Bên cạnh cô, chẳng hiếm nước mắt tự động tuôn rơi vì xúc động nhường .
Nghe tiếng con xé lòng, bé Diễm lập cập bò lăn bò lết nhào tới bên con, ôm chầm lấy đứa trẻ mà thét lên: "Con định dọa c.h.ế.t khiếp đấy ư, con dọa c.h.ế.t khiếp mất !"
Tất cả đều ngập tràn trong niềm vui hân hoan, duy chỉ Chu Tuyết Vân là như dốc cạn tinh lực. Thoát khỏi áp lực đè nặng, cả bà toát lên sự mệt mỏi rã rời, gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ phờ phạc. Bà năng lời nào, chỉ chống tay lên mặt đất khó nhọc dậy, phủi vội vết bùn lấm lem gấu quần, gót chuẩn trở về nhà.
Nào ngờ bà kịp cất bước, của bé Diễm lao vọt tới mặt.
Chị vồ tới bất thần quỳ sụp ngay chân Chu Tuyết Vân, đầu đập thùm thụp xuống mặt đất lia lịa, dập đầu nức nở hàm ơn: "Đa tạ cô! Ngàn vạn đội ơn cô! Cảm ơn cô rước Tiểu Diễm nhà chúng từ cõi c.h.ế.t trở về, tạ ơn cô! Tạ ơn cô!"
Chu Tuyết Vân cuống quýt đầy hốt hoảng, vội vã thò tay toan nâng chị dậy: "Xin chị đừng làm thế, mau dậy , chị đừng làm !"
Những xung quanh cũng ùa xúm tay phụ kéo lên, Chu Tuyết Vân lúc mới khẽ buông tiếng thở phào.
Cảm giác ngượng ngùng vẫn buông tha, Chu Tuyết Vân ái ngại , buông giọng trầm ấm: "Đừng mắng mỏ la rầy cháu nó, về nhà chịu khó tẩm bổ tĩnh dưỡng cho cháu."
Nói đoạn bà chẳng nấn ná thêm, lách qua đám đông đang xúm xít, cúi đầu rảo bước cho nhanh về nhà.
Nguyễn Khê vội vàng chạy theo , bắt kịp tiến tới mặt bà, thẳng mắt bà và chân thành thốt lên: "Cháu cảm ơn dì ạ."
Chu Tuyết Vân khẽ nở một nụ hiền hậu đáp nhưng mở miệng, tiếp tục lẳng lặng rảo bước về phía căn nhà sàn.
Nguyễn Khê ngây đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng bà xa dần, một hồi cô bờ hồ. Lúc bấy giờ, ẵm bé Diễm về nhà, đám đông tụ tập cũng giải tán mớ nào mớ nấy, chỉ còn lác đác vài bước tới tán dương hành động nhanh nhạy của Nguyễn Khê dăm câu.
Những còn nán đang rôm rả bàn tán ngớt, kể những giờ phút ngàn cân treo sợi tóc nãy, liên tục tỏ vẻ thở phào mừng rỡ vì Tiểu Diễm cứu sống kịp thời.
Nguyễn Khê đưa tay đón chiếc giỏ tre chứa đầy bông lúa trĩu hạt từ tay Nguyễn Khiết, thở phào một tiếng cất giọng khoan khoái: "May mắn làm cứu sống em nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-108.html.]
Nguyễn Khiết tròn xoe mắt thắc mắc: "Sao chị rành rọt chuyện Lăng Hào rành nghề cấp cứu cứu ?"
Đang , cô bé tự lóe lên câu trả lời: "À ừ nhỉ, ắt hẳn Lăng Hào lỡ miệng bật mí ."
Nguyễn Khê mỉm âu yếm, khoác chiếc giỏ lúa cánh tay: "Về thôi nào, còn băm lợn nấu cơm nữa."
Hai chị em rũ bỏ mệt nhọc, tung tăng xách giỏ khoan t.h.a.i rảo bước con đường mòn về tổ ấm.
Về đến nhà cùng Lưu Hạnh Hoa cho lợn ăn tất tả thổi cơm, Nguyễn Khiết mải mốt kể tuốt luốt cho bà nội màn cứu li kì, hiểm nghèo ngàn cân treo sợi tóc mà cô bé và Nguyễn Khê tận mắt chứng kiến. Nghe kể xong, đôi mắt Lưu Hạnh Hoa tròn xoe đến mức rơi ngoài, nín thở hồi hộp lồng n.g.ự.c thắt nghẹn vì căng thẳng.
Đến đoạn kể Tiểu Diễm bỗng òa lên nức nở, bà cũng vô thức thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Nghe xong xuôi, bà thủng thẳng cảm thán: "Thế mới trẻ con tuyệt nhiên chớ dại dột bén mảng gần sông nước."
Nguyễn Khiết chen ngang hùa theo: "Phen ắt nó tạc ghi tâm bài học ."
Lưu Hạnh Hoa vuốt n.g.ự.c thở phào, trầm trồ thốt lên: "Ngờ Chu Tuyết Vân tài cán điêu luyện đến thế, ắt hẳn ở thành phố cô là một danh y đại phu ? Di cư đến chốn ngần năm, thế mà một thấy cô lân la giao thiệp với ai."
Nguyễn Khê gật đầu phụ họa: " thế ạ, dì là một bác sĩ."
Ba bà cháu đang mải mê câu chuyện, bếp lửa vẫn cháy bập bùng thì Nguyễn Trường Quý, Nguyễn Trường Sinh cùng Nguyễn Thúy Chi bước nhà.
Vừa mới đặt chân tới ngưỡng cửa, Nguyễn Chí Cao dóng dạc: "Mọi tin sốt dẻo gì , ngoài phía hồ nước suýt nữa thì một đứa trẻ mất mạng đấy."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nguyễn Khiết canh bếp lửa hăng hái kể : "Đâu chỉ đồn ông, hai chị em cháu tận mắt chứng kiến hết sự tình ngoài đó luôn."
Nguyễn Trường Sinh bước nhà tiện tay rót vội hớp nước: "Thật thế hả? Nghe Lăng Hào cứu vớt từ cõi c.h.ế.t trở về, vất vả lắm mới giật mạng sống ?"
Nguyễn Khiết gật đầu thoăn thoắt: " ạ, thím kiên nhẫn ép lồng n.g.ự.c Tiểu Diễm suốt, liên tục hà thổi ngạt. Ai nấy xung quanh đều tặc lưỡi bỏ cuộc đinh ninh vô phương cứu chữa, mà thím hề nao núng, ấn tay đến mức trán tuôn mồ hôi ướt đầm đìa cả áo."