Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 65: Sáu mươi năm Ly Trà Xanh
Cập nhật lúc: 2026-04-05 08:05:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc nhận thông báo, Đồng Tuyết Lục ngớ .
Cô cứ ngỡ khi Lưu Đông Xương " khám", chính quyền sẽ cử khác về quản lý tiệm cơm, chứ từng nghĩ đó là .
Dù xét về tuổi tác và thâm niên thì dù thế nào cũng chẳng đến lượt cô.
Hay là do Ôn Như Quy dùng quan hệ để giúp nhỉ?
cô nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Ôn Như Quy thể giúp cô giải quyết rắc rối, nhưng sẽ bao giờ dùng quan hệ để tranh giành chức tước cho cô.
Hơn nữa với mối quan hệ hiện tại của hai , nếu làm thật thì chắc chắn báo cho cô .
Nghĩ nghĩ , cô chợt nhớ đến Tô Việt Thâm.
Tuy cô chẳng Tô Việt Thâm lai lịch thế nào, nhưng những năm 60-70, kẻ chuồng bò là hạng "máu mặt" cả.
Mà những kẻ phục hồi danh dự sớm nhất thì đúng là "trùm cuối" của những ông trùm.
Bây giờ mới là năm 1976, một tháng nữa cái thời đại đó mới chính thức kết thúc, mà Tô Việt Thâm phục hồi danh dự ngay lúc , chứng tỏ địa vị của dạng .
Cô cứu con trai , nên lẽ dùng cái chức Giám đốc tiệm cơm để làm quà cảm tạ.
Đồng Tuyết Lục suy nghĩ nát nước, thấy giả thuyết là gần với sự thật nhất.
Quyết định bổ nhiệm tới tay, cô dại gì mà từ chối.
Thay vì để đứa khác về đây quản , thà tự làm Giám đốc tiệm cơm để quản đứa khác còn sướng hơn!
Vừa nhận quyết định bổ nhiệm, đầu tiên Đồng Tuyết Lục khoe chính là Ôn Như Quy.
Cô thu dọn đồ đạc một chút dắt Đồng Miên Miên ngoài.
Đến bưu điện, cô cái dãy thuộc làu làu trong lòng.
Cuộc gọi nhanh chóng kết nối, vẫn là giọng của phụ nữ , đối phương tiếng cô hình như cũng nhận quen.
Lần Ôn Như Quy xuất hiện nhanh.
"Là em đây."
Vừa thấy giọng , khóe miệng Đồng Tuyết Lục tự chủ mà nhếch lên: "Anh đoán xem em gặp chuyện gì vui nào?"
Ôn Như Quy cũng mỉm theo: "Anh đoán ."
Nếu ở thời hiện đại, Đồng Tuyết Lục chắc chắn sẽ nũng nịu hoặc trêu chọc Ôn Như Quy một phen.
bây giờ đang chằm chằm cô khi cô đang chuyện điện thoại, thế khá nhiều xung quanh và quan trọng nhất là nó tốn một xu mỗi phút!
Vì thế cô đành tốc chiến tốc thắng: "Em bổ nhiệm làm Giám đốc tiệm cơm quốc doanh !"
Ôn Như Quy sững : "Chúc mừng em, tin chắc em sẽ làm thôi!"
Đồng Tuyết Lục nhếch môi: "Em cũng nghĩ thế. À đúng , ngày em định mời ăn một bữa cơm, về ?"
Ôn Như Quy chẳng cần suy nghĩ đáp luôn: "Được chứ."
Ý trong mắt Đồng Tuyết Lục càng sâu: "Vậy em đợi về nhé."
Ôn Như Quy "Ừm" một tiếng, đợi đầu dây bên cúp máy, mới lưu luyến đặt ống xuống.
An Nguyệt Mai trố mắt chằm chằm Ôn Như Quy.
Thấy cúp máy, cô bỗng đ.á.n.h liều hỏi: "Anh Ôn , là đối tượng của gọi tới đấy ?"
Một nét dịu dàng lướt qua mắt Ôn Như Quy, gật đầu: "Ừ, là đối tượng của ."
"Đối tượng của ".
Anh cảm thấy bốn chữ là những từ ngữ tuyệt vời nhất đời.
Dứt lời, nở một nụ nhẹ lưng bỏ .
An Nguyệt Mai há hốc mồm thành hình chữ "O", mãi đến khi Ôn Như Quy khuất bóng góc rẽ mới bừng tỉnh.
