Trong đêm tối tĩnh mịch, giọng của thiếu niên vang lên rõ mồn một và đầy đột ngột.
Đồng Tuyết Lục mở bừng mắt, tuôn trào một tràng " khí" ngút trời: "Đây là nhà của chị mà, các em là duy nhất của chị đời , chị trở về tất nhiên là để đoàn tụ với các em ."
Trong khí vang lên một tiếng nhạo đầy mỉa mai: "Mấy lời cô đem lừa khác thì . Cô quên hồi ba còn sống, cô mắng họ thế nào ? Cô bảo nhà họ Đồng chúng là cái ổ ăn mày, cô c.h.ế.t cũng thèm về đây mà!"
Đồng Tuyết Lục sững một chút, lúc mới nhớ đống "nợ đời" mà nguyên chủ gây . Cha ruột ba tới mời, một cô giả vờ ngất, hai chỉ thẳng mặt đuổi cút , ném sạch đồ đạc họ mang tới đất, ba thì trốn biệt tích. Vợ chồng Đồng Đại Quân cũng chính vì thứ ba về đó mà gặp tai nạn.
Nghĩ đến đây, Tuyết Lục cảm thấy đau đầu thật sự. Cô vốn định diễn bài "tình thâm nghĩa nặng", giờ xem quân bài phế .
"Nếu , cũng chẳng lời khách sáo nữa. Bên hết đường ở , cần một chỗ để trú ."
Từ giường đối diện truyền đến tiếng khẩy: "Cô dựa cái gì mà nghĩ rằng cô đến là đến?"
Đồng Tuyết Lục nhếch môi: "Dựa việc em ăn đồ nấu đấy."
Gia Minh nếu thực sự đuổi cô thì nổi khùng lên ngay từ lúc thấy mặt . Sở dĩ nhẫn nhịn đến giờ, chắc chắn vì tình cảm chị em hờ hững , mà là vì...cô giá trị lợi dụng.
Đầu im bặt. Trong bóng đêm, Tuyết Lục chẳng rõ biểu cảm của , nhưng cứ dùng ngón chân mà nghĩ cũng , chắc chắn đang nghiến răng trắc trắc.
Tuyết Lục thong thả tung đòn chí mạng: "Nếu đoán sai, em bỏ học làm việc ở xưởng là định tranh thủ lúc đám họ hàng ở quê Bắc Hòa lên, em sẽ bán đứt hai suất làm việc lấy tiền, đúng ?"
Lời chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai!
Đồng Gia Minh "bật" dậy khỏi giường như lò xo, trợn mắt nàng: "Cô... rốt cuộc cô mục đích gì?"
"Tôi mục đích gì em tin ? còn một chuyện nữa, em hề thông báo cho bên quê Bắc Hòa chuyện ba mất. Em thử đoán xem lãnh đạo nhà máy mà chuyện thì sẽ xử lý em thế nào?"
Giọng Tuyết Lục lười biếng nhưng từng chữ sắc như dao, rạch trần bộ tính toán của . Gia Minh siết chặt nắm đấm: "Tôi cần mục đích của cô là gì, nhưng nếu cô dám hở môi ngoài, ... tuyệt đối tha cho cô !"
Cuống , cuống ! Tuyết Lục thầm : Đại lão tương lai thì vẫn còn "non và xanh" lắm.
Cô cũng dậy, dẹp bỏ vẻ tản mạn: "Hợp tác ."
Gia Minh im lặng chờ tiếp.
"Em thừa với tuổi tác và phận hiện tại, nhà máy chẳng đời nào cho em bán suất làm việc, tiền an ủi càng giao cho em. Nghĩa là em tính kế đến cũng vô ích. Mà giờ nửa tháng , em nghĩ còn kéo dài thời gian với đám ở quê bao lâu nữa?"
Cô bồi thêm một cú: "Chờ đám Bắc Hòa lên đây, suất làm việc và tiền an ủi chắc chắn bay sạch, các em còn lôi cổ về quê. Học hành gì tầm nữa, lúc đó khi hốt phân heo cũng đủ no ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-6-sau-ly-tra-xanh.html.]
Trong bóng tối, đôi mắt Gia Minh sắc lẹm, c.ắ.n môi đến trắng bệch.
Tuyết Lục ném mồi nhử cuối cùng: " nếu hợp tác với , đảm bảo đám Bắc Hòa xơ múi một xu, các em vẫn ở thành phố học, cần về quê chăn lợn."
