Tô phụ mím chặt môi, về phía bàn thở dài :
“Hôm nay cũng sinh nhật cha, con mua quà cho cha làm gì, cứ tiêu tiền oan uổng.”
Tô Nguyên đầu liếc Tô phụ một cái, thấy ông tuy miệng than vãn nhưng giữa lông mày đều là vẻ mừng rỡ, lắc đầu gì thêm.
Xoay lấy trang sức từ hộp gỗ , chia thành ba phần, chỉ cả bộ trang sức bạch ngọc với Nam Sơ:
“Này, xem thế nào, thích món quà sinh nhật ?”
Nam Sơ cúi đầu bộ trang sức bạch ngọc đẩy tới mặt, hít một lạnh, đưa ngón tay khẽ chạm chạm, đầu mỉm với Tô Nguyên:
“Cảm ơn Thê chủ, thích, đặc biệt là miếng ngọc bội liên hoa , , bình thường đều dám đeo mất, vạn nhất làm vỡ thì làm ?”
Tô Nguyên lập tức lấy miếng ngọc bội , khẽ khom lưng giúp Nam Sơ treo bên hông, ngữ khí chẳng hề để tâm :
“Mua về là để cho đeo, chẳng qua chỉ là một vật trang trí thôi, vỡ thì mua miếng khác.”
Nói xong, nàng đầu liếc những món trang sức khác, nhướng mày :
“Những thứ còn đeo thử một chút ?”
Nam Sơ lắc đầu, đôi mắt sáng lấp lánh Tô Nguyên, từ chối:
“Không cần , lát nữa còn ngủ mà!”
Tô Nguyên khẽ nheo mắt, ánh mắt đầy ẩn ý quét qua một cái, gật đầu tán đồng:
“Ừm, cũng lý, mai hãy đeo.”
Nam Sơ nàng như , chuyện gì xảy mà cả nóng bừng, nhịp tim tăng nhanh, cả mặt đỏ bừng lên.
Hắn rụt rè Tô Nguyên một cái, thấy Thê chủ dùng ánh mắt như nuốt chửng bụng .
Sợ đến mức vội vàng cúi đầu, căng thẳng siết chặt tay.
Tô phụ ở bên cạnh thấy hai bắt đầu liếc mắt đưa tình, bất đắc dĩ lắc đầu, đặt trang sức trong tay xuống, ho nhẹ hai tiếng :
“Cái đó, Nguyên Nguyên , cha mang trang sức về phòng xem nhé, hiện giờ trời cũng còn sớm nữa, hai con cũng về phòng ngủ , đừng ở ngoài mãi nữa!”
Nói xong, ông đóng hai hộp trang sức của , ôm lòng ngoài.
Đến khi Tô Nguyên đầu thì chỉ thấy một bóng lưng, nàng nhướng mày , khẽ :
“Đi cũng nhanh thật.”
Tô Nguyên dời tầm mắt về phía phu lang nhà , khóe miệng khẽ nhếch lên, hất cằm về phía phòng của hai , hỏi:
“Cha đúng đấy, là chúng cũng về phòng?”
Nam Sơ thấy Tô Nguyên hai chữ phòng, hiểu tim đột nhiên đập mạnh một cái.
Tay chút run rẩy lấy hộp trang sức, nuốt nước miếng, lắp bắp căng thẳng :
“Vâng, , , chúng về thôi.”
Tô Nguyên thấy như , tiến lên nắm lấy tay , rút hộp gỗ từ tay Nam Sơ :
“Để cầm cho, bộ dạng e là cầm vững, vạn nhất rơi vỡ chẳng sẽ đau lòng cả đêm .”
Nam Sơ hít sâu hai , liếc trộm Tô Nguyên một cái, lí nhí :
“Vâng, , nàng cầm , , mở đường.”
Tô Nguyên chằm chằm bóng lưng Nam Sơ chạy nhanh , ánh mắt đầy ý lắc đầu, cầm lấy trang sức còn sải bước theo .
Trong phòng.
Nam Sơ bên giường căng thẳng siết c.h.ặ.t t.a.y áo, thấy Tô Nguyên cất xong hộp gỗ, đang chậm rãi về phía .
Hắn hoảng loạn chớp chớp mắt, tim đập thình thịch loạn nhịp, giọng vững:
“Thê chủ, , nhường chỗ cho nàng, nàng mau ngủ .”
Hắn nhanh chóng dậy bên giường, đợi Tô Nguyên lên giường.
Tô Nguyên khẽ ngước mắt liếc một cái, động tác chậm rãi tháo đai lưng, từng lớp y phục trút xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/np-nu-quan-sung-phu-hau-trach-cam-tu-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-65-nam-so-vien-phong.html.]