Lần cô kích động đến nỗi quên cả cầm theo cái ca tráng men, lao thẳng sang văn phòng bên cạnh.
"Trời ơi, chắc chắn thể tin nổi cái gì !"
"Cái gì thế?"
An Nguyệt Mai gằn từng chữ: "Anh Ôn ... ĐỐI... TƯỢNG... RỒI!!!"
"Thật á? Cô thật đùa đấy?"
"Tôi còn đang định làm mối em họ cho !"
"Tôi cũng thế, con em họ gặp xong cứ bắt làm mai suốt!"
An Nguyệt Mai gật đầu lia lịa: "Tin chuẩn 100%, chính miệng Ôn thừa nhận luôn!"
Cả văn phòng tức thì vang lên những tiếng than vãn khắp nơi.
Nhờ sự quảng bá của An Nguyệt Mai, chẳng mấy chốc cả căn cứ đều Ôn Như Quy thoát ế!
Rất nhiều gã độc còn chạy tới hỏi bí kíp tìm yêu, nhưng đa đều tò mò đối tượng của Ôn Như Quy trông như thế nào.
Mọi đều vô cùng thắc mắc, rốt cuộc là cô gái phương nào khiến Ôn Như Quy "động lòng phàm"?
Họ đồn đoán là cô ba đầu sáu tay, nếu làm mà thu phục nổi Ôn Như Quy cơ chứ?
Đồng Tuyết Lục ngoài gọi cho Ôn Như Quy còn gọi điện thông báo cho Phác Kiến Nghĩa, Khương Đan Hồng và cả Phương Tĩnh Viện.
cô hề nhắc đến việc bổ nhiệm làm Giám đốc, chỉ bảo là mời cơm, hỏi xem họ qua .
Cả ba đều khẳng định chắc chắn sẽ mặt.
Đồng Tuyết Lục nấu ăn ngon như , họ dù bận đến mấy cũng vắt chân lên cổ mà đến cho bằng !
Về đến nhà cô cũng kể với ai chuyện , ngay cả nhà họ Ngụy bên cạnh cô cũng giấu.
Cô làm là để đề phòng ngộ nhỡ biến cố gì về .
Tối về nhà, Phương Tĩnh Viện báo với gia đình chuyện ngày sẽ sang nhà Đồng Tuyết Lục ăn cơm, dặn đừng nấu phần của cô .
Mẹ Phương: "Đến lúc đó con đừng vác xác đến đấy, nhớ mua chút quà cáp mang theo!"
Phương Tĩnh Viện bĩu môi: "Mẹ ơi, đừng coi con như con nít ba tuổi, cái đạo lý đơn giản con chẳng chắc?"
Mẹ Phương: "Biết mà mấy hôm Tuyết Lục gặp chuyện lớn thế con chẳng báo cho cả nhà một tiếng?"
"Là Tuyết Lục cho con đấy chứ."
Phương Tĩnh Viện lườm trai một cái cháy mắt.
Phương Văn Viễn: "..."
Nghĩ đến chuyện của Đồng Tuyết Lục, Phương Văn Viễn cũng thấy chút hối trong lòng.
Lần lúc em gái tới tìm, vì sợ đồng ý nhanh quá sẽ khiến hiểu lầm là quá quan tâm cô, nên định bụng để vài ngày nữa mới nhờ bạn bè giúp đỡ.
Ai dè Đồng Tuyết Lục ngay trong ngày thả, đó nhúng tay cũng chẳng còn cơ hội.
Mẹ Phương: "Bố đẻ của Tuyết Lục mất , chắc chẳng ai lo chuyện cưới xin cho con bé nhỉ? Hôm nào con hỏi thử xem con bé cần làm mối cho mấy đám ."
Bàn tay cầm đũa của Phương Văn Viễn siết chặt, tim treo ngược lên tận cổ.
Phương Tĩnh Viện nuốt miếng thịt trong mồm bảo: "Mẹ ơi đừng lo hão, Tuyết Lục đối tượng !"
Tuyết Lục đối tượng !
Có đối tượng!
Đối tượng!
Tượng...
.
Phương Văn Viễn như sét đ.á.n.h ngang tai, đôi đũa tay rơi "cạch" một phát xuống bàn.
Phương Tĩnh Viện liếc một cách kỳ lạ.
