Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 15: Mười lăm ly trà xanh
Cập nhật lúc: 2026-03-24 08:23:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Gọi điện thoại đến nhà máy?"
Đôi mày thanh tú của Đồng Tuyết Lục khẽ nhíu một cái khó lòng nhận .
Chuyện là thế nào? Theo tính toán về lộ trình, ở quê Bắc Hòa lẽ vẫn thể nhận thư mới đúng, trừ phi... trừ phi bọn họ chuyện từ một con đường khác.
Đồng Tuyết Lục nhanh lấy vẻ bình thản, khóe miệng mang theo ý nhạt: "Dạ là , thế thì cảm ơn thím Lâm báo nhé."
Nói xong, cô trực tiếp lách qua mụ vợ lão Lâm mà tiếp.
Vợ lão Lâm: "???"
Cái gì mà " là "? Người bình thường gặp cảnh chẳng nên cuống quýt hỏi xem trong điện thoại cái gì ?
Mụ vợ lão Lâm cái lối hành xử theo lẽ thường của Đồng Tuyết Lục đ.á.n.h cho trở tay kịp, nghiến răng đuổi theo: "Này, cô bà nội cô gì trong điện thoại ?"
"Nói gì ạ?" Đồng Tuyết Lục bày vẻ mặt chẳng chút để tâm.
Mụ vợ lão Lâm cảm thấy nghẹn họng một cách khó hiểu. cứ nghĩ đến việc sắp sửa làm cho con bé một phen bẽ mặt, đôi lông mày nhạt đến mức gần như thấy của mụ hếch lên, bắt đầu oang oang cái mồm:
"Bà nội cô bảo các là một lũ ranh con vô lương tâm! Ba các xảy chuyện tày đình như thế mà các dám thông báo cho bà . Đợi đến khi họ lên tới Kinh Thị, nhất định sẽ dạy dỗ các một trận nên !"
Cái giọng của mụ vợ lão Lâm chẳng khác nào cái phèng la nát, cứ thế vang vọng khắp sân đại viện. Người trong viện thấy, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Đồng Tuyết Lục.
Chuyện là ? Chẳng lẽ mấy đứa trẻ nhà họ Đồng thật sự thông báo cho ở quê ư?
Đột nhiên, phía truyền đến một trận tiếng động "loảng xoảng, rầm rầm".
Mọi , chỉ thấy Đồng Gia Tín tới thì bó củi tay rơi sạch xuống đất, khuôn mặt ngây vì sốc. Đứng cạnh , sắc mặt Đồng Gia Minh cũng khó coi kém.
Vợ lão Lâm thấy hai em về tới, tức khắc càng thêm hưng phấn như tiêm m.á.u gà: "Ái chà, hai em về đúng lúc lắm! Gia Minh, chẳng lúc đầu chính cháu bảo gọi điện về quê ? Giờ bà nội cháu gọi điện lên bảo cháu chẳng báo gì cả. là cách ngôn chẳng sai, 'rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột đẻ con đào hang', hạng sinh là vua dối !"
Bàn tay đang ôm củi của Đồng Gia Minh siết chặt thêm vài phần, cánh môi mím thật chặt.
Đồng Tuyết Lục nhíu mày, bày vẻ mặt đầy quan tâm hỏi: "Thím Lâm , đầu óc thím vấn đề gì đấy chứ? Có cần cháu giới thiệu bác sĩ cho thím khám thử ?"
Dùng ngữ khí dịu dàng nhất để những lời chọc tức nhất. Không hổ là cô.
Vợ lão Lâm tức đến tím tái mặt mày: "Cái con ranh con , mở mồm là trù ẻo ! Tí tuổi đầu mà ăn chanh chua thế , cô sợ ma nào rước !"
Đồng Tuyết Lục vẻ mặt vô tội: "Thím Lâm, cháu nguyền rủa thím ! Bà nội cháu từ lúc 'ngáo' là đầu óc chẳng nhớ chuyện gì nữa, chuyện cả cái đại viện ai mà chẳng . Cháu cứ ngỡ đầu óc thím Lâm cũng nhớ chuyện gì nên mới lo lắng hỏi thím cần khám bác sĩ thôi mà."
