Lão thợ may thấy liền khựng một giây, vẻ mặt chút thiện cảm, lưng bước sân.
Nguyễn Dược Tiến vội vã xách rổ lẽo đẽo theo , miệng liến thoắng: "Tống đại gia, xin ngài hãy suy nghĩ . Cháu thực sự học nghề nên mới đến tìm ngài. Cháu còn mang theo nửa rổ trứng gà, là do nhà cháu chắt bóp mãi mới đấy ạ."
Lão thợ may ngả lưng xuống chiếc ghế bập bênh, liếc một cái: "Cậu hợp làm thợ may , đừng tốn thời gian ở đây nữa, về lo làm việc của . Tranh thủ lúc đang vui vẻ, ăn còn t.ử tế thì cút cho rảnh nợ."
Nguyễn Dược Tiến cam tâm: "Ngài còn dạy cháu ngày nào, cháu hợp làm thợ may? Nguyễn Khê thì hợp chắc? Phải chăng vì nó là con gái, chút nhan sắc, dẻo miệng, khéo nịnh nọt nên ngài mới nhận nó làm đồ ?"
Ánh mắt lão thợ may sầm , xoáy sâu Nguyễn Dược Tiến.
Thấy lão hề nổi trận lôi đình, chỉ dùng ánh mắt sắc lẹm chằm chằm , Nguyễn Dược Tiến bỗng rùng , nổi cả da gà. Lớp mồ hôi hột rịn , bất giác nín thở.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chẳng ngờ lão thợ may hề to tiếng, mà chỉ thủng thẳng : "Xem chừng vẻ coi thường con bé đó nhỉ."
Nguyễn Dược Tiến vội vàng điều hòa nhịp thở, giãi bày: "Không cháu coi thường nó, mà bản chất nó chẳng tài cán gì. Đành rằng con gái thì chỉ hợp với mấy việc nhà cửa, giặt giũ, vá víu, nấu nướng, nhưng ngay cả cái việc vá áo nó còn làm chẳng xong."
Lão thợ may khẽ mỉm : "Nghe giọng điệu của , vẻ rành rẽ về con bé lắm nhỉ."
Nguyễn Dược Tiến buột miệng: "Nó là em họ cháu, lớn lên cùng từ thuở bé, cháu ..."
Nói đến đây, chợt nhớ lời dặn của Tôn Tiểu Tuệ. Bà dặn đừng khai xuất gia đình, bởi đây bà từng gây chuyện hiểu lầm Nguyễn Khê, sợ lão thợ may ấn tượng , sẽ ảnh hưởng đến việc bái sư của .
Cậu vội vàng im bặt, ước gì thể c.ắ.n đứt cái lưỡi của .
Lão thợ may vẫn chằm chằm, tỏ vẻ gì ngạc nhiên, chỉ nhạt nhẽo đáp: "Thì là thế..."
Tim Nguyễn Dược Tiến đập thình thịch. Cậu tự trấn an rằng lẽ lão thợ may chẳng thèm để tâm đến chuyện cũ, cũng chẳng nhớ đến Tôn Tiểu Tuệ là ai. Người già hơn bảy mươi tuổi , trí nhớ kém cũng là chuyện bình thường.
Cậu cố giữ bình tĩnh, hùa theo: "Vâng, đúng là như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-61.html.]
Lão thợ may ngả ghế bập bênh: "Thôi . Cậu cứ để trứng đó, dọn dẹp phòng ốc cho một lát. Phải dọn từ trong ngoài cho thật sạch sẽ, mấy hôm nay ai quét dọn, bẩn thỉu lắm ."
Nguyễn Dược Tiến nửa mừng nửa lo, dám tin tai , rụt rè xác nhận: "Ngài... ngài đồng ý nhận cháu ạ?"
Lão thợ may đáp: "Tất nhiên . Cậu lanh lợi thế , nhận thì quả là uổng phí. lúc để và con bé Khê thi tài xem ai học hành khá khẩm hơn. Cậu là nam nhi, chẳng lẽ chịu lép vế một đứa con gái?"
Nguyễn Dược Tiến nhận thâm ý trong lời của lão, liền toe toét: "Chắc chắn là ạ!"
Nói xong, hăm hở xoay tìm chổi, cầm lấy chổi hăng hái nhà quét dọn.
Lão thợ may nhắm nghiền mắt chiếc ghế bập bênh, lẩm bẩm một câu: "Đồ ngốc."
Vầng thái dương dần dần hạ thấp, từ từ chìm xuống nơi chân trời.
Quãng đường hai ngày dài dằng dặc, sự hưng phấn ban đầu của Nguyễn Khê và Lăng Hào nay vơi nhiều. gương mặt họ tuyệt nhiên hiện rõ sự mỏi mệt chán chường, suốt chặng đường hai ngừng động viên , tự nhủ chỉ cần cố gắng một chút nữa thôi là sẽ tới đích.
Họ tự hiểu đạo lý "vẽ bánh để thỏa cơn đói", nên luôn vẽ cho một viễn cảnh tươi sáng ở cuối con đường.
Lăng Hào còn nhớ như in chặng đường lên núi ngày xưa. Giờ đây, đoạn đường mắt, ngước lên ánh tà dương, giọng quả quyết: "Lần là sắp tới nơi thật ."
Nguyễn Khê mỉm , thở hổn hển nhưng giọng vẫn đầy quyết tâm: "Vậy thì tiếp thôi, cố lên nào."
Lăng Hào "ừ" một tiếng, chìa tay về phía Nguyễn Khê.
Nguyễn Khê đặt tay lên tay , hai dắt tay , tiếp tục từng bước tiến về phía công xã. Níu lấy tay một lúc, quả nhiên công xã hiện mắt.
Tới đích bình an, niềm vui sướng trào dâng, bao nhiêu mệt nhọc như tan biến, tinh thần cũng trở nên phấn chấn hẳn.
Lúc mặt trời vẫn lặn hẳn, Nguyễn Khê và Lăng Hào rảo bước dọc con phố nhỏ của công xã. Đi dạo một hồi, bắt gặp một quán mì ven đường, họ liền ghé gọi hai bát mì dandan (mì gánh), nhân tiện nghỉ ngơi lấy sức.
Ngồi chờ mì ở chiếc bàn gỗ nhỏ, Nguyễn Khê cứ cúi xoa xoa đôi chân mỏi nhừ.