là cô đ.â.m cho một nhát.
“Bố là hy sinh vì bảo vệ tài sản tập thể, vì đất nước.”
Tô Mạn Mạn hừ lạnh: “Vậy thì Tết cô cũng chẳng lớn nào bên cạnh.”
“Không , tiền. Cơm tất niên nhà năm món một canh, còn do Hạ Viễn nấu, tay nghề của cực kỳ đỉnh.” Trần Thanh khoe khoang.
Tô Mạn Mạn ghen tị đến đỏ cả mắt: “Chúng quen .”
“Chẳng cách nào cả, thích .” Trần Thanh thở dài: “Ai bảo sức hút với như chứ.”
Tô Mạn Mạn hét lên chói tai. Trần Thanh vội bịt tai . Sức sát thương của tiếng hét cũng kinh gớm thật.
“Cô hét cũng vô ích. Bây giờ cô còn công việc ở đoàn văn công, mất sự tin tưởng của bố , chẳng tiền. Cô xem, cô còn cái gì?”
“Cô... ... hu hu hu...” Tô Mạn Mạn gào t.h.ả.m thiết.
Trần Thanh lặng lẽ cô .
Tô Mạn Mạn quẹt nước mắt: “Cô đúng là đàn bà độc ác nhất thiên hạ.”
Trần Thanh: “Cảm ơn khen.”
Tô Mạn Mạn nghẹn lời: “Da mặt cô dày thật đấy.”
Trần Thanh: “Cảm ơn khen.”
Tô Mạn Mạn phát điên: “Cô đúng là đồ hồ ly tinh.”
Trần Thanh: “Cảm ơn khen.”
“A a a a a!!” Tô Mạn Mạn chịu nổi nữa, trực tiếp dùng sóng âm tấn công.
Trần Thanh đau khổ bịt tai nữa: “Cô mà còn hét nữa là đưa cô về làm việc tiếp đấy.”
“Cô lạm dụng chức quyền! Bọn họ chẳng ai mắng cô, mắng thôi.” Tô Mạn Mạn uất ức.
Xưởng máy móc lười biếng, c.h.ử.i bới, đ.á.n.h , tuân thủ kỷ luật, mà leo lên chức Phó chủ nhiệm Đảng ủy xưởng. Còn cô , một xuất từ đoàn văn công tài hoa bao, ném phân xưởng làm cu li. Bất công, quá bất công! Tô Mạn Mạn đau lòng đến mức tiếng cũng run rẩy đổi tông.
Trần Thanh hỏi: “Nói xem, 25 đồng cô nợ là mượn của ai?”
Tô Mạn Mạn sụt sịt: “Còn ai đây nữa, Dương Tu Cẩn chứ ai. Ngoài , xưởng máy móc còn ai giúp nữa.”
Trần Thanh: “Chẳng cô với Hồ Thái Hồng quan hệ lắm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-382-don-tam-ly-to-man-man-sap-bay.html.]
Động tác lau nước mắt của Tô Mạn Mạn khựng : “Cô làm gì?”
“Không gì, cô với đang yêu nên định hỏi xem thật để còn thở phào nhẹ nhõm. Dù cô cũng ưu tú như , nếu cô cứ thích Hạ Viễn mãi thì ngày nào cũng thấy lo lắng lắm.” Trần Thanh thở dài ưu sầu.
Tô Mạn Mạn ưỡn ngực, cô bảo mà, ưu tú như cô chắc chắn sẽ đố kỵ. Quả nhiên, Trần Thanh đang ghen tị với cô !
“Tôi thèm yêu đương với Hồ Thái Hồng. Cái loại như thèm tới, định kết hôn với Dương Tu Cẩn.” Cô vẻ mặt mơ màng, đôi má dần ửng hồng.
Trần Thanh thắc mắc: “ Dương Tu Cẩn còn kém xa Hồ Thái Hồng mà. Hồ Thái Hồng dù cũng là cán sự, trẻ tuổi, con, gia cảnh . Dương Tu Cẩn cái gì chứ?”
Tô Mạn Mạn hai mắt phun lửa: “Cô thì cái gì? Cái đồ mắt như cô làm hiểu sức hút của . Hạ Viễn lời ngọt ngào dỗ dành cô ? Có đưa cô chơi ? Có đưa cô mở mang tầm mắt ? Chắc chắn là , nhưng Dương Tu Cẩn thì !”
“Trước đây thích Hạ Viễn thuần túy là vì gặp quá ít đàn ông. Bây giờ thấy đàn ông trách nhiệm, năng lực như Dương Tu Cẩn mới là nhất.”
Trần Thanh im lặng một lúc mới : “ mà... chẳng cô và Hồ Thái Hồng ... xảy quan hệ ?”
“Đó là...” Tô Mạn Mạn ấp úng, ánh mắt tối sầm . Cô nhục nhã : “Là cưỡng ép , chứ .”
“Thật ?” Trần Thanh tiến gần, khẽ nâng cằm cô lên, nhỏ giọng chất vấn: “Cô ? Đàn ông đầu tiên đều , cô và thật sự xảy quan hệ ?”
Đồng t.ử Tô Mạn Mạn run rẩy: “Cô... cô... cô ? Có cô...”
Trần Thanh buông tay: “Tôi bạn bè kết hôn .”
Đầu óc Tô Mạn Mạn cuồng một hồi, đột nhiên xù lông: “Cô định đến để gài bẫy chứ gì!”
“Sao thế , là đến để giúp cô mà. Cô nghĩ xem, để Hồ Thái Hồng tù thì ích gì, cô cái gì chứ? nếu khiến mất việc, cô thể lấy một khoản tiền lớn.”
“Có tiền , cô thể dùng để hàn gắn quan hệ với bố , thể dùng để tạ với trưởng đoàn văn công, thể đoàn văn công, xinh rạng ngời, ngưỡng mộ. Cô cuộc sống như ?”
Giọng của Trần Thanh đầy mê hoặc. Đầu óc Tô Mạn Mạn kịp phản ứng, chỉ đôi mắt dần trở nên si mê: “Muốn! Tôi thích cuộc sống đây của .”
Trần Thanh: “Vậy thì bán vị trí công tác của .”
“Được!!!” Tô Mạn Mạn định ngay, nhưng mặt tái : “ Dương Tu Cẩn cũng chuyện .”
“Anh yêu cô, sẽ .” Trần Thanh trấn an: “Cô chỉ cần ép Hồ Thái Hồng bán việc lấy tiền đưa cho cô, cô sẽ tự do tự tại. Chẳng lẽ cô thật sự ở phân xưởng làm việc khổ sai mãi ?”
Tô Mạn Mạn lắc đầu điên cuồng. Ở phân xưởng thật sự quá khổ!
Trần Thanh vỗ tay: “Vậy là đúng , thôi.”
Tô Mạn Mạn chạy như bay, chạy nửa đường còn quên xin nghỉ. Cô đòi tiền. Có tiền cô mới thể ngẩng cao đầu .
Trần Thanh ở phòng nhân sự đợi Hồ Thái Hồng, đồng thời đ.á.n.h động cả Hồ Thiết Sơn. Hồ Thiết Sơn Trần Thanh, cô gật đầu.
Hồ Thiết Sơn thở dài bất lực. Ông để Hồ Thái Hồng bán vị trí công tác cho một quen. Vị trí cán sự Đảng ủy xưởng bán 700 đồng. Tô Mạn Mạn cầm 700 đồng, sướng rơn cả .