Nợ Một Ân Tình - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-06 10:28:01
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị dâu Triệu Mẫn Hoa cuốc nửa mẫu đất, móng tay gãy sạch, áo sơ mi lấm lem đầy bùn đất.

Bữa tối là cơm trắng ăn cùng đậu que chua xào thịt băm.

Bốn vây quanh một chiếc bàn gỗ nhỏ cũ kỹ, ọp ẹp để dùng bữa.

Không ai câu nào.

Ăn xong bữa tối.

Phó Thời Niên đặt bát xuống rời .

"Quay ."

Cậu khựng .

"Tối nay còn hai bộ đề nữa. Làm xong mới ngủ."

"Thẩm Trí, cô bệnh ?"

"Cậu đúng đấy, bệnh nhẹ , cứ thấy con một trăm năm mươi điểm là phát bệnh."

Cậu tức đến mức suýt chút nữa thì ném cả cái bát.

ánh mắt của bố , đành hậm hực xuống.

Tôi rửa bát.

Chị dâu Triệu Mẫn Hoa theo .

Chị ở cửa bếp.

"Thẩm Trí."

"Chị dâu."

"Em đối với Thời Niên... là quá khắc nghiệt ?"

Tôi đặt bát trong chậu.

"Chị dâu, chị ngày mỗi ngày em bộ bao xa để đến trường ?"

"Bao nhiêu?"

"Mười bốn dặm. Đó mới chỉ là một lượt thôi. Em rời nhà từ lúc trời còn sáng, đến khi trời tối mịt mới về đến nơi. Mùa đông đường đóng băng, em từng ngã xuống mương hai , gãy tay một ."

Chị im lặng.

"Tiền của chú Phó nuôi em ăn học, nhưng ai thể em mười bốn dặm đường đó cả. Em đỗ Thanh Hoa vì em thông minh hơn khác, mà là vì em tàn nhẫn với bản hơn họ."

Tôi đầu chị .

"Thời Niên ngốc. Cậu chỉ là nuông chiều quá mức thôi. Em trị ."

Chị im lặng một hồi lâu.

"Em cần bao lâu?"

"Một năm."

"Một năm mà thể kéo từ một trăm năm mươi điểm lên bảy trăm ?"

"Nếu làm thì cứ ném núi cho sói ăn."

Chị nghẹn lời câu trả lời của .

Ba giây , chị bỗng bật .

"Cái con bé thật là."

Chị ngoài.

Đêm đó, ngoài sân.

Trăng sáng, tiếng côn trùng kêu râm ran.

Tôi mở điện thoại, đăng nhập một diễn đàn lập trình.

ID: A Trí.

Trong hộp thư hơn mười tin nhắn .

"A Trí, dự án phân tích dữ liệu nhận ? Thù lao là năm mươi ngàn tệ."

"Chị A Trí, chương trình thu thập dữ liệu chị khách hàng khen , họ gửi thêm hai mươi ngàn tệ tiền thưởng đấy."

"A Trí, điểm thi đại học của cô là 720 ? Đại lão đỉnh thật đấy."

Tôi lượt trả lời từng tin nhắn.

Tôi nhận đơn hàng năm mươi ngàn tệ .

Năm mươi ngàn, cộng với ba mươi hai ngàn tệ tiền tiết kiệm đó, cũng đủ để cầm cự một thời gian.

Tôi thoát khỏi diễn đàn, mở một thư mục mã hóa.

Bên trong là một chương trình suốt hai năm qua.

Đó là một hệ thống dự báo giá nông sản dựa dữ liệu lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/no-mot-an-tinh/chuong-3.html.]

Vẫn xong.

Chờ đến khi nhập học Thanh Hoa, tận dụng năng lực tính toán của trường để chạy thử, chắc chắn sẽ thành công.

Đến lúc đó, thể giúp chú Phó trả nợ .

Tôi tắt điện thoại.

Ngẩng đầu vầng trăng.

"Bà nội, con đỗ Thanh Hoa ."

Không ai trả lời cả.

Gió thổi qua cây óc ch.ó trong sân, lá cây xào xạc.

Những ngày tháng như thế chính thức bắt đầu.

Năm giờ sáng thức dậy.

Năm giờ rưỡi làm bữa sáng.

Sáu giờ gọi Phó Thời Niên dậy - ngày nào cũng ngủ nướng thêm hai mươi phút, còn thì ngày nào cũng bưng sẵn một chậu nước lạnh đợi.

Bảy giờ bắt đầu học bài.

Bổ túc từ kiến thức toán cấp hai.

Sau đó là vật lý và hóa học.

Tiếng Anh thì dạy nổi - trình độ tiếng Anh của cũng chỉ dừng ở mức thi mà thôi.

tìm một trang web học tiếng Anh miễn phí mạng, bắt mỗi ngày đều học theo hai tiếng.

Buổi trưa ăn cơm.

Buổi chiều tiếp tục luyện đề.

Buổi tối xem những câu làm sai trong ngày.

Mới đầu, ngày nào Phó Thời Niên cũng quậy một trận.

"Tôi làm nữa!"

"Làm ."

"Câu khó quá!"

"Bài tập lớp tám mà cũng bảo khó ?"

"Cô đúng là đồ bạo chúa!"

"Cảm ơn vì khen."

Ngày thứ năm.

Cậu quăng bút, lao khỏi cửa.

Tôi đuổi theo.

Hai tiếng , tự về.

Bởi vì trong làng tiệm internet, quán sữa, cũng chẳng trung tâm thương mại.

Trong vòng mười dặm chỉ núi, cây, ruộng đồng và... gà.

Cậu chẳng nơi nào để .

Cậu ở cửa.

"... Tôi đói ."

"Cơm ở trong nồi, ăn xong thì tiếp tục làm bài."

Cậu hằn học lườm một cái.

Rồi ăn cơm.

Ăn xong.

Lại xuống.

Tiếp tục làm bài.

Ngày thứ bảy.

Cậu làm đúng bài tập đầu tiên về hàm bậc hai.

Tôi bên cạnh chấm bài.

Dùng bút đỏ gạch một dấu tích.

Cậu chằm chằm dấu tích đó suốt mấy giây.

Tuy gì.

thấy khóe miệng khẽ nhếch lên.

Chiều hôm đó, lúc đang chặt củi ở núi thì nhận một cuộc điện thoại.

Là Trần Hạo.

Loading...