Nguyễn Khiết thì cũng , Nguyễn Khê bảo cô bé .
Lăng Hào lướt qua cuốn Tiếng Việt một lúc hỏi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: "Hai mươi sáu chữ cái, các thuộc ?"
Nguyễn Khê chút do dự, gật đầu: "Thuộc ."
Nguyễn Khiết ngập ngừng, lí nhí: "Mình chỉ nhớ từ A đến G thôi, còn thì quên hết ."
Lăng Hào gật đầu tỏ vẻ hiểu, bắt đầu bài học từ hai mươi sáu chữ cái.
Cậu dạy phát âm , với ý định dạy cho hai nắm vững phần phát âm, đến khi nào Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thể thuộc lòng và chính xác, mới chuyển sang dạy kiến thức về thanh mẫu và vận mẫu. Nói chung, cứ bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, chậm rãi từng bước, "dục tốc bất đạt".
Phần thời gian còn của buổi chiều, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cặm cụi học bên tảng đá. Đầu tiên, các cô Lăng Hào giảng, đó sách dùng phấn từng chữ cái lên đá, mỗi chữ hàng chục .
Tuy Nguyễn Khê vốn chữ, nhưng để giữ đúng vai một học việc, cô vẫn tỏ vô cùng chăm chú.
Sự nghiêm túc đó kéo dài mãi cho đến khi chiều tối trở về nhà. Lúc , Nguyễn Khê mới thả lỏng đôi chút, nhưng Nguyễn Khiết thì vẫn hết căng thẳng. Dù là lúc bộ khi về đến nhà bắt tay việc, miệng cô bé vẫn lẩm nhẩm học thuộc lòng các chữ cái.
Lưu Hạnh Hoa thấy lạ, hiểu cô cháu gái đang lẩm bẩm điều gì, bèn hỏi: "Đang lầm bầm cái gì thế cháu?"
Nguyễn Khiết giật tỉnh mộng, vội vã đáp: "Dạ, bà nội, cháu đang học bài ạ."
Lưu Hạnh Hoa càng thêm thắc mắc: "Học cái gì cơ?"
Nguyễn Khiết đưa mắt cầu cứu Nguyễn Khê. Nguyễn Khê hiểu ý, lên tiếng giải thích: "Là học chữ ạ, để thêm vài chữ."
Nghe đến đây, Lưu Hạnh Hoa gật gù hài lòng: "Biết thêm chữ là ."
lúc đó, Tôn Tiểu Tuệ ngang qua. Nghe trọn cuộc trò chuyện của ba bà cháu, bà khỏi khinh khỉnh thầm nghĩ trong bụng: Con nhãi ranh đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, tốn công học lắm chữ thế để làm gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-51.html.]
Cho dù học cả thúng chữ nữa thì mài thành thóc gạo ?
Cứ cái gia đình ở nhà sàn kìa, mang tiếng học rộng hiểu nhiều mà vẫn nghèo rớt mồng tơi, chân dép cỏ đấy thôi.
Bà lầm bầm bước gian nhà chính, cẩn thận lấy vài quả trứng trong giỏ cất .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lúc , tâm trí bà đang dồn hết con lớn Nguyễn Dược Tiến nên chẳng còn sức mà để mắt tới Nguyễn Khiết. Bà tính toán, đợi gom đủ trứng cho Nguyễn Dược Tiến mang đến nhà lão thợ may xin bái sư xong xuôi, bà sẽ kiếm cớ xử lý con ranh con .
Để chuẩn cho chuyến bái sư của Nguyễn Dược Tiến, mấy ngày liền Tôn Tiểu Tuệ đều mượn trứng. Có lúc nhiều, lúc ít, từng quả trứng bà xếp cẩn thận giỏ, tạo thành từng lớp.
Nguyễn Khê chẳng màng để ý đến động tĩnh của Tôn Tiểu Tuệ, phần vì cô tâm trí, phần vì chẳng bận lòng đến thím Hai . Cô vẫn duy trì nếp sinh hoạt đều đặn: Sáng theo lão thợ may học nghề, chiều canh đúng giờ hẹn gặp Nguyễn Khiết cả hai cùng tìm Lăng Hào học chữ.
Nguyễn Khiết tuy tiếp thu chậm nhưng bù chuyên cần, lúc nào lơ là.
Đợi khi hai chị em ghi nhớ hai mươi sáu chữ cái, Lăng Hào bắt đầu dạy ghép vần, đồng thời hướng dẫn cả bảng cửu chương Toán học. Dù là lúc nào rảnh rỗi, Nguyễn Khiết cũng nhẩm , từ một nhân một bằng một, đến chín nhân chín tám mươi mốt.
Mấy hôm nay khách may đo, cứ đến cữ chiều là Nguyễn Khê căn đúng bóng mặt trời để xin phép về.
Những ngày đó chuyện diễn suôn sẻ, nhưng hôm nay, ngay lúc cô mang cặp lên vai chuẩn về, lão thợ may đột ngột lên tiếng: "Ngày mai cháu cần đến nữa."
Nguyễn Khê sững sờ —— Chuyện gì thế ? Mới bái sư đầy nửa tháng đuổi thẳng cổ ? Đáng nhất là, những kỹ thuật cốt lõi về phom dáng, vẽ rập, cắt may lão còn hề hé răng truyền thụ!
Chẳng lẽ lão phật ý vì cô về sớm? Có gì thì cứ thẳng chứ!
Lão thợ may vẻ mặt của Nguyễn Khê, tỏ vẻ vội vã. Lão chậm rãi lấy từ trong túi áo một tờ phiếu và vài đồng tiền lẻ, chìa mặt cô thủng thẳng tiếp lời: "Xuống công xã mua cho nửa cân rượu, tự dưng thấy thèm."
Nguyễn Khê thở phào nhẹ nhõm, cả như nhũn —— Sư phụ ơi là sư phụ! Ngài chuyện cứ ngập ngừng thế làm con thót cả tim!
Cô đưa tay nhận lấy tiền và phiếu mua rượu, đáp gọn: "Con hiểu ạ."
Lão thợ may ngả lưng chiếc ghế xích đu, nhàn nhã dặn dò thêm: "Trong tủ cái nậm rượu, cháu cứ dùng cái đó mà mua. Trong đó còn mấy chiếc bánh xốp, để lâu sợ hỏng, cháu lấy mà ăn."