Mẹ Phương cũng sửng sốt: "Tuyết Lục đối tượng á? Nhà trai ở ? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì thế?"
Phương Tĩnh Viện đảo mắt: "Mẹ ơi, đang tra hộ khẩu đấy ?! Con gặp mặt , chỉ làm nghiên cứu viên, ông nội còn làm tới chức Tư lệnh nữa!"
Nghe đến đây, cả bố và Phương đều bàng hoàng.
Tư lệnh cơ đấy!
Thân thế bối cảnh đúng là hàng khủng !
Kể cả lúc cô còn ở nhà họ Đồng thì cũng chắc môn đăng hộ đối với .
Thật ngờ khi về căn nhà đó, cô cư nhiên tự tìm một đối tượng "xịn" đến .
Mẹ Phương lo lắng hỏi: "Liệu con bé lừa ?"
Phương Tĩnh Viện đảo mắt thêm cái nữa: "Tất nhiên là , vụ cô bình an vô sự là nhờ đối tượng với bạn của giúp đấy chứ!"
Bấy giờ Phương mới tin.
Mọi bắt đầu chuyển sang chuyện khác, duy chỉ Phương Văn Viễn là cứ lẩn quẩn mãi trong đầu mấy chữ "Đồng Tuyết Lục đối tượng".
Làm thể chứ?
Chẳng cô vẫn luôn thích ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-65-sau-muoi-nam-ly-tra-xanh.html.]
Chẳng cô đang cố lấy lòng Tĩnh Viện ?
Làm cô thể đối tượng cơ chứ?
Phương Văn Viễn cau mày chặt cứng, chẳng còn chút tâm trí nào mà ăn uống nữa.
Trong lúc Đồng Tuyết Lục còn kịp mời cơm , Lại Mộ Thanh từ vùng Đại Tây Bắc trở về.
Sau mười ngày ròng rã về về, cô gầy sọp một vòng, trông tiều tụy vô cùng.
Cô mang theo một bụng ấm ức trở về nhà họ Cố, định bụng sẽ than vãn một trận cho bõ, ai dè bước chân cửa thấy Tiểu Cửu đang lọt thỏm trong lòng Cố Dĩ Lam.
Vì quá kinh hãi mà đôi mắt cô trợn ngược lên, mặt cắt còn giọt máu, chằm chằm Tiểu Cửu.
Người nhà họ Cố thấy cô về cũng chẳng ai buồn lên tiếng.
Cả phòng khách chìm trong tĩnh lặng, một sự im lặng khiến rợn tóc gáy.
Lại Mộ Thanh nhạy cảm nhận điều chẳng lành, tim đập thình thịch liên hồi.
Cô "Oa" một tiếng bật , lao nhanh về phía Tiểu Cửu: "Tiểu Cửu ơi, con về , dì lo cho con phát c.h.ế.t !"
Ai dè Tiểu Cửu vốn bám cô , giờ thấy cô là lập tức rúc mặt lòng , chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Một giọt nước mắt của Lại Mộ Thanh vẫn còn đọng mặt, cô hình nên tiếp thôi.
Thật là sượng trân hết chỗ .
Nhà họ Cố vẫn ai thèm chào cô lấy một câu, thậm chí còn chẳng dám thẳng mắt cô nữa.
Lại Mộ Thanh càng thêm hoảng loạn: "Sao chẳng ai gì thế? Mọi con t.h.ả.m thế nào ? Con lặn lội ngàn dặm tới tận Đại Tây Bắc, mà gia đình em rể mất tiêu !"
Phòng khách vẫn im phăng phắc.
Lại Mộ Thanh đang định tiếp thì thấy Tô Việt Thâm từ trong phòng bước , đôi mắt phượng sắc lẹm xoáy thẳng cô .
Cô giống như con mồi báo săn nhắm trúng, cả run bắn: "Em... em rể... ... về ?"
Tô Việt Thâm lạnh: "Con trai cô cùng lũ buôn bắt cóc, mà về thì cái thể thống gì?"
Sắc mặt Lại Mộ Thanh trắng bệch, cả run rẩy kiểm soát: "Em... em rể, đang gì thế, một chữ cũng chẳng hiểu gì cả?"
Tô Việt Thâm nhạo: "Cô hiện tại Trần Quế Phương đang ở ?"
Cô còn mếu máo hơn cả : "Ở... ở ?"
