Tỏi và ớt giã xong, hương thơm cay nồng từ cối giã tỏa , tâm trạng Tôn Tiểu Tuệ cũng dần khởi sắc.
Khi đĩa cà tím dầm ớt chua cay đậm vị và bát trứng hấp nóng hổi bày lên mâm, gương mặt bà hiện rõ nụ đắc ý, ngay cả giọng gọi Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa ăn cơm cũng mang âm điệu ngân vang.
Lại còn cố tình cất cao giọng: "Hôm nay nhà ăn cà tím dầm ớt, còn cả trứng hấp nữa!"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dùng bữa xong, Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh lượt tản bộ ngoài, Lưu Hạnh Hoa cùng Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết ở trong buồng. Nghe thấy tiếng gọi của Tôn Tiểu Tuệ, Lưu Hạnh Hoa khẩy một cái: "Cái thứ gì !"
Nguyễn Khê cũng mỉm lắc đầu, cạn lời.
Nguyễn Trường Quý vẫn còn giữ thể diện, bưng bát cơm cằn nhằn Tôn Tiểu Tuệ: "Em sợ đàm tiếu chỉ trích !"
Tôn Tiểu Tuệ gắp một miếng cà tím đẫm tỏi ớt: "Chửi thì , mất miếng thịt nào . Hơn nữa chuyện chia nhà c.h.ử.i , thêm một câu bớt một câu cũng hề hấn gì?"
Nguyễn Trường Quý cảm thấy vợ vô lý, nhưng dường như mang vài phần chân lý.
Thôi bỏ , chẳng gì quan trọng bằng việc sống thoải mái cho bản .
Sự thoải mái , dĩ nhiên dành cho Nguyễn Khiết.
Lưu Hạnh Hoa quẹt diêm, thắp sáng ngọn đèn dầu trong buồng.
Tim đèn bùng cháy, bà vứt que diêm tàn, Nguyễn Khiết hỏi: "Cháu hối hận ?"
Nguyễn Khiết lắc đầu: "Cháu hối hận."
Nguyễn Khê cạnh mỉm : "Khá lắm, nguyên tắc."
Nguyễn Khiết cô và Lưu Hạnh Hoa đáp: "Cháu đồ ngốc, ai mới là thật lòng thương xót cháu, trong thâm tâm cháu tự hiểu rõ. Cho dù ngày nào họ cũng ăn ngon mặc , cháu vẫn quyết định sống cùng ông bà nội, cháu sợ khổ."
Nguyễn Khê vẫn giữ nụ : "Yên tâm , sẽ để em chịu khổ lâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-17.html.]
Nghe câu , Lưu Hạnh Hoa bỗng sực nhớ điều gì, sang Nguyễn Khê hỏi: "À đúng , bà suýt quên chuyện của cháu, hôm nay cháu theo ông lão thợ may học hành thế nào? Ông dạy cháu đạp máy may ?"
Nguyễn Khê gật đầu: "Không chỉ dạy cách đạp máy may, ông còn hướng dẫn cách làm dấu, các kỹ thuật may cơ bản, đường may thẳng, đường may mí, đường may viền, cùng với một vài bí quyết thủ công nữa."
Lưu Hạnh Hoa và Nguyễn Khiết đều từng chạm tay máy may, cũng hiểu thuật ngữ may vá nọ, nhưng Lưu Hạnh Hoa vẫn đến mức đôi mắt sáng rực, trong con ngươi phản chiếu ngọn lửa đèn dầu, hỏi để xác nhận: "Là thật đùa thế?"
Nguyễn Khê bà: "Nếu là đùa thì làm cháu rành rẽ những điều ? Cháu thể bịa những thuật ngữ chuyên ngành đó. Tính khí ông đúng là kỳ lạ, lời khó và ít thiện, nhưng nếu để bụng thì cũng , cháu bận tâm."
Lưu Hạnh Hoa tươi như hoa nở, mái tóc điểm bạc lấp lánh ánh đèn: "Nếu ông sẵn lòng truyền thụ, thì cháu hãy chuyên tâm học hỏi. Nếu thực sự học thành nghề, chịu chút ấm ức cũng đáng giá, dẫu cũng thiệt thòi."
Nguyễn Khê gật đầu dứt khoát: "Vâng, cháu nhất định sẽ học thật ."
Ba bà cháu hàn huyên ánh đèn dầu leo lét, gương mặt ai nấy đều ánh lửa soi rọi đỏ rực.
Rạng sáng hôm , Nguyễn Khê vẫn dậy sớm vệ sinh cá nhân như thường lệ, xong xuôi cùng Nguyễn Khiết phụ giúp Lưu Hạnh Hoa chuẩn bữa sáng, đó giặt giũ đống quần áo bẩn từ hôm qua. Ăn sáng xong, cô nấn ná ở nhà, khoác cặp xách thẳng đến thôn Kim Quan, tìm ông lão thợ may tiếp tục bái sư học đạo.
Dùng bữa sáng xong, Nguyễn Chí Cao vác cuốc khỏi nhà, gọi các thành viên trong đội sản xuất chuẩn làm đồng. Lần đầu tiên Nguyễn Trường Sinh cũng vác theo chiếc xẻng sắt theo gót ông, huýt sáo, dáng vẻ vẫn đầy cợt nhả.
Nguyễn Chí Cao ngoái đầu mấy , thấy vẫn kiên nhẫn theo, cuối cùng nhịn bèn hỏi: "Mày làm cái gì thế?"
Nguyễn Trường Sinh đáp: "Rõ ràng thế còn gì, con làm công điểm kiếm cơm."
Nguyễn Chí Cao lạnh: "Sao? Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ?"
Nguyễn Trường Sinh phớt lờ lời mỉa mai, tiếp tục huýt sáo bước qua mặt ông tới phía .
Anh thấu hiểu căn nguyên việc cha và Tôn Tiểu Tuệ chia nhà. Là con trai út, thừa nhận nuông chiều sinh thói nông nổi, nhưng đến mức cạn kiệt lương tâm. Nếu là trách nhiệm của , sẽ tự gánh vác!
Đi vài bước, bỗng khựng , đầu Nguyễn Chí Cao và : "Đàn ông bản lĩnh của đàn ông!"
Nguyễn Chí Cao nheo mắt theo.
"Thằng ngốc..."