"..." Mụ vợ lão Lâm tức đến mức cái mũi suýt thì vẹo sang một bên!
Đồng Tuyết Lục như thấy, tiếp tục vẻ mặt vô tội bồi thêm một nhát dao: "Hay là thím Lâm đợi thêm chút nữa cũng , chờ bà nội cháu lên đây, hai tổ chức khám bác sĩ theo tour, chừng còn giảm giá đấy."
"Phụt ——!"
Nghe Đồng Tuyết Lục xong, mấy trong viện suýt thì sặc nước miếng. Người qua rủ mua đồ, chứ qua ai rủ "khám bệnh tổ đội" bao giờ!
Mụ vợ lão Lâm một ngụm khí nghẹn ở n.g.ự.c lên cũng chẳng xuống , tức đến mức thịt mặt rung rinh bần bật: "Phi phi phi! Đầu óc chán, cái hạng nhà cô đầu óc mới hỏng !"
Đồng Tuyết Lục gật đầu: " , bà nội cháu đầu óc hỏng thật mà. Ba cháu gặp chuyện là Gia Minh gọi điện về ngay, lúc đó chính bà nội là máy. Khổ nỗi lúc ai bà bệnh quên, ai dè bà đầu một cái là quên sạch sành sanh, giờ gọi điện lên chất vấn bọn cháu, bọn cháu thật sự oan ức quá mà!"
Những khác xong, sự nghi ngờ trong lòng lập tức tan biến. Trước đây họ tuy phong phanh chuyện bà nội nhà họ Đồng điên, nhưng ngờ nghiêm trọng đến mức , ngay cả chuyện đại sự như mà cũng quên cho . Nghe bảo bà cụ phát điên còn đ.á.n.h , xem chờ bà lên tới nơi, dặn con cái tránh xa bà một chút mới !
Mụ vợ lão Lâm trợn trắng mắt hừ lạnh: "Oan cái nỗi gì! Nhà lão Lâm bảo, bà nội cô năng trung khí mười phần, đầu óc cực kỳ minh mẫn, chẳng giống điên tí nào..."
"XOẢNG!" một tiếng!
Đồng Tuyết Lục giật phắt cái bát sứ trong tay mụ vợ lão Lâm, ném thẳng xuống đất vỡ tan tành!
Vợ lão Lâm: "... Cái bát của tao!!!"
mụ còn kịp c.h.ử.i ầm lên thì thấy Đồng Tuyết Lục mắt đỏ hoe, bắt đầu nức nở: "Thím Lâm! Lần thím chạy sang nhà họ Từ xúi giục đừng trả suất làm việc cho bọn cháu, ở mặt bàn dân thiên hạ bôi nhọ em cháu dối. Cháu chỉ hỏi một câu, nhà họ Đồng bọn cháu rốt cuộc đắc tội gì thím, mà thím cứ năm bảy lượt nhằm bọn cháu như ?"
Vợ lão Lâm: "Tôi..."
Đồng Tuyết Lục cho mụ cơ hội mở miệng, đột nhiên ghé sát , hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai : "Cái mụ già mặt rỗ nhà bà, thấy bà là hạng già , thấy ai như bà . Bà suốt ngày nhằm , thực chất là vì bà ghen tị xinh hơn bà đúng ? Bà cứ lo gả , hạng xinh như hoa như thể gả ? Mà dù gả thì cũng còn hơn vạn cái loại lấy lão Lâm 'dưa vẹo táo nứt' nhà bà!"
Mồm mép Tuyết Lục liến thoắng ngừng, năng chẳng cần lấy . Mụ vợ lão Lâm tức đến run rẩy, nhảy dựng lên định túm tóc cô: "Cái con ranh con , bà xé xác cái miệng mày !"
Đồng Tuyết Lục nhanh chân né sang một bên, đồng thời hét lên đầy sợ hãi: "Thím Lâm! Thím định làm gì ?"
Thím Thái và Từ mua thức ăn về, thấy cảnh lập tức xông , mỗi khóa chặt một cánh tay mụ vợ lão Lâm. Những khác trong viện cũng vội vàng chạy can ngăn.
"Vợ lão Lâm, chị làm gì thế? Có chuyện gì thì từ từ , động chân động tay với con bé?"
