Bà Triệu gật gù khen ngợi: "Con bé Khê giống hệt tính bố nó, chí tiến thủ. Thằng Cả nhà bà mới thật sự là làm nên cơ đồ, cả vùng núi Phượng Minh , chỉ mỗi nó là đường hoàng làm cán bộ nhà nước."
Lưu Hạnh Hoa càng càng hãnh diện, nụ rạng rỡ giấu nổi, nhưng ngoài miệng vẫn cứng: "Ôi dào, tiền tài danh vọng cũng hẳn là chuyện . Quanh năm biền biệt, mười mấy năm trời chẳng thấy mặt mũi ."
Cả làng già trẻ lớn bé ai mà hiểu, bà Triệu an ủi: "Thì đặc thù quân đội nó thế, bận rộn suốt ngày..."
...
Nguyễn Khê đeo cặp đến nhà lão thợ may. Vừa rót bát nước uống vài ngụm, chợt tiếng gõ cửa, bốn đàn ông lực lưỡng bước .
Vì lão thợ may tuổi cao sức yếu, khó khăn, nên hễ nhà nào mời lão đến may đồ đều cử bốn trai tráng khỏe mạnh đến đón. Hai khuân máy khâu và bàn ủi, hai còn chịu trách nhiệm khiêng lão thợ may.
Nguyễn Khê đặt bát nước xuống, liền thấy hai khiêng một chiếc ghế kiệu đặt mặt lão thợ may.
Lão thợ may chễm chệ lên ghế kiệu, tay vẫn giữ khư khư chiếc tẩu t.h.u.ố.c bằng gỗ.
Chiếc ghế kiệu thoạt là một món đồ cổ, cấu trúc như một chiếc ghế bành lắp thêm đòn khiêng hai bên. Nguyễn Khê ngẫm nghĩ một lúc thì nhớ từng thấy vật tương tự phim cung đấu, hệt như kiệu mà hoàng đế .
Ngồi ghế kiệu ngắm cảnh núi non, tay nhâm nhi tẩu thuốc, phong thái quả thực chẳng khác nào bậc đế vương.
Trên vai Nguyễn Khê đeo hai chiếc cặp xách màu vàng, một đựng đồ dùng cá nhân, một đựng đồ nghề lỉnh kỉnh. Đi bên cạnh lão thợ may, cô tò mò hỏi: "Sư phụ, chiếc ghế kiệu của ngài lấy ở thế ạ?"
Lão thợ may rít một t.h.u.ố.c sảng khoái, thủng thẳng đáp: "Vốn là đồ của bọn địa chủ cường hào ngày xưa. Sau đợt phong trào, tịch thu sung công quỹ đại đội. Mấy năm nay chân cẳng yếu , bên đại đội liền mang đến cho mượn dùng."
Nguyễn Khê gật đầu hiểu.
Không đồng hồ nên Nguyễn Khê cũng chẳng rõ từ lúc rời nhà lão thợ may đến nay mất bao lâu. Chỉ khi tới nhà phụ nữ mặc áo kẻ sọc, mặt trời mới lưng chừng bầu trời phía Đông.
Vào thời điểm , ở vùng núi Phượng Minh, nhà nào mời thợ may đến nhà làm việc thì quả là một sự kiện trọng đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-34.html.]
Ghế kiệu của lão thợ may tiến làng thu hút một đám trẻ con xúm xít chạy theo xem. Lũ trẻ đều quen mặt lão, nhao nhao hỏi chút kiêng dè: "Ông thợ may ơi, hôm nay ông đến nhà ai may áo thế?"
Lão thợ may chẳng buồn để mắt tới, kiệu quát một tiếng: "Tụi bây xéo chỗ khác chơi!"
Bị mắng, lũ trẻ chuyển mục tiêu sang Nguyễn Khê: "Cô là ai thế? Cô theo ông thợ may đến làm gì?"
Đi bộ đường núi mệt bở tai, Nguyễn Khê thở dốc đáp: "Ở nhà lớn dạy các em cách chuyện với lớn tuổi ? Ông thợ may là để các em gọi trống thế ?"
Một đứa trẻ lập tức lườm Nguyễn Khê, bĩu môi: "Liên quan gì đến cô?"
Nguyễn Khê tung ngay chiêu cuối: "Các em Nguyễn Trường Sinh ? Chú là chú ruột của chị đấy."
Sắc mặt đám trẻ đổi hẳn, đứa nào đứa nấy hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, đến nhanh mà cũng nhanh.
Một lát , đứa trẻ cầm đầu chạy đến, lẽo đẽo theo Nguyễn Khê: "Em , chị là đồ của ông thợ may, chị là cô thợ may nhỏ."
Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ đang to nhỏ bàn tán, chợt tiếng vọng từ bên ngoài: "Lão nhị, đây một lát."
Người gọi Nguyễn Trường Quý ai khác chính là ông Nguyễn Chí Cao. Nguyễn Trường Quý nào dám giả điếc làm ngơ, vội vàng dậy bước ngoài.
Đến mặt ông Nguyễn Chí Cao, khẽ gọi một tiếng: "Bố."
Ông Nguyễn Chí Cao chẳng buồn vòng vo, thẳng vấn đề: "Chuyện vợ gây hôm nay, nhắc thêm, nhưng điều đó nghĩa là làm ngơ cho qua! Chị ấp ủ mưu đồ gì, là rõ hơn ai hết. Lần coi như xí xóa, nhưng nếu còn tái phạm, liệu bề cuốn gói mang theo vợ cút khỏi cái nhà !"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nguyễn Trường Quý câm nín, chỉ gật đầu lĩnh ý: "Con răn đe cô , cô cũng nhận lầm, hứa sẽ sửa đổi, từ nay về việc sẽ theo con, tuyệt đối ạ."
Sắc mặt ông Nguyễn Chí Cao vẫn lạnh tanh: "Tốt nhất là như ."
Dứt lời, ông ngoắt lưng bước gian nhà xép.
Sau bữa tối, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết cùng ông bà Nguyễn Chí Cao - Lưu Hạnh Hoa và gia đình năm của Nguyễn Trường Sinh quây quần trò chuyện. Bà Lưu Hạnh Hoa hễ nhắc đến sự việc ban ngày là hậm hực thôi, chỉ trích Tôn Tiểu Tuệ: "Hôm nay mà cản, thề sẽ đ.á.n.h cho chị một trận nhừ tử."