Kim Hoa Hoa thở dài: "Thưa cô, những bạn quốc tế đưa yêu cầu như , mà mục đích họ đến nước vốn dĩ là để giao thương. Nếu từ chối, chắc chắn sẽ để ấn tượng ."
"Thế cũng ! Em rằng củ nhân sâm trong tay em là thứ tiền cũng khó mà mua . Nếu cô nhầm, tuổi đời của nó ít nhất cũng một trăm năm. Kể cả ở nhà họ Đàm, ai cũng cơ hội thấy nhân sâm 50 năm tuổi. Loại nhân sâm trăm năm tuổi thì gia đình cô chỉ còn lưu giữ duy nhất một củ. Trước khi cha cô mất căn dặn, trừ phi vạn bất đắc dĩ mới dùng đến. Củ nhân sâm của em phẩm chất còn hơn cả của nhà cô, tuổi đời cũng cao hơn, làm thể đưa cho nước ngoài !" Đàm Thu Trúc hận thể xông lên giật .
Do phận của , bà thể làm hành động thất lễ. qua một hồi, Từ Thanh cũng hiểu giá trị của củ nhân sâm . Ông cũng món đồ quý giá như rơi tay nước ngoài. Tuy nhiên, ông cũng hiểu để những nước ngoài bướng bỉnh từ bỏ ý định là điều hề dễ dàng. Trong khoảnh khắc đó, ông thậm chí còn hối hận vì đưa họ đến đây.
Đàm Thu Trúc như hạ quyết tâm điều gì đó: "Thế , Kim Hoa Hoa. Chỉ cần hôm nay em bán củ nhân sâm cho nhà họ Đàm, cô sẽ nhận em làm t.ử chân truyền."
Kim Hoa Hoa kinh ngạc bà. Thấy vẻ mặt kiên định của Đàm Thu Trúc, cô thoáng cảm động. Cô hé môi định gì đó, nhưng Đàm Thu Trúc ngăn : "Kim Hoa Hoa, cô đang ép em. Mà là những d.ư.ợ.c liệu quý giá nếu rơi tay nước ngoài, ngoài việc đem cất giữ thì chẳng giá trị gì lớn lao hơn. Bọn họ cách phát huy tối đa giá trị của d.ư.ợ.c liệu Đông y, đưa cho họ chỉ là sự lãng phí. Em cứ yên tâm, cô sẽ trao đổi với các vị khách ngoại quốc . Dù cô làm , nhà họ Đàm cũng những mối quan hệ nhất định để thỏa mãn họ mà làm khó em."
Hứa Ý Tri định bước lên nhưng thu chân về. Thực đây là chuyện gì khó khăn. Nếu thực sự đưa, chỉ cần giải thích đàng hoàng với David và những khác là . Dù họ khao khát những d.ư.ợ.c liệu , nhưng đúng như Đàm Thu Trúc , bản họ cũng thực sự hiểu hết giá trị của d.ư.ợ.c liệu Đông y. Chỉ cần đưa một điều kiện trao đổi phù hợp là xong, cần thiết làm cho chuyện trở nên quá căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-thap-nien-70-sau-khi-thuc-tinh/chuong-330.html.]
Hơn nữa, khác chứ thì rõ mười mươi Kim Hoa Hoa trong tay vài củ nhân sâm. Củ cũng là củ độ tuổi và chất lượng hảo nhất. Lấy nó đổi lấy tình hữu nghị của David cũng chẳng gì là . Ngay cả khi những củ nhân sâm giấu giếm , chỉ với việc Kim Hoa Hoa âm thầm trồng cỏ Thanh Linh ở khu vực cũng đủ để những thảo d.ư.ợ.c quý giá sinh trưởng hảo, đến lúc đó nhân sâm sẽ còn hiếm hoi đến .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tuy nhiên, những điều ngoại trừ hai vợ chồng họ thì ai . Trong mắt nhóm Đàm Thu Trúc, những món đồ như mà rơi tay nước ngoài thì đúng là phí của giời. Bà thậm chí định gọi điện thoại cho cả. Với những mối quan hệ mà nhà họ Đàm gây dựng ở Hoa Quốc bao năm nay, chắc chắn họ thể giải quyết êm vấn đề .
Từ Thanh bên cạnh gật đầu: " . Hay là thế , thấy giáo sư Đàm cũng ưng củ nhân sâm , coi như em dùng nó làm quà bái sư . Phần của David và những khác, sẽ tìm loại khác đền bù. Chỉ cần là nhân sâm là , ít tuổi hơn một chút cũng ."
Nhận thấy sự quyết tâm ngăn cản của , Kim Hoa Hoa bất lực : "Giáo sư Đàm." Cô ngăn hai định thêm gì nữa, "Mọi cứ yên tâm. Đã dám mang đồ đây là em chuẩn sẵn tinh thần . Giáo sư Đàm, em cũng nhận làm t.ử của cô, nhưng đó là hai chuyện khác . Em hiểu xót xa cho những d.ư.ợ.c liệu quý , nhưng việc em thể lấy chúng chứng tỏ em vẫn còn trong tay, cần lo lắng cho em ."
Ban đầu Kim Hoa Hoa coi trọng củ nhân sâm lắm, tặng cho David cũng chẳng gì to tát. Dù cô cũng nhận trong các khách thương ngoại quốc , David là trọng lượng nhất và cũng mối quan hệ nhất với Hứa Ý Tri. Một củ nhân sâm trăm năm tuổi tuy quý hiếm, nhưng khi giao thiệp với họ, cơ hội còn nhiều. Tặng món quà hề lỗ. Chỉ là phản ứng quá khích của Đàm Thu Trúc và Từ Thanh khiến cô cẩn thận giải thích, tránh để họ nghĩ cô ý đồ gì khác.
Đàm Thu Trúc gần như tin tai . Củ nhân sâm chất lượng thượng hạng như mà cô vẫn còn nữa ? Phải rằng ai sở hữu một củ cũng cất giấu cẩn thận như báu vật. Làm cô thêm một củ nữa? Bà Kim Hoa Hoa bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Kim Hoa Hoa đành bất lực gọi Giám đốc Quan : "Giám đốc Quan, chú kho t.h.u.ố.c của ở đấy, phiền chú dẫn giáo sư Đàm xem."