“ gì?”
A Tầm căng thẳng hỏi, chưởng quỹ đáp: “Vị tiểu cô nương lẽ trong nhà gặp chuyện nên mới bán đến nơi .”
“Cái gì gọi là bán đến đây?”
Ngay cả Triệu Sênh cũng khẽ nhíu mày và linh cảm lành.
Chưởng quỹ giải thích: “Ta thấy chân của tiểu cô nương đeo gông xiềng nô lệ, lẽ mua để làm nữ nô của gia tộc Ma Tố. Ở chỗ chúng nạn buôn bán tràn lan, đặc biệt là những đại gia tộc ở Tây Nam luôn thích chọn mua nô lệ. Những nữ t.ử lang quân Hán chút may mắn cũng sẽ trói đường phố và bán cho những gia đình làm nô lệ.”
Triệu Sênh thì cảm thấy thể tưởng tượng nổi: “Dị tộc Tây Nam dám mua bán Hán làm nô lệ ? Tang Châu phủ cũng quản chế ?”
Chưởng quỹ lắc đầu: “Loại chuyện , dân truy cứu quan cũng tra xét, những dị tộc Tây Nam cũng nếu mua bán Hán bản xứ thì nhất định sẽ rước lấy thị phi nên bọn họ đều mua chuyển đến từ vùng khác. Vị tiểu cô nương lẽ cũng như .”
“Ngươi nàng bán gia đình nào?” Tống Đạo Tuyển vô cùng khẩn trương, thể tưởng tượng thê t.ử cưng chiều trong lòng bàn tay khác bán làm nô lệ.
trong lòng càng cảm thấy khó hiểu hơn chính là Đặng Hầu gia hao tổn trăm cay ngàn đắng chẳng lẽ chỉ bán Mộc Phương Nhan đến chỗ , để nàng nhận hết sự tra tấn thôi ?
Điều làm nghĩ đến cảnh ngộ của Y Tháp, sự sợ hãi và tức giận xen lẫn trong lòng, chỉ ước gì thể băm những thành ngàn vạn mảnh.
Lần đầu tiên Tống Đạo Tuyển cảm thấy bản gần Mộc Phương Nhan đến như , chỉ ước gì lúc thể tìm .
Chưởng quỹ sự đau khổ trong lòng nên vẫn tiếp tục : “Đó là một trong những gia tộc thế lực nhất ở thành Tang Châu, gia tộc Ma Tố Thổ Ti. Ngay cả quan phủ Hán của chúng cũng nhún nhường ba phần. Tiểu vương gia, nếu như ngài tìm ở đây, cái gọi là cường long áp chế bọn độc xà địa phương, chuyện vẫn nên cẩn thận ạ.”
Hắn ám chỉ xa gần nhưng Tống Đạo Tuyển chỉ nhớ mỗi chuyện Mộc Phương Nhan đang ở gia tộc Ma Tố Thổ Ti, nóng lòng đến nhà Ma Tố để tìm hiểu nhưng Triệu Sênh ngăn : “Lúc dùng phận gì? Nếu viếng thăm bình thường thì chỉ sợ những chắc sẽ gặp .”
Trước khi đến đây, bọn họ tìm hiểu ít và một trong những thế lực lớn mạnh nhất ở bản xứ chính là gia tộc Ma Tố Thổ Ti. Gia tộc đóng chiếm ở đây lâu, thời điểm Đại Tế Ti thất thế thì bọn họ thôn tính ít thế lực, thể đang xưng bá ở Tang Châu.
Ngay cả Đô đốc phủ của địa phương cũng dám tùy tiện xem thường bọn họ.
Nếu như Mộc Phương Nhan thật sự trong tay những thì họ càng bàn bạc kỹ lưỡng hơn, nhất thời xúc động làm bại lộ phận của Mộc Phương Nhan.
Như chỉ thể đưa Mộc Phương Nhan trở về mà chừng còn hủy hoại danh tiếng của nàng.
Nếu như truyền đến thành Trường An rằng tiểu vương phi của Hoa Sơn quận vương khác mua bán làm nô lệ, cho dù nàng trở thành thì các hoàng gia cũng buông tha cho nàng.
Hoặc sẽ đưa nàng đến chùa miếu của hoàng gia ăn chay niệm phật cả đời, hoặc sẽ ban ba thước lụa trắng để nàng kết liễu cuộc đời.
Đây là điều Tống Đạo Tuyển mong , vì ép buộc bản bình tĩnh .
Chưởng quỹ thấy dường như quan tâm đến nữ nô thì lập tức : “A Lan tiểu thư của nhà Ma Tố mua hộp cuối cùng ở nơi và nhờ mang đến đó. Nếu như tiểu vương gia bằng lòng thể ngụy trang trộn phủ cùng chúng để trộm một chút.”
Tống Đạo Tuyển chủ ý thì gật đầu đồng ý, mắt cứ xem xét tình hình .
Mộc Phương Nhan dạo cùng Ma Tố A Lan phố một lúc, trong lúc vô thức nàng dẫn đến khu hầm mỏ.
Mộc Phương Nhan xách trong tay bao lớn bao nhỏ, vô cùng nghi ngờ, hiểu đang yên đang lành vì vị tiểu thư chạy đến khu hầm mỏ hẻo lánh.
