Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 394: Tranh cãi về cách nuôi dạy con, Tiểu Ngọc khoe rắn cưng

Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:47:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mao Kiến Quốc: “!!!”

Hắn gì cơ chứ.

Hắn liền địa vị mà.

Mao Kiến Quốc thở hồng hộc cửa.

Mao Mao đang Tiểu Ngọc kể chuyện ngày hôm qua cô bé vườn bách thú thấy thấy, khiến ghen tị c.h.ế.t : “Dì nhỏ thật quá, thế mà chủ động nghĩ đến việc đưa các chơi.”

Bố chỉ đừng chơi.

Tiểu Ngọc vui vẻ rộ lên: “ đó, dì nhỏ cháu sớm nghĩ kỹ đưa chúng cháu vườn bách thú để mở mang tầm mắt.”

Mao Mao càng ghen ghét.

Hắn ở biệt thự nhỏ, nơi đó đều nghèo, mỗi nhà điều kiện đều , họ đối xử với con cái trong nhà, căn bản như dì nhỏ đối xử với Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc.

Mỗi nhà mỗi hộ đều thể thiếu việc giáo d.ụ.c bằng cách hạ thấp và đ.á.n.h mắng.

Dì nhỏ thì ở bên ngoài đ.á.n.h đấm, c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng đối với Tiểu Ngọc và Hạ Vũ Tường .

“Tớ đến nhà chơi nhé.”

“Được thôi!”

Tiểu Ngọc dẫn xem xe đạp ba bánh: “Đây là dượng tớ làm cho tớ, chơi ?”

“Muốn!”

Mao Mao ghen tị điên .

Bố vẫn là viện trưởng viện nghiên cứu, nghĩ đến việc chế tạo đồ chơi nhỏ cho .

Bố quả nhiên là vô dụng nhất đời .

Tiểu Ngọc tiên để Mao Mao chơi trong nhà.

Mao Kiến Quốc thấy Mao Mao cưỡi xe đạp ba bánh chơi, mắng: “Tôi bảo đây làm gì? Không bảo chơi…… Tôi bảo giữ quy củ, lộn xộn, chơi chơi chơi, chơi trong nhà, chơi ngoài đường, bài tập thì một chữ cũng , học hành thì một chút cũng lên, thành tích của Tiểu Ngọc kìa, song một trăm, chơi thì , một đứa thi bấy nhiêu điểm, cũng hổ mà chơi!”

Hắn đường đường là viện trưởng viện nghiên cứu, sinh con trai là đồ ngốc, thật sự quá làm mất mặt.

Mao Mao bực bội: “Tiểu Ngọc, chúng ngoài chơi ?”

“Được!”

Tiểu Ngọc và Mao Mao mỗi đứa xách một bên xe ba bánh, mang ngõ nhỏ chơi.

Tiểu Ngọc chạy phía .

Mao Mao chạy phía .

Tiểu Ngọc lấy dây thừng buộc xe ba bánh : “Cậu đạp chậm quá, tớ thể kéo chơi.”

Tiểu Ngọc dùng sức chạy lên, Mao Mao ngửa đầu lớn vui vẻ: “Nhanh thật đó, tóc tớ bay phấp phới luôn!”

“Khi tớ ở viện nghiên cứu, vẫn luôn kéo Hồng Hồng chơi, cũng thấy vui vẻ.”

“Hồng Hồng?”

, ở viện nghiên cứu, gần đây tớ chơi cùng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-394-tranh-cai-ve-cach-nuoi-day-con-tieu-ngoc-khoe-ran-cung.html.]

“Vậy gọi tớ?” Mao Mao thất vọng: “Tớ ở nhà ngày nào cũng ép làm bài tập, mệt c.h.ế.t , kết quả chơi với khác.”

Tiểu Ngọc gãi gãi mặt: “ viện nghiên cứu yêu cầu lớn dẫn mà, tớ là dượng tớ dẫn tớ , thể hỏi bố xem đồng ý .”

Mao Kiến Quốc: “Mao Mao!!!”

Hắn đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhóc thối .

Thằng nhóc thối tự xe, hại em gái kéo ở phía , hổ ?

“Cậu xuống xe ngay cho , giúp Hạ Vũ Tường một tay!”

Mao Mao nhíu mày xuống xe, nhà bếp tìm Hạ Vũ Tường.

Trần Thanh thấy tình hình , hỏi Thalia: “Hắn lên cơn điên gì ?”

“Thành tích của Mao Mao quá kém, ham chơi, cảm thấy đời chỉ một đứa con, dù thế nào cũng bồi dưỡng Mao Mao thành tài, chúng cãi vã và đ.á.n.h , kiên quyết bồi dưỡng Mao Mao thành học sinh giỏi nhất khối.”

Thalia gần đây đang lạnh nhạt với Mao Kiến Quốc.

Mao Kiến Quốc cảm thấy Thalia quá chiều chuộng con, cũng ủng hộ cô dạy ngoại ngữ.

Bởi vì cảm thấy ngoại ngữ tác dụng lớn như .

Thalia cảm thấy học tập thể chỉ thành tích học tập, bồi dưỡng khả năng cho nó xem thế giới, dù hiện tại thể xem thế giới, tương lai thì ?

Khi lý niệm giáo d.ụ.c thể thuyết phục đối phương, mâu thuẫn tự nhiên liền nảy sinh.

Mà bản Mao Mao cái gì cũng thích, cái gì cũng học, chỉ thích chơi.

Hai vợ chồng đều sốt ruột.

Trần Thanh nhíu nhíu mày, nghĩ đến trong nguyên tác Mao Mao là do sự nghiêm khắc của cha, từ một đứa trẻ rộng rãi trở nên tự kỷ, khuyên nhủ: “Thế sự cũng chừng là cái dạng gì, con cái cũng con đường riêng của chúng.”

“Chúng , nhưng con đường của con, nó rõ ràng, tự nhiên cha tính toán cho nó, chúng đây giỏi dạy dỗ nó, là nhất ?”

Lời của Thalia, Trần Thanh thể phản bác.

Thalia hỏi Trần Thanh: “Tôi Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc, chỉ con của cô và Hạ Viễn, nếu hai đứa con của các cô ngốc, còn ngốc hơn bình thường một chút, cô sốt ruột ?”

Trần Thanh nghiêm túc suy tư một lát, : “Sẽ sốt ruột, nhưng sẽ tích góp tiền cho nó, hy vọng nó sống một đời vô lo vô nghĩ.”

Cô một đường chịu khổ sở mà lên, quá trình đó quá khó khăn.

Nếu con của cô và Hạ Viễn thông minh, thích chơi.

Vậy cô sẽ thúc giục và Hạ Viễn, cố gắng cho con một cuộc sống cơm áo lo.

Thalia sững sờ một lát mới : “Thảo nào Mao Mao thích cô.”

Trần Thanh mím môi: “Thật cũng là sốt ruột như mới thể như , chút chuyện đau lưng, nhưng dù thế nào, cảm thấy đều cần cứ mãi đả kích con cái.”

Mao Kiến Quốc đối với lý niệm giáo d.ụ.c của Trần Thanh thể đồng tình.

Trong lòng , Trần Thanh chắc chắn coi là một .

Trần Thanh chỉ là dì nhỏ của Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc, cha ruột.

Cha yêu con, ắt tính kế lâu dài cho con.

Chỉ cha ruột, mới thể dành tất cả cho con cái, đều là vì tương lai của Mao Mao mà suy xét, mới thể nắm chặt việc học của con.

Loading...