"Ở trong nhà lao, cả thằng cháu tiếp tay cho bà cũng đang bóc lịch trong đó !"
Mặt Lại Mộ Thanh còn một giọt máu, hai hàm răng đ.á.n.h lập cập.
Tô Việt Thâm bước tới, xách cổ áo cô lên: "Lại Mộ Thanh, ai cho cô cái gan dám động con trai hả?"
Bị nhấc bổng cổ áo khiến cô khó thở, lắp bắp: "Em rể, ? Tôi coi Tiểu Cửu như con đẻ của , thể làm hại thằng bé ?"
"Trần Quế Phương khai hết ! Giờ cô cuốn xéo khỏi nhà họ Cố ngay lập tức, sẽ sai tống cô về một đội sản xuất nào đó ở tỉnh Bắc Hòa, từ nay về nếu sự cho phép của , cô đừng hòng bước chân khỏi đó nửa bước!"
Dứt lời, Tô Việt Thâm vung tay một phát khiến cô lảo đảo ngã đất.
Lại Mộ Thanh tim đập thình thịch, mặc kệ đau đớn bò dậy nhào về phía Cố: "Dì ơi cứu con với, con làm gì , con rời khỏi nhà họ Cố !"
Mẹ Cố cô với tâm trạng phức tạp: "Mộ Thanh, con làm thế? Từ nhỏ dì coi con như con đẻ, con còn gì hài lòng nữa ?"
Thấy tình hình , Lại Mộ Thanh thể chối cãi nữa.
Cô nhăn mặt, nước mắt tuôn rơi: "Chị Phương bảo cô chỉ tạm đưa thằng bé một lát, đợi em rể về thì con sẽ đón Tiểu Cửu về, như thế con sẽ thành ân nhân của cả nhà, con sẽ còn cảm giác là kẻ ăn nhờ ở đậu nữa!"
"Dì ơi, con , tại con ngu mới tin lời chị Phương, dì tha cho con thôi!"
Mẹ Cố ngờ cô làm vì lý do , lòng bỗng chốc chút lung lay.
Tô Việt Thâm chẳng để bà kịp mủi lòng, lạnh lùng phán: "Đi ngay, giờ sẽ sai tống cô luôn!"
Câu khiến tất cả mặt đều sững sờ.
Mẹ Cố: "Nhanh thế ? Phải luôn bây giờ ?"
Tô Việt Thâm: "Không tống cổ , chẳng lẽ đợi cô bán rẻ Tiểu Cửu thêm nữa chắc?"
Mẹ Cố ngượng ngùng dám thêm lời nào.
Lại Mộ Thanh cuống cuồng: "Dì ơi, con , con thật mà!"
Mẹ Cố chẳng dám ho he, chỉ mặt hướng khác.
Lại Mộ Thanh nhào tới ôm chân Cố Dĩ Lam: "Dĩ Lam ơi, em xin em rể giúp chị , chị sai , giúp chị với!"
Cố Dĩ Lam cũng thấy mủi lòng, nhưng chạm ánh mắt lạnh giá của chồng, cô liền vội bảo: "Chị họ , chị cứ Việt Thâm về đội sản xuất ."
Cô còn định lóc thêm, nhưng Tô Việt Thâm hết kiên nhẫn: "Hai lựa chọn: Một là đội sản xuất, hai là tù với Trần Quế Phương!"
Lại Mộ Thanh tức đến nổ mắt, dì em họ, đảo mắt khắp lượt cả nhà họ Cố.
chẳng một ai giúp cô lấy nửa lời.
Trong lòng cô hận thấu xương thấu tủy!
Cái gì mà coi như con đẻ, phi, cứ hễ chuyện là đá cô chuồng gà đầu tiên!
Cô lau nước mắt, lóc t.h.ả.m thiết: "Con xin dì, xin Dĩ Lam, xin Tiểu Cửu, xin cả nhà họ Cố!"
"Là của con, nếu sự hiện diện của con làm cả nhà khó xử, thì , con ngay đây!"
Mẹ Cố mà thắt cả lòng, bà hận đứa cháu ăn cháo đá bát, nhưng thương xót nỡ rời.
Tô Việt Thâm ở đó, bà chẳng dám thốt một lời giữ cô .
Hai tiếng , Lại Mộ Thanh tống lên chuyến tàu tỉnh Bắc Hòa.