Ma Tố A Lan cũng giải thích với nàng mà chỉ dẫn đến lều trại đang đặt ở hầm mỏ.
Còn bước đến gần thì chào hỏi một từ xa: “Tiểu cữu cữu!”
Dưới lều một nam t.ử đang gảy bàn tính, thấy tiếng kêu to thì ông ngẩng đầu lên, thấy Ma Tố A Lan thì cũng mỉm dậy.
Ma Tố A Lan chạy đến: “Tiểu cữu cữu, cháu đến gặp đây.”
Nàng nắm tay của vô cùng mật, làm nũng : “Nhiều ngày cữu cữu cũng trở về, chẳng lẽ nhớ cháu một chút nào ?”
Khuê Đấu bất đắc dĩ: “Cháu làm gì nhớ chứ, rõ ràng ở nhà buồn chán nên mới đến tìm để vui vẻ thôi. Ta bao nhiêu , nơi đây là khu hầm mỏ, là chỗ để nữ t.ử chơi đùa, cháu đến đây nhiều , lỡ đụng trúng thì kham nổi .”
Ma Tố A Lan quan tâm chút nào, ghé tai ông thì thầm vài câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-234-nguoi-da-thay-gi.html.]
Khuê Đấu ngạc nhiên nàng : “Chuyện thật ?”
Mộc Phương Nhan ở bên cạnh, đặt những thứ trong tay xuống và lắc lắc tay.
Làm hạ nhân cho quả thực dễ dàng, bao lớn bao nhỏ đựng đồ, thật sự đau hết cả chân tay.
Nàng cử động cổ và đầu sang bên cạnh.
Chợt một tiếng động thật lớn vang lên, đó một tảng đá to tròn lăn xuống đường núi.
Đứa nhỏ đang bên cạnh xem náo nhiệt thì một dùng sức đẩy mạnh một cái từ phía và đụng tảng đá đang lăn.
Nhìn thấy tảng đá sắp nghiền nát đứa bé , Mộc Phương Nhan thét chói tai theo bản năng.
Một bóng nhanh chóng chạy tới và bế đứa nhỏ lăn sang bên cạnh, tránh sự đụng chạm của tảng đá.
Tảng đá lớn lăn xuống từ sườn núi và phát một tiếng động lớn, Ma Tố A Lan thấy cảnh tượng thì nàng và Khuê Đấu đều sợ hãi, họ vội vàng chạy đến đứa nhỏ.
“A Giai, ngươi chứ?”
Sau khi nhận chuyện gì, A Giai bật thật lớn.
Mộc Phương Nhan cũng chạy đến và lo lắng : “Ta thấy . Vừa một nữ nhân ở chỗ đẩy một cái nên đứa trẻ mới suýt nữa thương.”
Ngay khi lời thốt thì tất cả đều ngạc nhiên về phía Mộc Phương Nhan.
Mộc Phương Nhan bọn họ chằm chằm nên chút bất an: “Sao ?”
Ma Tố A Lan nghiêm giọng : “Ngươi năng bậy bạ gì thế? Ở trong khu hầm mỏ bất cứ nữ nhân nào, chẳng lẽ cùng ngươi đẩy nó ?”
Mộc Phương Nhan dừng : “Thật sự một nữ nhân, nàng mặc y phục Liêu, một nốt ruồi ở cằm, làn da ngăm đen, vóc dáng khá cao, lầm .”
Vừa xong thì ánh mắt của càng trở nên kỳ lạ hơn, Mộc Phương Nhan cảm thấy dường như họ đang sợ hãi.
Ma Tố A Lan bảo Khuê Đấu chăm sóc đứa nhỏ thật còn bản vội vàng kéo Mộc Phương Nhan rời .
Mộc Phương Nhan rõ nguyên nhân, chẳng lẽ sai. khi đến chỗ thì Ma Tố A Lan mới căng thẳng hỏi nàng: “Ngươi thật sự thấy ?”
Mộc Phương Nhan gật đầu: “Hoàn là thật, hơn nữa nàng đứa nhỏ với ánh mắt vô cùng tàn nhẫn, như thể nàng thù oán với đứa nhỏ .”
Còn chẳng thù oán ? Nếu đẩy một đứa bé xuống tảng đá, tảng đá lăn xuống lỡ đụng đứa nhỏ thì c.h.ế.t cũng sẽ mất nửa cái mạng.
Phải oán hận gì mới thể khiến cho một nữ nhân đối xử tàn nhẫn với một đứa nhỏ như .
Khi A Lan những gì nàng thì trong lòng càng thêm sợ hãi hơn.
Nàng nghĩ ngợi nhiều, lập tức kéo Mộc Phương Nhan rời khỏi đây.
Mộc Phương Nhan còn tưởng rằng nàng sẽ tức giận và trách phạt .
Nàng cũng chuẩn xong xuôi, sẵn sàng chịu đòn khi trở về.
ai ngờ Ma Tố A Lan dẫn nàng về.
Thay đó nàng dẫn đến một ngôi nhà gỗ vắng lặng, gõ cửa và cao giọng hỏi: “Cổ bà bà, bà ở ?”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)