Lão dậy.
Tiến về phía .
Với chiều cao một mét bảy mươi tám, lão cúi xuống đầy áp lực.
"Cô bé, cô tưởng chút đồ vặt vãnh đó mà đòi động đến ? Cô ở cái tỉnh bao nhiêu mối quan hệ ?"
"Tôi ông bao nhiêu mối quan hệ. tội chiếm đoạt ba mươi triệu tệ ít nhất cũng tù mười năm."
"Mấy cái mối quan hệ đó của ông gánh nổi mười năm tù ?"
Cơ mặt lão giật giật.
"Cô đang đe dọa đấy ?"
"Không đe dọa. Đây là thông báo. Ông ba ngày. Trong vòng ba ngày hãy rút đơn kiện, chuyện đây sẽ bỏ qua. Sau ba ngày thì-"
Tôi về phía cửa.
"Hậu quả thế nào, ông tự gánh lấy."
"Đứng ."
Tôi dừng bước.
"Cô tưởng một con ranh mười tám tuổi như cô mà thể-"
Tôi ngoảnh .
"Tôi đúng là mười tám tuổi. chứng cứ trong tay thì phân biệt tuổi tác . Ba ngày."
Tôi đẩy cửa.
Bước ngoài.
Đi dọc theo hành lang dài hun hút.
Bước thang máy.
Giây phút cửa thang máy khép .
Tay bắt đầu run lên bần bật.
Không vì sợ.
Mà là vì quá căng thẳng.
Bởi vì đang đ.á.n.h cược.
Cược rằng lão sẽ sợ.
Nếu lão sợ thì ?
Nếu lão thực sự quan hệ rộng đến mức dàn xếp chuyện thì ?
Vậy thì xong đời .
Không-
Tôi sẽ kết thúc dễ dàng như .
Bởi vì chứng cứ chỉ một bản.
Vì phía Viện kiểm sát cũng bắt đầu xem xét .
Tôi chỉ đang chạy đua với thời gian thôi.
Ba ngày.
Ngày thứ nhất.
Không tin tức gì.
Ngày thứ hai.
Vẫn tin tức.
Ngày thứ ba.
Ba giờ chiều.
Điện thoại của vang lên.
Một máy lạ.
"Thẩm Trí đúng ?"
"Là ."
"Tôi là luật sư của ông Tiền Chí Quốc. Ông Tiền đồng ý rút đơn kiện. ông một điều kiện-"
"Không điều kiện gì cả. Phải rút đơn vô điều kiện. Nếu thì đống chứng cứ ngay hôm nay sẽ-"
"Được, vô điều kiện."
Cuộc gọi ngắt quãng.
Tôi thẫn thờ giường trong ký túc xá.
Chiếc điện thoại trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống.
Lão rút đơn .
Lão thật sự rút đơn kiện.
Tôi ngả lưng xuống giường, chằm chằm lên trần nhà.
Thắng .
Đã thắng bước đầu tiên.
đây mới chỉ là khởi đầu.
Tiền Chí Quốc rút đơn nghĩa là chuyện kết thúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/no-mot-an-tinh/chuong-14.html.]
Khoản nợ tám triệu tệ xóa, nhưng công ty của chú Phó cũng chẳng còn.
Ba mươi triệu tệ lão chuyển cũng đòi .
Tiền Chí Quốc vẫn đang nhởn nhơ trong cái văn phòng rộng lớn của lão.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho chú Phó.
"Chú Phó ơi, lão rút đơn kiện ."
"Cái gì cơ?"
"Tiền Chí Quốc rút đơn ạ. Tám triệu tệ đó chúng cần trả nữa."
Đầu dây bên im lặng mất mười giây.
Sau đó, thấy tiếng kìm nén của một đàn ông trung niên.
"Trí Trí... cháu làm ..."
"Chú đừng bận tâm cháu làm thế nào. Kết quả là, chú tự do ."
" còn công ty-"
"Chuyện công ty cứ để hãy . Chú Phó, mắt chú cứ nghỉ ngơi cho sức ."
Cô gác máy.
Rồi gọi cho kiểm sát viên Trần.
"Hắn rút đơn kiện , nhưng tiếp tục truy cứu tới cùng."
"Ý cô là..."
"Tố cáo. Chính thức tố cáo. Khoản tiền chiếm đoạt ba mươi triệu đó, sẽ để giữ dù chỉ một xu."
"Được, lệnh phê duyệt . Thứ Hai tuần sẽ chính thức lập án."
"Vâng."
Cuối tháng Tư.
Tin tức Tiền Chí Quốc lập án điều tra bắt đầu lan truyền rộng rãi.
Giới kinh doanh trong tỉnh xôn xao như nổ tung.
"Giám đốc Tiền của Công nghệ Chí Quốc điều tra ?"
"Nghe là dính líu đến vụ chiếm đoạt ba mươi triệu tệ của đối tác cũ đấy!"
"Thật giả ?"
"Viện kiểm sát trực tiếp lập án thì mà giả ?"
Tiền Chí Quốc bắt đầu hoảng loạn.
Hắn thể ngờ tới chuyện .
Hắn cứ ngỡ chỉ cần rút đơn kiện là chuyện sẽ êm xuôi.
Hắn tưởng rằng con bé mười tám tuổi chẳng qua chỉ đang hư trương thanh thế mà thôi.
lầm.
Tôi bao giờ chỉ suông.
Tháng Năm.
Đồng hồ đếm ngược đến kỳ thi đại học chỉ còn một tháng.
Tôi xin nghỉ phép để trở về làng Thanh Nham.
Kết quả kỳ thi thử thứ ba của Phó Thời Niên -
Tổng điểm: 608.
Ngữ văn 112, Toán 135, Tiếng Anh 93, Tổ hợp tự nhiên 268.
Mười tháng ròng rã.
Cậu từ 150 điểm lên đến 608 điểm.
Thế nhưng so với mục tiêu 700 điểm, vẫn còn thiếu 92 điểm nữa.
Một tháng cuối.
92 điểm.
"Phó Thời Niên."
"Ừ."
"Tháng cuối cùng , thấy còn thể nâng điểm ở những phần nào?"
Cậu lướt qua bảng phân tích điểm .
"Phần luận và hiểu Tiếng Anh thể kéo thêm 20 điểm. Các câu tự chọn môn tự nhiên vẫn đạt điểm tối đa, chỗ đó còn dư địa 15 đến 20 điểm nữa. Hai câu đại tự luận cuối môn Toán, mới làm ý đầu còn ý thì tịt, chỗ đó mất 20 điểm. Phần chép thơ và dịch văn ngôn trong môn Ngữ văn chắc cũng gỡ gạc thêm 10 điểm."
Tôi nhẩm tính một lát.
20 + 20 + 20 + 10.
Tổng cộng là 70 điểm.
Cộng với 608 điểm hiện tại.
Thành 678 điểm.
Vẫn còn thiếu 22 điểm nữa.
"Vẫn đủ."
"Tôi ."
"Vậy 22 điểm đó định lấy từ ?"