Đợi đến khi chỉ còn trung y, nàng bên giường chậm rãi cởi giày tất, lật mở chăn phía trong, nhắm mắt vỗ vỗ phía bên giường, đạm giọng :
“Lên ngủ .”
Nam Sơ chậm chạp sẵn giường, lóng ngóng cởi áo ngoài, cả căng cứng lên giường xuống.
Nam Sơ giường nửa ngày, thấy Thê chủ nhà dường như ngủ say, chậm rãi xoay , cẩn thận gọi Tô Nguyên một tiếng:
“Thê chủ, nàng ngủ ?”
Tô Nguyên nhắm mắt, nhàn nhạt đáp một câu:
“Chưa.”
Nàng xoay , mạnh mẽ ôm lấy eo Nam Sơ, bốn mắt , nheo mắt :
“Chàng đang căng thẳng, sợ hãi ?”
Nam Sơ hành động của Tô Nguyên làm cho đồng t.ử run rẩy, chớp chớp hàng mi vài cái, cụp mắt thở dồn dập :
“Thiếp, , cũng tại , tim tối nay đập đặc biệt nhanh.”
Tô Nguyên trong lòng chút buồn , bóp lấy cằm Nam Sơ, ép thẳng , kéo dài giọng điệu nhướng mày:
“Ồ——, tại ?”
Tô Nguyên cúi đầu ghé sát bờ môi Nam Sơ mút mát, một bàn tay luồn xuống , nắm lấy dây áo kéo một cái, động tác nhẹ nhàng chậm rãi kéo mở trung y của Nam Sơ.
Nam Sơ cái lạnh đột ngột làm cho rùng một cái, cảm nhận môi Tô Nguyên vẫn đang hôn nhẹ môi .
Hắn run rẩy rúc Tô Nguyên, thở dốc khe khẽ :
“Thê chủ, nàng, nàng làm gì ?”
Tô Nguyên hỏi liền dừng động tác, khẽ nheo mắt, chút nghi hoặc hỏi ngược :
“Chàng ?”
Không mà tối nay phản ứng mãnh liệt thế .
Bộ dạng như đang trốn tránh?
Ánh mắt Nam Sơ m.ô.n.g lung xen lẫn một tia khó hiểu, lúc chuyện còn thể chạm môi Tô Nguyên, khẽ mở bờ môi lẩm bẩm:
“Thiếp, , da thịt cận ngoài Thê chủ thì khác đều , nếu là mất thanh bạch, chuyện , chuyện đều là trong thôn .”
Tô Nguyên khẽ mím môi, lúc mới hiểu , khi gả những cha khác của Nam Sơ e là sẽ thèm đoái hoài đến , cho nên căn bản ai dạy chuyện giường chiếu.
Thậm chí ngay cả thủ cung sa, cùng một thường thức đều là nhờ ngoài mới .
Tô Nguyên thở dài, thương xót mổ mổ lên đôi môi đỏ của Nam Sơ, khẽ vuốt lọn tóc rối trán , hôn lên khóe mắt ướt át của , khẽ một tiếng :
“Đây là đang viên phòng, đồ ngốc ạ, nếu tưởng mỗi ngày chung một giường là ?”
Nam Sơ ngơ ngác Tô Nguyên một cái, theo bản năng đưa tay sờ sờ bụng , mím môi lí nhí:
“Thiếp, rõ lắm.”
Chẳng trách thành nửa năm mà vẫn mang thai.
Hôm nay cha còn hỏi nữa.
Tô Nguyên dáng vẻ ngây ngô của , bất đắc dĩ lắc đầu, giọng khàn khàn hạ thấp giọng:
“Ngoan, nhắm mắt , Thê chủ dạy .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nam Sơ thoáng thấy vành mắt nàng đỏ ngầu, lồng n.g.ự.c phập phồng thở dốc dồn dập, sợ hãi ngoan ngoãn nhắm mắt .
Tô Nguyên , nhẫn nhịn nữa, một tay nắm lấy gáy mỏng manh mềm mại của Nam Sơ, từ xuống hôn mạnh lên.
Theo y phục từng món ném rơi xuống đất.
Trướng mạn đung đưa lay động, vang lên tiếng kinh hô vui sướng xen lẫn đau đớn của Nam Sơ:
“Ưm, Thê chủ, đau.”
Trong phòng nến tắt, ánh nến theo gió lúc lên lúc xuống, lay động trái .
Gió thổi qua, thỉnh thoảng vang lên tiếng “kẽo kẹt” của giường chiếu cùng tiếng kinh hô thở dốc, mãi cho đến tận lúc bình minh.