Lâm chủ nhiệm mỉm gì thêm.
Tiểu Thanh nhà bà đang vì xưởng máy móc mà phấn đấu, mà kẻ còn ngáng chân. Hiện tại tỷ lệ thương công bố là 21%, nhưng thực tế cao đến mức nào, đặc biệt là bộ phận luyện thép, hầu như ai cũng từng thương, đó là chuyện quá đỗi thường tình.
Có kẻ còn định dùng con 21% đó để ép Trần Thanh chấp nhận những điều kiện thấp hơn. Chờ đến khi Trần Thanh thất bại, bọn họ sẽ đắc ý! Nằm mơ !
Những đó bắt đầu lo lắng. Nếu Lâm chủ nhiệm gửi một tờ đơn kiện lên trung ương, tất cả những mặt ở đây cơ bản đều sẽ gặp họa.
Lâm chủ nhiệm tiếp: “Ý kiến của xong, Hội Phụ nữ tham gia quản lý phân xưởng, tiếp theo sẽ giữ im lặng.”
Bà là im lặng, nhưng thực chất tung một đòn chí mạng.
Mắt Trần Thanh sáng rực lên. Cô mà, con đường xây dựng đất nước hơn, vĩnh viễn thiếu những sẵn sàng , cô bao giờ chiến đấu một !
“Hy vọng thể phát biểu thoải mái.”
Mọi đồng loạt chọn cách im lặng. Họ quyết định dùng kế hoãn binh để đầu óc bình tĩnh . Phải làm mới bảo đảm lợi ích của đây?
Xưởng trưởng Thẩm hít một thật sâu : “Tôi ủng hộ Phó chủ nhiệm Trần! Công nhân xưởng máy móc thể cứ thương mãi , chúng bắt buộc đưa phương án để thể công nhân rằng lãnh đạo xưởng luôn đặt họ trong lòng. Nếu chúng phạm sai lầm thì sửa chữa, hãy treo tấm biển đó cổng xưởng một cách đường đường chính chính.”
Hồ Thiết Sơn ngay đó lên tiếng: “Với tư cách là Chủ nhiệm Tổng phân xưởng, tuần bàn bạc phương án quản lý với Phó chủ nhiệm Trần. Những nhân viên liên quan trực tiếp đến phân xưởng như chúng ủng hộ. Cá nhân cho rằng cuộc họp chỉ để tán thành phương án cải cách, mà còn để bàn bạc cách thực hiện. Hy vọng đóng góp ý kiến để phân xưởng của chúng hơn.”
Thư ký Dương thể tin nổi. Ông cần con trai nữa ? Ông con trai phạm sai lầm gì ! Lũ ngu xuẩn !!!
Thư ký Dương rằng, Hồ Thiết Sơn tuy vấn đề về đạo đức cá nhân, là một cha , nhưng những vấn đề đại nghĩa, ông vẫn kiên định về phía lợi ích quốc gia.
Phương án cải cách phân xưởng thông qua diện. Vấn đề hiện tại là thực hiện.
Trước khi phương án thông qua, Trần Thanh luôn giữ vẻ mặt hung dữ như sẵn sàng đ.á.n.h , nhưng khi thông qua, cô rạng rỡ như gió xuân: “Các vị lãnh đạo đều là bậc tiền bối của cháu. Mọi xem, tiểu bối như cháu đầu đưa kiến nghị, nếu thất bại thì mất mặt lắm. Mọi tiền góp tiền, lực góp lực, chúng cùng đồng tâm hiệp lực xây dựng mái nhà chung .”
Mọi thật sự : *Hóa cô cũng sợ mất mặt ? Chẳng thấy giống tí nào.* ai làm chim đầu đàn, họ cũng sợ Trần Thanh mắng nên ai nấy đều im như thóc, ai tranh luận.
Trần Thanh thấy ai gì, trực tiếp điểm danh: “Thư ký Dương, ông thấy thể làm gì cho phương án quản lý phân xưởng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-380-thu-ky-duong-bi-gai-nhiem-vu-kho.html.]
Thư ký Dương khoanh tay, tư thế phòng thủ: “Phó chủ nhiệm Trần, lúc nãy , quản lý phân xưởng thuộc phạm vi của , phương án gì cả.”
“Không , cháu mà.”
Trần Thanh đưa tờ giấy cho Đồ Tân Đông. Đồ Tân Đông run rẩy đưa cho Thư ký Dương.
Mọi thầm nghĩ: Xong đời . Cô bắt đầu giao nhiệm vụ nhắm từng .
Thư ký Dương ba nhiệm vụ giấy:
1. Mỗi tuần dành 30 phút tuyên truyền về lợi ích của sản xuất an , đồng thời khen thưởng mạnh mẽ các phân xưởng giảm tỷ lệ tai nạn.
2. Trực tiếp đến từng phân xưởng, từng bộ phận để kêu gọi công nhân thực hiện quản lý an , nâng cao nhận thức của họ.
3. Xin Cục Lao động thành phố cấp vật tư cho các ngành nghề “đặc thù”.
Ba điều kiện tính nhắm mục tiêu cực cao.
“Phó chủ nhiệm Trần, hai điều đầu tiên dù cô hành hạ bộ xương già , vì sự nghiệp xây dựng đất nước và sức khỏe công nhân, cũng sẵn lòng. điều cuối cùng quá khó, Cục Lao động nổi tiếng là vắt cổ chày nước, chỉ , thì làm gì?”
“Sao thế , chúng cháu tin năng lực của Thư ký mà. Tục ngữ câu, năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao, giao vấn đề khó nhất cho Thư ký Dương là chúng cháu yên tâm nhất. Hơn nữa ông mới 67 tuổi, vẫn đang là độ tuổi sung sức để cống hiến.”
Trần Thanh cổ vũ, khích lệ ông .
Hồ Thiết Sơn ngạc nhiên. Hóa con bé hề ôm đồm hết việc . Lúc thề thốt cam đoan sẽ giải quyết Cục Lao động, kết quả ngoắt ném cho Thư ký Dương.
Thư ký Dương cảm thấy hoang mang. Ông liệu Trần Thanh đoán ông địch ý với cô , nhưng ông nhận cô thật sự dám sai bảo .
“Nếu làm thì ?”
“Vậy thì cứ giao cho cháu.”
Trần Thanh nở một nụ chậm rãi. Ánh mắt cô thản nhiên lướt qua tấm biển tên chức danh mặt ông .
Thư ký Dương giận quá hóa : “Bản lĩnh của Phó chủ nhiệm Trần đúng là càng ngày càng giỏi.”