Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 147: Một trăm bốn mươi bảy ly trà xanh
Cập nhật lúc: 2026-04-20 03:54:40
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Tú Vân khi trở về liền đổ bệnh, sốt cao dứt, ngay cả giường cũng xuống nổi, cuối cùng thể gặp mặt Sử Tu Năng, tự nhiên cũng cách nào ly hôn.
Đợi đến khi bà hết bệnh, Sử Tu Năng áp giải đến nông trường ở đại Tây Bắc để tham gia cải tạo.
Sử Tu Năng cho rằng Trình Tú Vân ghét bỏ , từ lúc ông bắt bà từng đến thăm ông lấy một , ông chờ chờ, cho đến tận khi đưa , đều một nào tới thăm ông .
Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai họa đến nơi ai nấy lo, điều khiến trong lòng ông nảy sinh lòng hận thù đối với Trình Tú Vân.
Phía Tô Việt Thâm cuối cùng cũng lo liệu xong giấy tờ xuất nhập cảnh, đích đưa bác sĩ tâm lý - Tiến sĩ Trần tới Kinh Thị.
Dù nhiều năm gặp Ôn Như Quy, nhưng với một nhân tài phong thái như Ôn Như Quy, cho dù chỉ gặp một , bình thường cũng sẽ quên .
Tô Việt Thâm vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ khí thế hừng hực, ôn hòa nho nhã của Ôn Như Quy, nhưng thấy , dù chuẩn tâm lý nhưng vẫn khỏi giật .
Hai má Ôn Như Quy hóp , đôi mắt tuy vẫn thần nhưng mí mắt là quầng thâm dày đặc, ngoại trừ Đồng Tuyết Lục, hề bận tâm đến bất kỳ phản ứng nào của thế giới bên ngoài.
Cảnh tượng như khỏi khiến thầm cảm thán trong lòng.
Sau khi Tô Việt Thâm xuống xe, theo Tiến sĩ Trần, mà là Tiểu Cửu - nhất quyết đòi theo.
Tiểu Cửu năm nay tám tuổi, vóc dáng cao hơn nhiều, nhưng gương mặt vẫn thanh tú và đẽ như xưa, đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, thể tưởng tượng khi lớn lên sẽ làm say đắm bao cô gái.
Khác với những đứa trẻ nghịch ngợm cùng lứa, thấy Đồng Tuyết Lục, mặt bé lộ một tia thẹn thùng, ngay đó liền chào hỏi lễ phép: "Em chào chị Tuyết Lục, em chào rể Như Quy, cháu chào ông nội Ôn, cháu chào ông nội Tông."
Đồng Tuyết Lục ngờ Tiểu Cửu cũng cùng, cô đưa tay xoa đầu bé: "Chào Tiểu Cửu, lâu gặp, em cao lên nhiều quá."
Nghe thấy lời , nụ môi Tiểu Cửu càng đậm hơn, sự xa cách vì lâu ngày gặp cũng tan biến nhiều.
lúc , Tiêu Miên Miên từ trong phòng chạy , thấy Tiểu Cửu thì ngẩn một lát.
nhanh cô bé nhận : "Em Tiểu Cửu!"
Đồng Tuyết Lục nhịn : "Em xem em thấp hơn Tiểu Cửu nửa cái đầu, mà còn dám gọi là em ?"
Tiêu Miên Miên dùng tay so thử chiều cao của và Tiểu Cửu, quả nhiên kém hơn nửa cái đầu, khỏi bĩu môi : "Em Tiểu Cửu, em cao thế, em đợi chị với chứ."
Tiểu Cửu Miên Miên thì hề giận, ngược còn hiền lành phụ họa theo: "Chị đúng, xin, xin chị, tại em lớn nhanh quá."
Tiêu Miên Miên nhón chân vỗ vỗ đầu bé: "Biết sai mà sửa là , em đợi chị đấy nhé."
Tiểu Cửu thẹn thùng : "Vâng ạ."