" đấy, chẳng qua chỉ là vỡ cái bát thôi, đến mức ?"
"..."
Mụ vợ lão Lâm tức đến mức g.i.ế.c ! Đó là chuyện cái bát ? Đó là chuyện liên quan đến tôn nghiêm và mặt mũi đấy!
Thím Thái giữ c.h.ặ.t t.a.y mụ quát: "Vợ lão Lâm, chị bao nhiêu tuổi đầu mà suốt ngày bắt nạt một đứa con gái nhỏ? Chị còn hổ hả?"
Mẹ Từ còn bồi thêm một bãi nước bọt: "Phi! Mụ mà hổ ? Có mặt mũi thì chẳng vì một miếng ăn mà mang thù đến tận bây giờ!"
"..."
Mụ vợ lão Lâm uất ức đến mức suýt ngất xỉu, nước miếng của mụ Từ văng cả mắt mụ!
Đồng Tuyết Lục mắt đỏ hoe nghẹn ngào: "Ngựa hiền thì cưỡi, hiền thì khinh! Cháu sẽ lên xưởng hỏi lãnh đạo ngay bây giờ, xem họ trơ mắt mấy đứa trẻ mồ côi bọn cháu công nhân trong xưởng bắt nạt thế !"
Đồng Gia Minh ôm củi bước tới : "Chị, em cùng chị. Gia Tín, em đồn công an báo án ngay cho !"
Đây là đầu tiên Đồng Gia Minh gọi Đồng Tuyết Lục một tiếng "Chị". Có lẽ gọi xuất phát từ chân tâm, nhưng Đồng Tuyết Lục quan tâm, ngược còn hài lòng với sự ăn ý và phản ứng của .
Đồng Gia Tín tuy hiểu đầu đuôi câu chuyện thành thế , nhưng xưa nay luôn lời hai nên gật đầu cái rụp: "Rõ! Em ngay!"
Nghe thấy nhà họ Đồng định báo công an, định lên xưởng tìm lãnh đạo, bà cụ nhà họ Lâm ( chồng mụ Lâm) rốt cuộc yên nữa. Bà như một cơn lốc xoáy từ trong nhà lao , nhảy xổ đến mặt con dâu.
"BỐP!" một cái tát trời giáng mặt mụ vợ lão Lâm.
"Cái đồ phá gia chi t.ử nhà cô! Suốt ngày lo làm việc chỉ giỏi gây chuyện thị phi. Mau xin con bé ngay cho !"
Mụ vợ lão Lâm chồng tát cho ngơ ngác, một bên mặt nhanh chóng sưng đỏ lên: "Mẹ, con..."
"Con cái gì mà con! Mau xin ngay, tống cổ cô về nhà đẻ bây giờ!"
Vợ lão Lâm nghiến răng đến suýt gãy, hậm hực Đồng Tuyết Lục: "Cháu gái, là thím lỡ lời, thím xin cháu!"
Đồng Tuyết Lục thường ngày dễ chuyện, nhưng tuyệt đối nể mặt: "Xin mà xong chuyện thì cần gì đến công an nữa? Gia Tín, em mau báo án , lát nữa dẫn các đồng chí công an lên thẳng xưởng tìm chị em !"
Bà cụ họ Lâm tức đến nghiến răng, nhảy lên tát thêm hai cái mặt con dâu: "Đồ phá hoại! Xem cô làm cái gì đây ! Hôm nay cô mà làm cho con bé tha thứ, ngày mai bảo thằng Lâm ly hôn với cô luôn!"
Chuyện mà nháo lên tận lãnh đạo xưởng, chừng con trai bà mất việc như chơi!
Vợ lão Lâm bấy giờ mới sợ: "Cháu ơi thím sai , cháu tha cho thím !"
Mọi trong đại viện cũng bắt đầu làm hòa giải.
"Thôi mà cháu gái, hàng xóm láng giềng cả, chuyện gì thì đóng cửa bảo , cần thiết nháo đến công an ."
" đấy, chuyện to hóa nhỏ, nháo như thế thì khó mặt lắm."
