Nữ thiên sư Trường An - Chương 237: Chuyện này giao cho ngươi làm

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-08 14:54:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ma Tố A Lan về viện t.ử thì lập tức tìm Mộc Phương Nhan, nàng vội vàng chạy tới, Ma Tố A Lan suy nghĩ một lúc mới hỏi nàng: “Ngươi tên gì?”

Mộc Phương Nhan thành thật trả lời: “Ta họ Mộc, gọi Mộc Phương Nhan là .”

Ma Tố A Lan gật đầu: “Cái tên khá dễ , cũng lười đổi.”

Nàng A Na bên cạnh: “Còn ngươi tên gì?”

“Nô tỳ tên A Na.”

A Na thoạt giống như những Liêu khác, giống với Mộc Phương Nhan.

Ma Tố A Lan hứng thú với nàng mà chỉ hỏi Mộc Phương Nhan: “Ta đấu võ kén rể, ngươi ý kiến gì thể giúp tìm lang quân như ý ?”

Mộc Phương Nhan ngây , cũng hiểu vì vị tiểu tổ tông lòng tin với nàng như , chuyện quan trọng như thế thể tùy tiện đến hỏi nàng.

“Không tiểu thư A Lan tìm nam t.ử như thế nào?”

Ma Tố A Lan đáp: “Nhất định là một đấng nam nhi cao lớn, , mặc kệ là ai, thậm chí là một kẻ ăn xin bên vệ đường cũng hơn cái tên Mạc Đại Lôi .”

Mạc Đại Lôi, Mộc Phương Nhan suy nghĩ một chút, lẽ chính là vị biểu ca rồi.

“Tiểu thư A Lan đúng, nếu như kết duyên với em họ thì đứa trẻ sinh dễ thiểu năng trí tuệ.”

“Chậm phát triển trí tuệ là gì?”

Ma Tố A Lan rõ ràng từng qua từ nên hiểu ý của nàng.

“Nó nghĩa là đầu óc bình thường, nghĩa là kẻ ngốc đấy ạ.”

“Những gì ngươi chẳng đang tới biểu ca của ! Hóa là như , ngươi đúng.” Nàng gật đầu: “Ta cô cô của gả , thể sinh một kẻ ngu xuẩn như , cô cô là thông minh xinh nhưng đứa con sinh chỉ ngu xuẩn mà còn xí nữa, khiến thấy chán ghét. Hóa đây đều do việc cưới gả của em họ tạo thành.”

Mộc Phương Nhan hoảng sợ đến mức mồ hôi lạnh toát trán, hóa vị biểu ca cũng là đứa trẻ sinh từ cuộc hôn nhân giữa hai em họ, như quan hệ họ hàng của bọn họ thật sự rối loạn mà.

Đột nhiên, trong đầu nàng vang lên giọng của một nam nhân đang chuyện với , đó là biểu của .

Ai là biểu của ai?

Mộc Phương Nhan lắc đầu, thật kỳ lạ, đây hẳn là trí nhớ thuộc về nguyên chủ của thể .

Nàng cảm thấy áy náy, bản chiếm lấy thể của nhưng cũng cô nương gặp tai họa gì mà lưu lạc đến tận đây, chừng chịu đựng oan khuất gì nên mới c.h.ế.t ở nơi đất khách quê . Nàng chiếm đoạt thể của nàng , hết tới khác thỉnh thoảng ký ức của nàng quấy rầy, quả thực đau đầu.

Ma Tố A Lan càng nghĩ càng cảm thấy Mộc Phương Nhan lý: “Quả nhiên Hán các ngươi thông minh thật, giống như cha cứ nhất quyết gả cho tên ngu xuẩn . Nếu ông dám ép buộc thì sẽ c.h.ế.t cho ông xem.”

A Na dáng vẻ hung dữ của nàng dọa sợ đến mức dám lên tiếng, Mộc Phương Nhan dùng ánh mắt an ủi nàng mỉm : “Tiểu thư A Lan đừng hoảng sợ, nếu chỉ gả cho biểu ca của thì vẫn còn nhiều cách. Người đấu võ kén rể thì chúng làm công việc truyền tin tức khắp nơi, khiến các nam t.ử xuất sắc thành gia lập thất trong vòng mười dặm tám hương đều tìm đến đây, chúng nhất định thể chọn một lang quân hợp ý tiểu thư.”

Ma Tố A Lan gật đầu: “Ngươi đúng, chuyện sẽ giao cho ngươi làm, mười ngày tỷ võ kén rể, cho dù thể chọn lang quân như ý cũng dạy dỗ cho cái tên Mạc Đại Lôi ngu xuẩn đó một trận nhớ đời. Chỉ dựa dáng vẻ ngu ngốc đó mà cũng dám mơ tưởng cưới , đúng là tự lượng sức .”

Ma Tố A Lan căn dặn xong chuyện thì trở về phòng.

A Na đợi rời mới thận trọng kéo nhẹ tay áo của Mộc Phương Nhan và khẽ : “Mộc tỷ tỷ, tỷ rước lấy phiền phức .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-237-chuyen-nay-giao-cho-nguoi-lam.html.]

Mộc Phương Nhan khó hiểu: “Sao ?”