Tuy hai đứa nhiều năm gặp mặt, nhưng vẫn thường xuyên thư hoặc gọi điện thoại, nên giữa chúng hề cảm thấy xa lạ chút nào.
Ngay đó Tiến sĩ Trần xuống xe, sự chú ý của đều đổ dồn ông.
Tiến sĩ Trần là Hoa quốc tịch Mỹ, lớn lên ở Mỹ từ nhỏ, chuyên tu ngành Tâm lý học tại Mỹ, hai năm gần đây mới về Hương Cảng, tiếng tăm ở đó, nhiều danh nhân và ngôi gặp ông đều đặt lịch .
Lần Tô Việt Thâm đưa ông tới Kinh Thị, tốn ít công sức.
Thấy Tiến sĩ Trần, Đồng Tuyết Lục và nhà họ Ôn chủ động chào hỏi, tiếng Trung của Tiến sĩ Trần lắm, thậm chí thể là kém.
Ông chỉ tiếng Quảng Đông và tiếng Anh, lúc vốn tiếng Anh của Đồng Tuyết Lục phát huy tác dụng.
Mọi thấy đều khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngay cả Tiến sĩ Trần cũng thở phào, khen ngợi Đồng Tuyết Lục tiếng Anh , phát âm chuẩn.
Sau một hồi hàn huyên, trong phòng, Tiến sĩ Trần ông cần một căn phòng yên tĩnh để trò chuyện với bệnh nhân.
Phòng thì , nhưng kiểu trò chuyện tâm lý nhất là khác ở bên cạnh.
Đặc biệt đối với loại bệnh lý tâm thần , nếu ngoài, khả năng sẽ ảnh hưởng đến câu trả lời của bệnh nhân, dẫn đến bác sĩ thể đưa phán đoán chính xác.
Đồng Tuyết Lục : "Hay là để cháu làm phiên dịch ạ, cháu là vợ , tin tưởng cháu, cháu chắc là vấn đề gì lớn ."
Tiến sĩ Trần nhíu mày: "Vốn dĩ nhất nên như , nhưng xem tình hình hiện tại thì cũng chỉ còn cách ."
Nào ngờ ông dứt lời, Ôn Như Quy bằng tiếng Anh lưu loát: "Không cần , là ."
Mọi tại đó lập tức chấn kinh, mắt suýt chút nữa rơi xuống đất.
Ôn Như Quy dĩ nhiên học tiếng Anh, nhưng cứ ngỡ chỉ giới hạn ở văn bản, còn khả năng giao tiếp và thì , ngờ khi mở miệng, trình độ cư nhiên thua kém gì Đồng Tuyết Lục.
Ngay cả Đồng Tuyết Lục cũng kinh ngạc: "Tiếng Anh của như từ bao giờ thế?"
Đôi mắt đen láy của Ôn Như Quy cô: "Từ khi em đỗ đại học."
Thầy của là Mỹ, thực bắt đầu tiếp xúc với tiếng Anh từ nhỏ, những tư liệu và sách vở đều là tiếng nước ngoài, nên tiếng Anh của vốn dĩ .
khi cô đỗ chuyên ngành tiếng Anh, lúc đó suy xét rằng cô lẽ sẽ cần luyện cùng, nên ôn tiếng Anh nữa, đồng thời còn chú trọng nâng cao khả năng của .
Chỉ là thành tích tiếng Anh của Đồng Tuyết Lục , ngày thường bận, ngờ cho tới tận khi cô nghiệp, vẫn từng làm luyện cùng cô nào.
Đồng Tuyết Lục thấy , cảm giác như ai đó nhét một miếng táo chua miệng, chua chua ngọt ngọt, khiến lòng cô xót xa cảm động.
Ở những nơi cô thấy, vẫn luôn lặng lẽ hy sinh vì cô, nếu bệnh, lẽ cô vĩnh viễn vì mà luyện suốt ba năm.
Cô đưa tay tới, nắm chặt lấy tay : "Vậy em chờ ở bên ngoài."