"... Cô hợp tác thế nào?" – Giọng Gia Minh cứng nhắc vang lên một hồi lâu.
"Đơn giản thôi: Cái nhà làm chủ. Nếu em tin tưởng cũng chẳng , nhưng ít nhất ngoài phá đám ."
Gia Minh nhướng mày: "Chỉ thế thôi?"
"Chỉ thế thôi."
Cậu suy nghĩ một hồi gật đầu cái rụp: "Được, nhưng cô hứa làm gì tổn thương đến Gia Tín và Miên Miên!"
"Chốt đơn. Chúc chúng hợp tác vui vẻ." Tuyết Lục xuống giường, mặt tường: "Ngủ , chuyện khác mai tính."
Đồng Gia Minh cái bóng lưng phía đối diện, hình lâu. Cậu nhớ mãi cảnh phụ nữ từng đuổi ba như đuổi hủi. Nếu lâm đường cùng, c.h.ế.t cũng để bước chân nhà. Thôi thì nước tới bắc cầu tới đó, nếu chị dám động đến em , nhất định sẽ liều mạng!
Tuyết Lục chẳng rảnh tâm tư mà đoán suy nghĩ của đại lão. Cô diễn kịch, xe xóc nảy, giờ mệt lả . Rúc lòng cô, Miên Miên nhỏ bé cựa quậy ôm chặt cánh tay cô. Tuyết Lục ôm lấy "gối ôm thật" , ngủ một giấc ngon lành.
Trong khi Tuyết Lục ngủ ngon thì mất ngủ. Đồng Chân Chân (nữ chính trọng sinh) đang trằn trọc như bánh rán chảo, lòng bực bội nổ tung. Tuyết Lục rời theo ý cô , nhưng cái cách rời đầy "cao thượng" khiến thương cảm làm cô tức phát điên. Đã còn chị dâu cả đ.â.m chọc suốt ngày. Cô thề sẽ khiến Tuyết Lục nếm mùi đau khổ!
Sáng hôm , Tuyết Lục tiếng nấu cơm thức giấc. Gia Minh đang lủi thủi nấu cháo ở cửa. Tuyết Lục chẳng thấy ngại ngùng gì, cô là đến để "nuôi dưỡng", làm ô-sin. Đàn ông là huấn luyện làm việc nhà từ nhỏ!
Cô kiểm tra bữa sáng: Cháo khoai lang với... dưa muối. Thế thì hỏng hết dày " xanh" của cô!
Cô trổ tài: Trứng chiên hành hoa vàng ruộm và Miến dưa chua thơm nức.
Sáng sớm cả đại viện đang gặm bánh bột ngô khô khốc thì mùi thơm của Tuyết Lục như cơn lốc càn quét khứu giác . Mấy bà thím xì xào: "Con bé phá của quá, nấu cái rau mà cũng tốn dầu tốn tỏi!" Tuyết Lục nụ: "Dạ, các thím đúng ạ" bưng mâm phòng chén sạch. Người khác gì kệ họ, cô ăn ngon cái !
Bữa sáng , Miên Miên ăn đến phồng má, còn Gia Tín – thề "đánh c.h.ế.t ăn đồ cô nấu" – thì xúc đến bát thứ hai. Định luật "Thật Hương" (ban đầu chê thấy ngon) ứng nghiệm ngay tức khắc!
Tuyết Lục tết tóc cho Miên Miên, dắt cô bé lên thành phố để chuyển hộ khẩu. Ngồi chiếc xe khách xóc như xóc đĩa, Tuyết Lục mặt cắt còn giọt m.á.u vì say xe, trong khi Miên Miên tỉnh như sáo.
Vừa xuống xe, đến chỗ ngoặt, bỗng một bóng lao tới như tên bắn. Tuyết Lục chỉ kịp đẩy Miên Miên , còn thì ... "TƯỜNG ĐÔNG" (ép tường) bởi một lạ mặt!
"Đậu xanh, đứa nào mù dở thế ?" – Tuyết Lục định mắng , nhưng ngẩng đầu lên thì... câm nín.
Đập mắt cô là một đôi mắt đen thâm trầm, ngũ quan sắc sảo, trai đến mức khiến khó thở. Anh mặc sơ mi trắng, khí chất thanh cao, vai rộng eo thon chân dài – cực phẩm trong các loại cực phẩm!
Đồng Tuyết Lục lập tức đổi thái độ: Đẹp trai thế thì "tường đông" "giường đông" em cũng cân tất!