Người nhà họ Cố đợi tàu chuyển bánh mới nặng nề rời .
Đợi đến khi còn thấy ai nữa, Lại Mộ Thanh mới chỗ với vẻ mặt u ám.
Lúc nãy tranh thủ lúc dọn hành lý, cô thuyết phục bà dì .
Cô định bụng lát nữa sẽ vài bức thư về lóc kể khổ, với cái tính nhu nhược của cái nhà họ Cố đó, chắc chắn họ sẽ mủi lòng đón cô về thôi!
Ngay lúc , cửa toa tàu mở .
Hai đồng chí công an bước tới mặt cô , chẳng chẳng rằng khóa trái tay cô .
Lại Mộ Thanh kinh hãi giận dữ: "Các làm gì thế? Buông , kêu bây giờ!"
Một đồng chí công an lên tiếng: "Lại Mộ Thanh, cô nghi ngờ liên quan đến đường dây buôn bán trẻ em, chúng chính thức bắt giữ cô!"
Lại Mộ Thanh trợn tròn mắt, điên cuồng giãy giụa: "Không thể nào, em rể rõ ràng hứa là tố cáo mà! Cậu hứa mà!"
hai viên cảnh sát chẳng bận tâm đến những lời bào chữa của cô , họ cứ thế áp giải cô xuống xe ở ngay ga tiếp theo.
Sau đó, Lại Mộ Thanh kết tội buôn bán trẻ em với mức án mười năm tù, tống lao động cải tạo tại một nông trường khắc nghiệt nhất ở vùng Đại Tây Bắc.
Nhà họ Cố vẫn đinh ninh là cô làm giáo viên ở đội sản xuất, lòng tuy chút áy náy nhưng vẫn thấy thế là , ít vẫn hơn là nông trường.
Chẳng mấy chốc đến ngày Đồng Tuyết Lục mời cơm.
Ôn Như Quy và Phác Kiến Nghĩa là hai đến sớm nhất.
Thẩm Uyển Dung cũng giúp một tay, nhưng khổ nỗi bà chẳng gì về bếp núc nên đành giúp trông lũ trẻ.
Lần đến, Ôn Như Quy xông ngay bếp giúp đỡ như khi nữa.
Lúc đang ở phòng khách bàn bạc công chuyện với Phác Kiến Nghĩa.
Phác Kiến Nghĩa tặc lưỡi: "Như Quy, chơi nhé, xác định quan hệ với cô Đồng mà chẳng thèm báo một tiếng, giờ cần giúp đỡ vác mặt nhờ, đúng là dày thật đấy!"
Ôn Như Quy: "Còn vụ mượn tiền ..."
Phác Kiến Nghĩa suýt thì hộc máu: "Cậu đổi chiêu khác để đe dọa hả?"
Ôn Như Quy: "Chiêu là hiệu quả nhất ."
Phác Kiến Nghĩa tức đến nghiến răng: "Được , , giúp cái gì?"
Hàng mi đen rậm của Ôn Như Quy khẽ rung: "Sắp tới sinh nhật , mà cô Đồng vẫn ."
Phác Kiến Nghĩa ngớ : "Thế thì thẳng cho cô là xong, chẳng lẽ định bắt hộ chắc?"
Ôn Như Quy ngập ngừng: "Tôi thấy thẳng thì kỳ quá, cứ như đang ép cô tổ chức sinh nhật cho ."
Phác Kiến Nghĩa nhướng mày: "Thế ?"
Ôn Như Quy: "Lát nữa cô đây, hãy thật to là thứ Năm tuần là sinh nhật ."
Cô thấy chắc chắn sẽ tổ chức sinh nhật cho .
Chứ mà tự nhắc thì giống ép buộc, vẻ quá lộ liễu.
"Phụt ——"
"Ha ha ha, Như Quy ơi là Như Quy, 'gian' từ bao giờ thế hả, cư nhiên còn bắt đóng kịch cùng cơ đấy!"
Phác Kiến Nghĩa đến chảy cả nước mắt.
Tai Ôn Như Quy đỏ ửng: "Thế giúp thì bảo?"
Phác Kiến Nghĩa lau nước mắt: "Cậu là em của , nỡ lòng nào giúp chứ!"
Thật là do đang thóp trong tay Ôn Như Quy nên giúp !
Đồng Tuyết Lục bưng đĩa trái cây tới, vặn cuộc đối thoại: "...?"