Ôn Như Quy đôi tay đang đan của hai , gật đầu: "Được."
Tiến sĩ Trần cảm động tình cảm của hai , kinh ngạc sự phối hợp của Ôn Như Quy.
Theo ông , thông thường những mắc bệnh tâm lý sẽ tâm lý kháng cự rõ rệt đối với bác sĩ, hơn nữa nhiều tin chắc rằng hề bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-147-mot-tram-bon-muoi-bay-ly-tra-xanh.html.]
Ôn Như Quy ngoại trừ tinh thần trông chút khác biệt với bình thường , thì sự phối hợp của , cùng với sự chú ý dành cho vợ , đều khiến ông cảm thấy kỳ lạ và mới mẻ.
Vấn đề ngôn ngữ giải quyết, Ôn Như Quy và Tiến sĩ Trần lượt bước thư phòng.
Cửa thư phòng đóng , đều lui sân để chờ đợi.
**
Thời tiết bắt đầu đông, trong đình gió lùa tứ phía.
Vì sợ Đồng Tuyết Lục cảm lạnh, chú Tông dùng vải quây kín ba mặt đình, bên trong còn đốt một chiếc lò sưởi nhỏ, cực kỳ ấm áp.
Đồng Tuyết Lục Tô Việt Thâm : "Đồng chí Tô, thực sự cảm ơn !"
Dù hai nhà Ôn - Tiêu nhân mạch và quyền thế ở Kinh Thị, nhưng với trình độ phát triển của y tế trong nước, họ cũng chỉ thể bó tay chịu trói.
Thầy của Ôn Như Quy nhờ nhà từ Mỹ gửi một sách vở về bệnh lý tâm thần tới, Đồng Tuyết Lục gần đây đang miệt mài nghiên cứu kiến thức về lĩnh vực .
Cô chắc chắn thể trở thành một bác sĩ tâm lý, nhưng hiểu thêm một chút sẽ ích cho việc chung sống với Ôn Như Quy hàng ngày cũng như đối với bệnh tình của .
Tuy nhiên việc chuyên môn vẫn cần chuyên môn thực hiện, sự giúp đỡ của Tô Việt Thâm giống như một cơn mưa đúng lúc .
Tô Việt Thâm khẽ nhếch môi: "Đồng chí Đồng cần khách khí, với giao tình giữa hai nhà chúng , đây đều là việc nên làm."
Lần liên hệ Tiến sĩ Trần và đưa ông tới Kinh Thị, đúng là tốn nhiều tiền để lo liệu các mối quan hệ, nhưng tất cả đều xứng đáng.
So với ân tình mà Đồng Tuyết Lục dành cho nhà họ Tô năm xưa, những gì làm bây giờ chẳng qua chỉ là một phần nghìn mà thôi.
" , đồng chí Cố ?"
Đồng Tuyết Lục rót cho một ly , còn thì rót một ly nước lọc.
Đáy mắt Tô Việt Thâm thoáng hiện tia sáng: "Mẹ của Tiểu Cửu ở nông trường biểu hiện , lẽ vài năm nữa gia đình sẽ đoàn tụ."
Đồng Tuyết Lục cũng mỉm theo: "Vậy thì quá ."
Biểu hiện của Cố Dĩ Lam cùng lắm là giảm án vài năm, chứ chắc chắn thể thả nhanh như , nhưng Tô Việt Thâm dám thế, chứng tỏ tìm cách.
Tiểu Cửu khi thấy Tiêu Miên Miên, hai bạn nhỏ liền sáp gần , ríu rít trò chuyện như thể cả ngày cũng hết chuyện.
Tiêu Miên Miên chia sẻ với bé những món đồ quý giá sưu tầm , hát cho những bài hát học, thậm chí còn kể cho vụ nghịch ngợm của và Ngụy Châu Châu.
Tiểu Cửu là một lắng chuẩn mực, thấy đồ quý thì tỏ vẻ kinh ngạc, cô bé hát thì vỗ tay khen ngợi, thấy bí mật thì vội vàng vỗ n.g.ự.c hứa sẽ giữ kín.