"Vợ lão Lâm tuy quá quắt thật, nhưng giờ chị , cháu tha cho chị . Lần mụ mà còn dám thế, cả đại viện sẽ mắng mụ cháu!"
là cái hội " đau lưng". Trong lòng Đồng Tuyết Lục thầm c.h.ử.i thề, nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn đáp: "Nếu các thím các bác thì cháu xin theo ạ. để thím Lâm khắc sâu nhận thức về lầm của , cháu thím về nhà đẻ để tĩnh tâm suy nghĩ trong nửa tháng!"
Bà cụ nhà họ Lâm lúc nãy còn lo Đồng Tuyết Lục đưa yêu cầu gì quá quắt, giờ chỉ là bắt con dâu về nhà ngoại nửa tháng thì gật đầu ngay tắp lự: "Được! Cháu yên tâm, tống nó ngay bây giờ!"
Vợ lão Lâm xong thì cuống cuồng: "Mẹ, con..."
"Cô còn ý kiến gì nữa! Mau dọn đồ biến ngay cho !"
Mụ vợ lão Lâm tức đến méo cả mũi, nhưng dù mụ van nài thế nào, Đồng Tuyết Lục vẫn kiên quyết bắt mụ về nhà ngoại sám hối. Mọi tuy hiểu lắm vì cô cứng rắn vụ , nhưng thấy lên công an là nên chẳng ai xin giùm cho mụ cả. Cuối cùng, mụ vợ lão Lâm mặt sưng vù, ôm hận rời khỏi đại viện.
Đám đông tản , Đồng Miên Miên lúc mới lạch bạch chạy từ trong nhà : "Chị!"
"Chạy chậm thôi em, kẻo ngã!" Tuyết Lục vội vàng đón lấy tiểu đoàn tử.
Miên Miên nhào lòng chị, thầm thì giọng sữa: "Chị, lúc nãy Miên Miên lời chị, Miên Miên chạy ngoài nhé!"
Tiểu đoàn t.ử dùng đôi mắt nho đen mọng nước cô, biểu cảm cứ như đang chữ: Chị yêu mau khen Miên Miên , Miên Miên ngoan lắm đó.
Tim Tuyết Lục mềm nhũn, cô hôn lên đôi má trắng trẻo: "Miên Miên nhà giỏi nhất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-15-muoi-lam-ly-tra-xanh.html.]
Sau vụ Đồng Chân Chân, cô giáo d.ụ.c Miên Miên rằng thấy chị cãi thì trốn để bảo vệ bản . Nhóc con lúc đó còn chịu, bảo giúp chị đ.á.n.h , mãi đến khi Tuyết Lục dỗ dành bảo "chờ em lớn hãy giúp chị", nhóc mới miễn cưỡng đồng ý.
Miên Miên mặt đỏ bừng, thẹn thùng móc từ trong túi hai viên kẹo hoa quả: "Chị ăn !"
"Miên Miên cố ý để dành cho chị đấy ?"
Miên Miên híp mắt như trăng non: "Thím cho Miên Miên ba viên. Miên Miên một viên, chị một viên, hai một viên."
Lời dứt, Đồng Gia Tín như cái pháo nổ xông tới: "Em gái! Em thiên vị quá đấy! Thế ba ?"
Em gái đúng là cái đồ bạch nhãn lang vô tâm, uổng công đối xử với em thế, mà kẹo chỉ cho Đồng Tuyết Lục với hai thôi! Gia Tín tức nổ đom đóm mắt.
Miên Miên xòe mấy ngón tay mũm mĩm đếm, giơ lên hai ngón: "Miên Miên chỉ ba viên thôi, hết ."
Gia Tín hậm hực: "Cái đồ ngốc , 2 với 3 mà em cũng phân biệt !"
Tiểu đoàn t.ử nghiêng đầu mấy ngón tay ngắn ngủn của , mặt đầy vẻ hoang mang. Tuyết Lục bật , giơ thêm một ngón tay nhỏ của bé lên: "Cái mới là 3, lúc nãy là 2 thôi."
"Chị thật là giỏi quá!" Miên Miên reo lên.
Gia Tín: "???" Rõ ràng là chỉ , em bảo giỏi? Cái thói thiên vị của em đúng là hết t.h.u.ố.c chữa !
Đồng Gia Minh nổi cái vẻ ngốc nghếch của em trai, nhường viên kẹo hoa quả của cho nhóc bảo dắt Miên Miên chơi.
Hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, khói bếp bắt đầu nghi ngút trong đại viện. Tuyết Lục chuẩn bếp nấu cơm, Gia Minh theo hỏi khẽ: "Tại lúc nãy chị nhất định bắt thím Lâm về nhà ngoại?"
Tuyết Lục nhếch môi, khẽ đáp: "Tất nhiên là để đề phòng màn 'song tiện hợp bích' ." (Hai kẻ đốn mạt hợp sức).
Nếu để bà nội Tạ Kim Hoa và mụ vợ lão Lâm bắt tay , cô sẽ đau đầu. Thế nên hôm nay mụ Lâm tự tìm đường c.h.ế.t va cô, cô dứt khoát "tiễn" mụ luôn. Nửa tháng mụ về thì cô xử lý xong đám ở quê từ đời nào .
Gia Minh nhíu mày, hiểu nổi "song tiện" liên quan gì đến "kiếm" (tiện và kiếm trong tiếng Trung phát âm gần giống ). Cậu thấy bọn họ giống một đám chổi lông gà hơn.
Tuyết Lục thấy vẻ mặt ngơ ngác của , bụng giải thích: "À, chữ 'tiện' là cây kiếm , mà là trong 'tiện nhân' (kẻ hèn hạ) ."
Gia Minh: "..."
Tối hôm đó, khi cơm nước xong xuôi, Đồng Tuyết Lục triệu tập cuộc họp gia đình thứ nhất. Thành phần tham dự: Tuyết Lục, Gia Minh và Gia Tín. Miên Miên vắng mặt vì ngủ say.
Tuyết Lục hai em, nghiêm nghị : "Chắc các em cũng lời mụ Lâm . Đám ở quê muộn nhất là hậu thiên (ngày mốt) sẽ tới nơi. Sắp tới chúng một trận đ.á.n.h ác liệt, các em hiểu chứ?"
Đại lão bướng bỉnh Gia Tín giơ tay phát biểu : "Hiểu! Bọn em quá hiểu luôn!"
Gia Minh "bạch thiết hắc" thì chỉ gật đầu, vẫn kiệm lời như cũ.
Tuyết Lục hài lòng: "Bất kể đây các em ý kiến gì với chị, nhưng sắp tới chị cần các em tin tưởng và phối hợp tuyệt đối. Các em làm ?"
Gia Tín liếc hai. Gia Minh gật đầu ngay chút do dự. Gia Tín thấy cũng đảo mắt gật đầu theo. Tuy vẫn tha thứ cho Tuyết Lục, nhưng so với đám "châu chấu" ở quê, thà ở cùng Tuyết Lục còn hơn! Chị đ.á.n.h mắng, đối xử với em gái nhỏ, quan trọng nhất là nấu ăn siêu cấp ngon! Chỉ riêng điểm thôi cũng đủ để nhắm mắt cho qua chuyện .
Đám ở quê thì khác. Lần nào lên cũng bắt nạt ba em, nhất là Miên Miên họ trêu cho suốt. Đã thế đến nơi là đòi tiền ba , bữa nào cũng thịt, khiến nhà nào cũng mang nợ đầy đầu!
Tuyết Lục giao nhiệm vụ: "Tốt lắm. Gia Tín, nhiệm vụ của em là bảo vệ Miên Miên. Chờ ở quê lên, em xin nghỉ ốm vài ngày, canh chừng Miên Miên 24/24, để em chịu tổn thương dù là nhỏ nhất. Làm ?"
Cô nhớ tới gã họ bệnh hoạn Đồng Ngạn Lương trong sách mà chỉ "xử" ngay lập tức.
Gia Tín ban đầu tưởng bảo vệ em gái nhỏ là việc cỏn con, nhưng nghỉ học là mắt sáng rực như đèn pha: "Dạ ! Em thề sẽ bảo vệ em gái nhỏ đến cùng!"
Tuyết Lục sang Gia Minh: "Từ ngày mốt em cũng xin nghỉ ốm, ga tàu đón . Nhớ kỹ, khi đón họ, tuyệt đối dẫn về nhà ngay..."
"Thế dẫn ? Ra nhà khách ạ?" Gia Tín tò mò hỏi xen .
