tuyết Lục, lồng n.g.ự.c cứ thấy bồn chồn hạnh phúc, những đường nét khuôn mặt cũng trở nên mềm mại hẳn .
Đồng Tuyết Lục đích xuống bếp làm một bàn tiệc thịnh soạn, cả nhà đ.á.n.h chén sủi cảo đến mức bụng căng tròn.
Sau bữa cơm tất niên, Đồng Tuyết Lục còn làm thêm ít bánh quy và kẹo táo đỏ hạt óc ch.ó để dành đãi khách ngày mai.
Ôn Như Quy thích món kẹo nên cô làm khá nhiều.
Làm xong, cô bưng một ít cho trong nhà ăn .
Mấy em Gia Minh sang nhà họ Ngụy chơi, trong phòng khách chỉ còn Tiêu tư lệnh.
Đồng Tuyết Lục bưng đĩa bánh kẹo bảo: "Ông nội ơi, cháu mới làm xong , ông nếm thử một chút ạ."
Tiêu tư lệnh liếc một cái lắc đầu: "Thôi ông ăn , ông thích đồ ngọt."
chất nam nhi đại trượng phu bao giờ ăn quà vặt.
Đồng Tuyết Lục đặt đĩa xuống bàn: "Vậy lát nữa để cho bọn Miên Miên ăn ạ."
Tiêu tư lệnh gật đầu hỏi: "À đúng , cháu định quân đội ? Nếu thì ông thể thu xếp cho cháu đấy."
Đồng Tuyết Lục ngẫm nghĩ lắc đầu: "Dạ thôi, cháu vẫn thích công việc nấu nướng hơn ạ."
Chờ kinh tế mở cửa, cô vẫn theo con đường kinh doanh, chứ binh nghiệp chính trị đều đam mê của cô.
Tiêu tư lệnh tuy chút tiếc nuối nhưng vẫn tỏ ý thấu hiểu và tôn trọng quyết định của cháu gái.
Đồng Tuyết Lục trò chuyện thêm vài câu bếp làm thêm các loại đồ ăn vặt khác.
Trong phòng khách chỉ còn Tiêu tư lệnh.
Vốn dĩ ông chẳng định động mấy thứ đó , nhưng cái mùi thơm của bánh quy và kẹo cứ thế xộc mũi, khiến ông kìm mà nuốt nước miếng ừng ực.
Thấy xung quanh ai, ông bèn lén đưa tay bốc một miếng bánh quy ăn thử.
Bánh giòn rụm, nhai "răng rắc" trong miệng, nuốt xuống mà hương thơm vẫn còn vương vấn mãi.
Chà, tệ chút nào.
Không cái món kẹo táo đỏ vị thế nào nhỉ?
Thế là ông đưa tay bốc thêm một miếng kẹo nữa.
Kẹo ngọt một chút nhưng đậm đà hương vị táo đỏ và hạt óc chó, càng nhai càng thấy bùi.
Cũng đấy chứ.
Nửa tiếng , Đồng Gia Tín về lấy cái s.ú.n.g cao su, thấy đĩa bánh quy bàn liền định bốc một miếng ăn.
Vừa lúc đó Đồng Tuyết Lục bước , ánh mắt lướt qua cái đĩa khựng : "Gia Tín, em ăn sạch cả đĩa bánh với kẹo thế hả? Phải để dành một ít cho hai với Miên Miên nữa chứ."
Nỗi oan đúng là "tuyết rơi tháng Sáu" mà.
Một cái nồi to đùng từ trời rơi xuống đầu Gia Tín.
Cậu nhóc hét lên: "Chị ơi, em mới ăn đúng một miếng bánh quy thôi mà, một miếng duy nhất đấy!"
Đồng Tuyết Lục thấy lạ hỏi: " nãy giờ trong phòng khách mỗi em, em ăn thì là ai?"
Gia Tín sức phủ nhận: "Tóm là em!"
Không Gia Tín thì là ai nhỉ?
Ông nội bảo là thích đồ ngọt, chắc chắn ông .
Đồng Tuyết Lục nghĩ mãi nên cũng chẳng thèm truy cứu nữa.
Ngoài sân, Tiêu tư lệnh quét tuyết khẽ ngân nga một giai điệu nhỏ, chốc chốc tặc lưỡi vẻ đầy thỏa mãn.
Cảm giác sống cùng con cháu thế đúng là tuyệt thật mà.