Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-04-27 10:24:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là bảo ông bà cuốc bộ hai ngày đường ngoài thì e là sức cùng lực kiệt, già tay chân yếu mềm, còn sức chịu đựng như xưa.

Nghe đến chuyện cãi , Nguyễn Thúy Chi tò mò hỏi: “Cãi ? Với ai ?”

Chuyện cũng qua một thời gian, giờ Nguyễn Khê kể với giọng điệu nhẹ nhàng: “Cô , chú thím hai làm làm mẩy đòi ở riêng. Trước đó, thím hai còn vu oan cho cháu ăn cắp, kết quả bà nội cho một trận tơi bời.”

Nguyễn Thúy Chi từng sống chung với Tôn Tiểu Tuệ một thời gian, thừa hiểu chị dâu thứ hai bề ngoài vẻ thật thà nhưng thực chất mưu mô xảo quyệt. Trên đời , chẳng món hời nào mà mụ chiếm, cũng chẳng chút thiệt thòi nào mụ chịu ôm .

May mà Lưu Hạnh Hoa trị mụ, nên chẳng sợ mụ làm trời làm đất.

Nguyễn Thúy Chi bình luận gì về Tôn Tiểu Tuệ, chỉ hỏi nguyên cớ vì Nguyễn Trường Quý đòi phân gia. Suy nghĩ một lúc, bà lờ mờ đoán ngọn ngành, bèn hỏi: “Có vì chú năm sắp cưới vợ, chú hai gánh vác phần chi phí nên mới đòi riêng ?”

Nguyễn Khê gật gù: “Cô đoán chuẩn cần chỉnh.”

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nguyễn Thúy Chi khẽ thở dài, cũng chẳng trách móc gì Nguyễn Trường Quý, chỉ hỏi tiếp: “Vậy chú năm nhắm mối nào ? Ngày lành tháng định ? Khi nào thì rước dâu?”

Nguyễn Trường Sinh mà cưới vợ, dẫu bề bộn bề bề bà cũng về chung vui.

Nguyễn Khê lắc đầu đáp: “Vẫn cô ạ.”

Nguyễn Thúy Chi tiếp lời: “Tuổi chú cũng đến lúc lập gia đình , coi mắt dạm ngõ, chắc cũng sắp rước dâu .”

Nguyễn Khê gật đầu, “Bà nội đang nhờ bà mối tìm thích hợp, chắc cũng sắp ạ.”

Lăng Hào vốn là ngoài, chẳng am hiểu chuyện nhà họ Nguyễn nên tiện xen , chỉ lẳng lặng một bên. Nguyễn Khê vẫn luôn để ý đến , thỉnh thoảng đưa mắt sang, giúp cảm thấy lạc lõng, lúng túng.

Thế nhưng, vài đưa mắt, cô chợt nhận Lăng Hào cứ chăm chăm về phía Nguyễn Thúy Chi.

Ban đầu cô mấy bận tâm, nhưng dần dà thấy Lăng Hào vẻ khác lạ. Cô bèn dò xét ánh mắt của , nương theo đó về phía Nguyễn Thúy Chi, thì phát hiện những vết bầm tím cánh tay bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-68.html.]

Nguyễn Thúy Chi đang làm việc, mỗi vươn tay , những vệt bầm tím cổ tay lộ rõ mồn một.

Khi cả Nguyễn Khê và Lăng Hào cùng dán mắt cánh tay , Nguyễn Thúy Chi mới nhận . Bà vội vàng rụt tay , gương mặt thoáng nét bối rối, vội kéo tay áo che .

Bà vờ như chuyện gì, tiếp tục câu chuyện: “Định ngày thì bảo chú năm nhắn cho cô một tiếng, để cô sắp xếp về sớm.”

Nguyễn Khê ngước mắt Nguyễn Thúy Chi, một lúc mới khẽ đáp: “Dạ .”

Thực lòng cô gặng hỏi về những vết thương cánh tay Nguyễn Thúy Chi, nhưng thấy bà cố tình giấu giếm, rõ ràng , nên cô đành nuốt ngược những câu hỏi lòng.

Bữa trưa diễn trong bầu khí ngột ngạt. Nguyễn Khê và Lăng Hào nép một góc bàn, lặng thinh . Những khác cũng cắm cúi ăn, chẳng ai hé răng nửa lời. Lúc , Nguyễn Khê mới cảm nhận bầu khí gia đình nhà Nguyễn Thúy Chi tẻ nhạt và căng thẳng đến nhường nào, đặc biệt là khuôn mặt dượng cô lúc nào cũng hầm hầm.

Ban đầu, cô cứ ngỡ dượng vì thức khuya xem phim nên mệt mỏi, đ.â.m thiếu nhiệt tình. Giờ thì cô hiểu , thái độ lạnh nhạt chẳng liên quan gì đến chuyện mệt . Dượng cố tình tỏ thái độ, thậm chí còn khó chịu hơn cả tối hôm .

Nguyễn Khê khỏi thắc mắc: Chẳng lẽ sự hiện diện của cô, chỉ vì một bữa cơm mà khiến dượng khó chịu đến ?

, cô vẫn giữ phép lịch sự, chẳng chẳng rằng, chỉ ngoan ngoãn ăn xong bữa cơm.

Cô cũng chẳng dám ăn nhiều, chỉ lưng chừng nửa bát cơm thôi.

Lăng Hào cũng tinh ý, ăn còn ít hơn cả Nguyễn Khê.

Tình hình , Nguyễn Khê cũng lưu nhà cô ba thêm nữa. Dùng bữa xong, cô cùng Lăng Hào thu dọn quần áo khô, châm đầy một bình nước ấm, thưa chuyện với Nguyễn Thúy Chi chuẩn lên đường.

Nguyễn Thúy Chi thừa hiểu tâm tư của Nguyễn Khê, đành thở dài khuyên can: “Khó khăn lắm mới chơi, ở thêm vài hôm hẵng về. Dượng cháu tính tình xưa nay vốn thế, lầm lì, ít , cháu đừng để bụng làm gì.”

Nguyễn Khê mỉm nhẹ, ánh mắt dừng khuôn mặt Nguyễn Thúy Chi, chợt hỏi: “Cô ba, cô sống ?”

Nguyễn Thúy Chi thoáng ngỡ ngàng câu hỏi bất ngờ, vội nở nụ gượng gạo: “Đương nhiên là .”

Nguyễn Khê thu trọn từng biểu cảm của bà tầm mắt, im lặng quan sát một lúc. Bất chợt, cô nắm lấy cổ tay Nguyễn Thúy Chi, nhanh tay kéo tuột ống tay áo lên. Dưới lớp vải, những vết bầm tím chi chít hiện rõ mồn một.

Loading...