"Dẫn họ đến Tiệm cơm Quốc doanh."
Gia Tín nhíu mày thành hai con sâu róm: "Tại dẫn họ ăn Tiệm cơm Quốc doanh?" Đám đó đáng ghét thế, chẳng tốn một xu cho họ.
Tuyết Lục xua tay: "Chuyện em cần lo, chị tự sắp xếp."
Gia Tín hậm hực: "Anh hai, xem chị kìa!" Tuyết Lục đảo mắt, đúng là đồ "tiểu học gà" chuyên mách lẻo.
Gia Minh trầm tư một lát gật đầu: "Được."
Tuyết Lục hài lòng: "Học tập hai em ." Gia Minh trầm , là một cộng sự . Dù hiểu hết cách làm của cô, cũng phản đối mặt ngoài. Cậu giữ đúng lời hứa: phá đám cô.
Gia Tín cảm thấy sỉ nhục IQ, lòng đầy ấm ức. Tuyết Lục chẳng buồn quan tâm cái tính trẻ con của , tuyên bố bế mạc cuộc họp tắm rửa ngủ. Cô cần dưỡng sức cho trận chiến sắp tới!
Sáng hôm , nhà họ Đồng vẫn ăn cháo khoai lang với dưa chua. là từ nghèo lên giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó. Ăn ngon mấy bữa giờ dưa chua, mấy em đều quen.
"Bao giờ mới ăn thịt tiếp ạ?" Gia Tín - kẻ coi thịt là lẽ sống - hỏi với giọng đau khổ.
Tuyết Lục húp một ngụm cháo: "Nhanh thì bảy ngày, chậm thì mười ngày." Cô đặt mục tiêu xử đám họ hàng cực phẩm trong vòng mười ngày.
Gia Tín tặc lưỡi: Còn tận mười ngày nữa! Đám ở quê đúng là lũ đáng ghét!
"Hắt xì!"
Trên chuyến tàu hỏa, bà cụ Tạ Kim Hoa bỗng hắt một cái thật mạnh, nước miếng văng đầy mặt gã cháu đích tôn Đồng Ngạn Lương đối diện.
Ngạn Lương chùi mặt, nhăn nhó: "Trời ơi bà nội, nước miếng bà thối quá, bao lâu bà đ.á.n.h răng thế?"
Người xung quanh bật . Tạ Kim Hoa đỏ mặt, nhưng mụ nỡ mắng cháu nên sang mắng khác: "Cười cái gì mà ? Coi chừng c.h.ế.t đấy!"
Có ngứa tai: "Bà già, bà ăn khó thế, thảo nào mồm bà thối thật!"
Tạ Kim Hoa đập bàn: "Bà là ai ? Còn dám láo lếu, cho bà tù mọt gông bây giờ!"
Mọi cả nhà mụ lôi thôi lếch thếch, chẳng giống nhân vật tầm cỡ nào. Tạ Kim Hoa vênh mặt: "Cháu gái cha nuôi làm quan to ở Kinh Thị đấy! Họ thương nó lắm, các mà đắc tội là họ bắt nhốt hết bây giờ!"
Có tin: "Làm quan to mà cho bà nổi bộ quần áo t.ử tế?"
Tạ Kim Hoa khẩy: "Bọn bây cái gì! Cháu gái mới nhận gốc gác thôi, lát nữa bảo nó xin việc cho hai đứa con trai đơn vị nhà nước, nó gan mà !"
Nghe mụ chắc nịch, sang nịnh nọt: "Ái chà, lão phu nhân thật phúc, con trai đơn vị nhà nước là bát cơm sắt cả đời !"
Tạ Kim Hoa ưỡn n.g.ự.c như con công rụng lông: "Chứ còn gì nữa! Lần lên Kinh Thị là chúng định định cư luôn, làm thành phố cho nó oai!"
"Nhà bà đông thế , hai suất lương chắc gì đủ sống?"
"Lo cái gì! Tôi còn thằng con trai nữa, mới mất cùng vợ trong vụ tai nạn. Lần lên, sẽ cho hai đứa con dâu thế chân suất làm việc của chúng nó. Mà chúng nó c.h.ế.t vì việc công, chính phủ với nhà máy bồi thường cho một đống tiền cơ mà!"
