Thông thường, thư gửi mà nhận sẽ bưu điện trả . Chị Hoa cất công gọi Kim Hoa Hoa cũng vì lòng , sợ gửi thư chuyện quan trọng.
Kim Hoa Hoa đẩy bức thư : "Thư em cầm cũng tiện. Hay thế , em sẽ hỏi thăm giúp xem, nhưng tìm thì em dám chắc ."
"Ừ, em cứ thử xem . Nếu thực sự tìm thì cũng đành chịu." Chị Hoa thở dài.
Kim Hoa Hoa ghi nhớ việc trong lòng, nhưng điều quan trọng hơn cả hôm nay là cơ hội thể gặp gỡ các khách thương nước ngoài. Vừa đến trường, cô lập tức chạy tìm cô Đàm: "Cô Đàm ơi, em chuyện bàn với cô." Cô đon đả sáp gần, giúp cô Đàm chuẩn giáo cụ cho tiết học.
Cô Đàm tủm tỉm: "Tiểu Kim , chuyện gì cứ ." Kim Hoa Hoa cất công đến tận đây tự nhiên là để xin nghỉ học. Hôm qua cô lén lút trốn cơ sở d.ư.ợ.c liệu. Hôm qua môn chuyên ngành nào quan trọng nên ảnh hưởng gì, nhưng hôm nay tới hai tiết chuyên ngành, cô buộc xin phép đàng hoàng, thể đến một chuyến.
Nghe thấy lời thỉnh cầu, nét mặt cô Đàm bỗng trở nên nghiêm túc: "Trò Kim, hôm qua em đến trường. Dù ở cơ sở cũng là phân biệt d.ư.ợ.c liệu, nhưng cô hy vọng em hiểu rằng việc tích cực hòa đồng với bạn bè, tham gia các hoạt động tập thể sẽ giúp các em hiểu hơn. Các em sẽ là bạn đồng môn trong suốt bốn năm tới, tình bạn thể sẽ theo các em hết cuộc đời. Cô tâm trí em đặt nhiều y thuật, em thích việc gieo trồng d.ư.ợ.c liệu hơn. em thể vì thế mà nhãng việc học lớp. Vì , cô sẽ duyệt đơn xin nghỉ cho em."
Kim Hoa Hoa ngờ cô Đàm từ chối thẳng thừng như , nhất thời chút ngỡ ngàng. Cô nhận cô giáo cô vì điều kiện kinh tế khá giả, định hướng tương lai mà bỏ bê việc học ở trường. thực sự cô hề ý nghĩ đó. Do dự một lát, cô hạ giọng kể sự tình: "Cô ơi, chuyện em dám chắc chắn, cô ngàn vạn đừng tiết lộ ngoài nhé, là em thê t.h.ả.m đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nu-phu-thap-nien-70-sau-khi-thuc-tinh/chuong-325.html.]
Cô Đàm ngờ chuyện như . Cô nhớ ẩn ý trong lời của Kim Hoa Hoa: "Ý em là một đoàn khách ngoại quốc thể sẽ đến cơ sở An Bình, và chồng em là một trong những phiên dịch viên cùng?"
"Vâng ạ." Kim Hoa Hoa gật đầu. Thực chuyện nên tiết lộ cho ngoài, nhưng cô tin tưởng nhân cách của cô Đàm. Hơn nữa, đây cũng chẳng bí mật quốc gia gì ghê gớm. Chỉ là khó giải thích việc làm cô thông tin . Nếu điều tra, chắc chắn sẽ lòi chuyện Hứa Ý Tri lén gọi điện báo tin. Nếu , chẳng Hứa Ý Tri cách khiến những đó đến cơ sở d.ư.ợ.c liệu ? Hy vọng bên Hứa Ý Tri lộ, phía cô tự vạch trần bí mật. Tuy nhiên, nếu đối diện là hai vị giáo sư của , cô cũng sẽ sự thật.
Liếc nét mặt của Đàm Thu Trúc, Kim Hoa Hoa tiếp tục: "Cô cũng cảnh khó khăn của Đông y hiện nay, d.ư.ợ.c liệu Đông y cũng , những d.ư.ợ.c liệu chỉ lưu thông trong tay một nhóm ở tầng lớp tinh hoa. Như thể làm cho Đông y dân công nhận và đến rộng rãi. những khách thương nước ngoài thì khác. Không họ cần thảo d.ư.ợ.c Đông y, chỉ là họ ít khi mua sắm tại nội địa nước . Nếu thể đạt thỏa thuận hợp tác trong Hội chợ mùa xuân , d.ư.ợ.c liệu Đông y sẽ cơ hội xuất khẩu nước ngoài, và Đông y sẽ nhiều đến hơn."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đàm Thu Trúc im lặng một lúc lâu, đặt xấp tài liệu tay xuống. Cô hiểu những lời Kim Hoa Hoa ít nhiều là để thuyết phục cô duyệt đơn xin nghỉ, nhưng những gì cô học trò vô cùng lý. "Được, nhưng cô cùng em." Đàm Thu Trúc đưa quyết định.
Kim Hoa Hoa sững sờ một thoáng lập tức vui mừng khôn xiết. Cô chỉ là một "tay mơ", nhưng cô giáo thì khác, bà là một danh y thực sự. Nếu bà thể đến cơ sở thường xuyên hơn, đó chẳng khác nào một bảng hiệu quảng cáo sống cho cơ sở. Cô lập tức gật đầu đồng ý.
Đàm Thu Trúc cũng đến cơ sở, nên tiết học chỉ thể giao cho thầy Hồ đảm nhiệm. Thầy Hồ vốn đang định lười biếng, tự dưng giao cho nhiệm vụ , đành lồm cồm bò khỏi chăn. Đến khi lơ mơ bước lên bục giảng, thầy mới sực tỉnh: Thầy dạy , cô Đàm ?
Tại cơ sở d.ư.ợ.c liệu Đông y An Bình, lúc khí vô cùng náo nhiệt. Kim Hoa Hoa Hứa Ý Tri dùng cách nào để thuyết phục những khách thương nước ngoài , và các vị lãnh đạo sắp xếp . Tóm , cơ sở cũng trong lịch trình tham quan của họ. Vì , từ sáng sớm Quan Nghị tất bật chuẩn . Khi Kim Hoa Hoa thấy ông, cô còn nghi ngờ ông thức trắng đêm, bởi sắc mặt ông trông quá phờ phạc.