Tiêu Miên Miên vô cùng hài lòng, cảm thấy hổ danh là bạn nhỏ lâu năm của .
Dù xa cách nhiều năm, nhưng giữa hai đứa trẻ hề chút cách nào.
Tiểu Cửu mang đặc sản, đồ ăn vặt và quà từ tỉnh Quảng Đông , tất cả những món quà đều do dùng tiền tiêu vặt của để mua.
Tiêu Miên Miên dù rụng vài chiếc răng, nhưng thấy đồ ăn vặt thì vẫn vui sướng đến mức đôi mắt híp thành hình trăng khuyết nhỏ.
Trong đó, món cô bé thích nhất là chiếc hộp nhạc mà Tiểu Cửu mang tới, hộp nhạc một cô bé mặc váy trắng, khi nhạc vang lên, cô bé đó sẽ xoay vòng theo điệu nhạc.
Tiêu Miên Miên thực sự mở mang tầm mắt, cô bé từng thấy món đồ nào thú vị như .
Cô bé vui mừng khôn xiết, ghé sát hôn một cái lên khuôn mặt trắng trẻo của Tiểu Cửu: "Cảm ơn em, Tiểu Cửu."
Tiểu Cửu ngẩn , hình như phỗng, nhanh khuôn mặt đỏ rực như quả cà chua.
Cậu bé còn lén lút liếc Tiêu Miên Miên, dáng vẻ trông giống như một cô vợ nhỏ thẹn thùng.
Ngược Tiêu Miên Miên thản nhiên, hôn xong còn hỏi Tiểu Cửu: "Em hôn chị một cái ?"
Mặt Tiểu Cửu đỏ bừng, đang định gật đầu thì ngay đó Đồng Gia Tín lao vọt như một quả pháo nổ.
"Tiểu Cửu, hôn em gái !" Đồng Gia Tín một tay kéo phắt Tiêu Miên Miên lưng .
Tiểu Cửu giật , gật đầu đồng ý, trong lòng thoáng thấy chút tiếc nuối.
Đồng Gia Tín thấy Tiểu Cửu khăng khăng nữa, liền đầu răn dạy em gái: "Miên Miên, em làm gì thế? Sao em hôn Tiểu Cửu?"
Tiêu Miên Miên nghiêng đầu, chớp đôi mắt to hỏi: "Tại ạ? Chị Tuyết Lục hằng ngày cảm ơn rể chẳng hôn lên mặt rể ?"
Đồng Gia Tín giận mà làm gì : "Cái đó mà giống ? Chị và rể là kết hôn, nam nữ thụ thụ bất , tóm em hôn Tiểu Cửu, em là con gái, làm là thiệt thòi lắm đấy!"
Tiêu Miên Miên thấy thiệt thòi chỗ nào, Tiểu Cửu mang cho cô bé bao nhiêu đồ ngon và đồ chơi , thiệt chỗ nào chứ?
Cô bé ngẫm nghĩ bảo: "Vậy em kết hôn với Tiểu Cửu là chứ gì."
Cô bé sang hỏi Tiểu Cửu: "Tiểu Cửu, em kết hôn với chị ? Nếu em kết hôn với chị, em thể đường đường chính chính hôn chị ."
Tiểu Cửu chớp mắt, mặt đỏ bừng gật đầu: "Em đồng ý." Cậu cũng đường đường chính chính hôn Miên Miên.
Đồng Gia Tín: "......"
Anh là ý hai đứa nó kết hôn ? Không hề!
Sau khi Tiêu Miên Miên và Tiểu Cửu cùng đồng ý kết hôn với , hai đứa ghé sát thì thầm to nhỏ.
lúc Bánh Trung Thu chạy , một một ch.ó một cái.
Đồng Gia Tín đột nhiên nhớ tới cụm từ "cẩu độc " mà chị , khẽ rùng một cái.