A Na kéo nàng trong phòng đóng cửa nhỏ với nàng: “Ma Tố Thổ Ti từ lâu gả con gái Mạc Đại gia để củng cố thế lực của gia tộc thêm vững mạnh. Tỷ đồng ý làm chuyện đồng nghĩa với việc đang phá vỡ chuyện kết thông gia của hai nhà, đến lúc đó tiểu thư A Lan thì nhưng chỉ sợ tỷ sẽ gặp tai họa thôi.”

Mộc Phương Nhan nàng xong thì lập tức hiểu Ma Tố A Lan giao một chuyện quan trọng như cho một nữ nô mới đến như , e rằng trong Thổ Ti phủ mấy dám làm trái lời của Ma Tố Thổ Ti, đón nhận củ khoai nóng phỏng tay .

Sau đó nàng ngạc nhiên A Na: “Sao còn nhỏ mà hiểu nhiều như ?”

Ánh mắt A Na lóe lên một chút, nàng gãi đầu ngây ngô: “Tỷ tỷ chê , cũng chỉ những khác thôi. Muội cũng từng những lừa bán tới đây trò chuyện với , ở khắp Tang Châu đều rõ việc hai nhà kết thông gia là chuyện ván đóng thuyền. Tiếc cho một cô nương xinh như tiểu thư A Lan rơi tay của Mạc Đại gia, thật là một đóa hoa lài cắm bãi phân trâu.”

Mộc Phương Nhan đến đây thì đột nhiên cảm thấy đau đầu, như , bản nhận lấy công việc chính là tự chuốc lấy phiền phức cho .

đó suy nghĩ , nếu thể làm việc giúp Ma Tố A Lan thì nàng thể nhân cơ hội ngoài một chuyến để thăm dò địa hình, đến lúc đó cho dù quậy tung hôn sự thì bản cũng thể thừa cơ trốn thoát khỏi đây, chẳng sẽ vẹn đôi đường, cũng xem như và Ma Tố A Lan đang lợi dụng lẫn , hợp tác vui vẻ thôi.

Ma Tố A Lan dẫn nàng rời buổi yến tiệc, để nàng trở thành món đồ chơi của nam nhân cũng xem như ơn với nàng.

Nghĩ như , trong lòng Mộc Phương Nhan chủ ý, nàng với A Na: “Việc đến nước , vì hối hận, bằng nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề. Ngày mai tỷ sẽ ngoài tung tin, để cho tất cả đều tiểu thư A Lan đấu võ kén rể, chuyện càng huyên náo càng , nhất để xung quanh phủ thành đều .”

“Hả?” A Na thấy nàng như thì ngạc nhiên, nhưng nàng vẫn gật đầu bảo đối phương cẩn thận một chút.

Mộc Phương Nhan xoa đầu nàng , A Na thật sự giống bà cụ non chứ chẳng giống một đứa trẻ chút nào: “Đừng lo lắng về những chuyện nữa.”

Tống Đạo Tuyển cải trang theo chưởng quỹ giao lá , nhưng bọn họ cũng bằng cổng chính của nhà Ma Tố, bởi vì hôm nay gia tộc Ma Tố chiêu đãi khách quý nên việc canh phòng tương đối chặt chẽ, cho phép bên ngoài tùy tiện , hai chỉ thể tay trở về.

Tống Đạo Tuyển vẫn cứ dõi mắt trong nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng của Mộc Phương Nhan cả, đành tiếc nuối về.

Triệu Sênh thấy dáng vẻ của thì lập tức hiểu chuyện, lên tiếng an ủi: “Nếu Bạch Ất thiên sư chúng đến Tang Châu sẽ thể tìm Tam nương thì nhất định thể tìm , chờ đợi một chút . Ngày mai chúng dùng phận thương gia đến viếng thăm, nhất định sẽ tạo cơ hội cho trong tìm hiểu tin tức.”

Tống Đạo Tuyển chỉ thể tạm thời đồng ý, còn bảo chưởng quỹ chuẩn một ít hàng hóa, sẵn sàng đích đến chào hỏi cùng Triệu Sênh ngày mai.

Buổi chiều hôm đó, A Tầm đưa bái đến Ma Tố Thổ Ti phủ.

Sau khi nhận bái , Ma Tố Thổ Ti sửng sốt: “Cửa hiệu Triệu gia là nào?”

Quản sự mỉm : “Là hiệu buôn lớn nhất trong thành Tang Châu, mấy năm qua chúng chọn mua ít hàng hóa ở chỗ họ.”

Hắn chuyện úp mở, Ma Tố Thổ Ti lập tức nhớ .

Bọn họ chỉ thông qua cửa hiệu mua hàng hóa mà còn nhờ hiệu buôn bán ít món đồ hữu dụng, kiếm nhiều tiền.

bao năm qua, giao thiệp với họ luôn là quản sự của hiệu buôn Triệu gia, nhưng bái tên của quản sự mà một cái tên lạ mắt, gọi là Triệu Sênh.

“Đây là phương nào?”

Quản sự đáp: “Tiểu nhân là đại quản sự trong thành Trường An đặc biệt đến Tây Nam, định mua một chút d.ư.ợ.c liệu đặc biệt. Bởi vì d.ư.ợ.c liệu khá đặc biệt nên tìm ngài giúp đỡ, bọn họ tiền vấn đề nhưng hàng hóa nhất định là hàng thật.”

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)

 

 

Loading...