Mọi mà rùng , con trai con dâu c.h.ế.t mà mụ tươi tỉnh như hội thế . họ vẫn tò mò: "Tiền an ủi chắc cũng tám trăm một ngàn đồng bà nhỉ?"
Tạ Kim Hoa bĩu môi: "Tám trăm với một ngàn cái gì! Con trai cứu mạng con trai xưởng trưởng đấy, đưa đủ hai ngàn đồng thì ông mặt mũi nào!"
Hai ngàn đồng! Số tiền đó đủ để mua một căn nhà ở Kinh Thị ! Mọi càng thêm xúm nịnh hót. Tạ Kim Hoa sướng đến mức lâng lâng, chỉ suýt chút nữa là tự phong làm Lão Phật gia.
Ngồi ở góc toa tàu, ba đàn ông lạ mặt sạch sành sanh lời khoe khoang của mụ. Họ một cái, gì.
Đồng Tuyết Lục làm, quả nhiên xưởng trưởng gọi lên hỏi vụ điện thoại. Cô chuẩn sẵn, đẩy hết trách nhiệm sang bà nội " điên". Xưởng trưởng tuy thấy cấn nhưng vốn tin tưởng nhân phẩm của em Gia Minh nên cũng bỏ qua. Nếu ông chính Gia Minh là dối lúc đầu, lẽ tam quan của ông sẽ sụp đổ.
Ra khỏi văn phòng, cô cô Mã kéo hỏi. Thế là tin bà nội nhà họ Đồng phát điên dịp lan rộng khắp xưởng. Rất sâu đậm, ấn tượng.
Sáng hôm , cả đại viện thấy ba chị em nhà họ Đồng ngay ngắn trong sân như đang duyệt binh.
Tuyết Lục dặn Gia Minh: "Em ga đón , đón xong thì dẫn họ thẳng Tiệm cơm Quốc doanh ăn một bữa thịnh soạn, đừng tiếc tiền. Bà nội tuổi cao sức yếu, để bà hưởng phúc."
Gia Minh lạnh lùng gật đầu: "Vâng, em ngay."
Tiếp đến cô dặn Gia Tín: "Em ở nhà canh cửa, nhỡ hai đón thì bà về còn mở cửa."
Cuối cùng cô bé Miên Miên đang ngái ngủ. Miên Miên dụi mắt, giọng nãi thanh nãi khí: "Bà nội xe vất vả, Miên Miên sẽ bóp vai đ.ấ.m lưng cho bà ạ."
"Miên Miên ngoan quá!" Tuyết Lục khen ngợi.
Sau khi phân công xong, mỗi một ngả. Tuyết Lục xin nghỉ ở xưởng với lý do " mua đồ tẩm bổ gửi về quê cho bà nội điên". Cả viện một phen xúc động vì lòng hiếu thảo của cô.
Tuyết Lục thầm : Chuyện dối chớp mắt thì cô là dân chuyên nghiệp.
Tại ga tàu hỏa.
Đoàn của Tạ Kim Hoa xuống xe dòng xô đẩy. Một đàn ông đ.â.m mạnh mụ, mụ ngã nhào đất, rụng luôn cái răng cửa! Mụ kịp c.h.ử.i thì tiếng hô " cầm dao". Hiện trường loạn lạc, hai đứa con trai mụ dòng cuốn mất.
Tạ Kim Hoa bám lấy gã cháu Ngạn Lương: "Ngạn Lương mau lên! Có đứa giật mất cái bọc đồ của bà !"
Mọi vốn liếng tiền bạc mụ đều để trong cái bọc đó. Đồng Ngạn Lương đuổi theo tên cướp, định tay thì đối phương đ.ấ.m liên tiếp hai phát mặt, m.á.u mũi văng tung tóe. Ngạn Lương liều mạng lao , tên cướp tung một cú đá chí mạng hạ bộ của .
Gã co quắp như con tôm, đau đớn gào t.h.ả.m thiết.
Đứng núp một cây cột lớn, Đồng Gia Minh chứng kiến bộ cảnh tượng từ đầu đến cuối. Cậu lặng lẽ thu chân , xoay bước khỏi ga tàu.
Cậu... chẳng thấy gì hết.