Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 364: Niềm kiêu hãnh của Hạ Viễn và sự cố "thư tình"

Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:47:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu là khác đột nhiên đưa một vị trí lãnh đạo để sát hạch, chắc chắn sẽ nghi ngờ hồi lâu. vì đó là Trần Thanh, chỉ cần suy nghĩ một chút là tin ngay. Tính tình cô tuy nóng nảy, nhưng việc chính sự thì bao giờ làm sai.

Điều khiến nhiều đủ điều kiện cảm thấy rục rịch thử vận may. Ngồi văn phòng Xưởng ủy làm ca kíp, phúc lợi đãi ngộ hơn, còn là tổ trưởng, lương tăng thêm 6 đồng. Điều kiện quá tuyệt vời! Họ là con ông cháu cha, kiếm thêm một đồng cũng đủ để cải thiện cuộc sống gia đình . Chính vì thế, lượng báo danh tăng vọt.

Trần Thanh buộc tăng ca. Nhìn hàng dài xếp hàng, cô cảm thấy đau đầu. Vị trí tổ trưởng chỉ một suất thôi mà. Khi đặt điều kiện tuyển dụng "thâm niên 8 năm trở lên và bằng sơ trung", Trần Thanh còn do dự quá khắt khe . Ai ngờ đến ứng tuyển đông nườm nượp. Hiện tại bảy tám chục báo danh, ba ngày tới còn thêm bao nhiêu nữa.

Trần Thanh cùng của phòng nhân sự ghi chép thông tin, tan làm muộn mất nửa tiếng. Sau khi xong việc, Trần Thanh với họ: "Ngày mai thể làm muộn một tiếng, vẫn sẽ tính đủ công cho các bạn."

"Tuyệt quá!!" Mọi ở phòng nhân sự reo hò.

Trần Thanh dọn dẹp đồ đạc vội vàng về nhà. Vừa đến cổng xưởng máy móc, cô thấy một bóng dáng quen thuộc, Trần Thanh reo lên vui mừng: "Hạ Viễn!"

Ánh mắt lạnh lùng của Hạ Viễn khi thấy giọng quen thuộc liền trở nên dịu dàng, : "Đi thôi, chúng về nhà."

"Được." Trần Thanh bên cạnh , hỏi: "Xe đạp của ?"

Hạ Viễn: "Hôm nay Hạ Vũ Tường mượn cho khác dùng , thằng bé đổi lấy suất mua cá cho ngày Giao thừa."

Trần Thanh gật đầu. Chuyện đúng là phong cách của Hạ Vũ Tường.

Hạ Viễn : "Màn kịch hôm nay của em kể , xuất sắc."

Trần Thanh đắc ý: "Em tích góp tư liệu từ lâu mà."

"Em thật giỏi." Hạ Viễn chăm chú cô. Đôi mắt tràn ngập tình yêu, và sâu thẳm trong đó là niềm tự hào giấu giếm. Đây là yêu của , một đồng chí vô cùng lợi hại.

Trần Thanh đến mức ngượng ngùng: "Cũng bình thường thôi mà." Cô thích điểm ở Hạ Viễn, luôn trân trọng những gì cô làm và cảm thấy tự hào về cô.

Trần Thanh bên cạnh hỏi: "Em nghiên cứu một thứ lợi hại, đúng ?"

"Cũng thể coi là ."

"Có thể tiết lộ là nó lợi hại đến mức nào ?"

"Giúp quốc gia tiết kiệm hàng chục triệu ngoại hối đấy." Hạ Viễn ước tính sơ bộ, ít nhất cũng tầm đó. Chi phí nhập khẩu, bao gồm cả việc xử lý máy móc cũ trong nước, là một khoản tiền khổng lồ. Việc tiết kiệm trực tiếp chi phí nhập khẩu, giảm bớt việc chuyển giao công nghệ và phí bản quyền sẽ giúp quốc phòng và các công trình trọng điểm thể tự chủ, tránh lệ thuộc nước ngoài. Sự đột phá về công nghệ mới chắc chắn sẽ mang những cải cách mới. Giá trị chiến lược của nó vượt xa những con kinh tế đơn thuần.

Trần Thanh hít một thật sâu, hèn chi thể trực tiếp làm Phó Viện trưởng, còn tặng bao nhiêu thứ. Cô trịnh trọng : "Hạ Viễn, đ.á.n.h đấy , việc gì cứ để em lên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-364-niem-kieu-hanh-cua-ha-vien-va-su-co-thu-tinh.html.]

Hạ Viễn day day trán, mặt hiện lên nụ bất đắc dĩ: "Anh yếu ớt đến thế."

Trần Thanh đang nhẩm tính xem hàng chục triệu ngoại hối quy tiền mặt là bao nhiêu, càng nghĩ càng thấy tìm một đối tượng thật phi thường. Cô ngẩng đầu tò mò hỏi: "Hạ Viễn, trong mắt , chỉ thông minh của em là bao nhiêu?"

Hạ Viễn suy nghĩ một lát đáp: "Em là thông minh nhất."

Trần Thanh định gì đó nhưng thôi, cảm thấy chút "lụy tình": "Thôi , em là thông minh nhất."

Thấy thái độ của cô vẻ hời hợt, Hạ Viễn nhíu mày: "Anh nghiêm túc đấy, em nghiêm túc chút ."

Trần Thanh lập tức thu biểu cảm: "Vâng , em nghiêm túc đây."

"Trần Thanh!" Hạ Viễn tức đến mức véo má cô.

Thấy dấu hiệu sắp nổi giận, Trần Thanh vội vàng lảng sang chuyện khác: "Vậy bên đăng ký bản quyền ?"

Cô nhớ đến việc nhiều phàn nàn rằng những thứ các nhà khoa học thời nghiên cứu đều đăng ký bản quyền. Có những thứ rõ ràng là do làm , nhưng tương lai trả phí bản quyền cho khác.

Ánh mắt Hạ Viễn trầm xuống, đôi mắt hẹp dài lóe lên những tia sáng sắc lạnh: "Trước đây cũng từng đăng ký ."

Trần Thanh: "Sau đó thì ?"

Hạ Viễn: "Bặt vô âm tín."

Rất nhiều tiền bối trong nước từng nước ngoài nên hiểu rõ tầm quan trọng của bản quyền. Họ gửi nhiều hồ sơ. Bản cũng bỏ cuộc và thử nghiệm. vì tình hình trong nước, cũng giống như các tiền bối, chỉ là "đem con bỏ chợ" khi gửi hồ sơ cho các công ty và tổ chức bản quyền nước ngoài. Hồ sơ gửi đều họ nuốt mất. Thấy kết quả, đành bỏ cuộc. Nước yếu thì ngoại giao, sự thật là .

Cả hai đột nhiên im lặng. Suốt quãng đường về nhà, chỉ đến khi thấy khuôn mặt đang hờn dỗi của Tiểu Ngọc, họ mới gạt bỏ tâm trạng nặng nề sang một bên.

Tiểu Ngọc , dõng dạc tuyên bố bằng giọng sữa non nớt: "Con đang giận đấy."

Trần Thanh: "Dì sai ." Cô huých khuỷu tay Hạ Viễn.

Hạ Viễn cũng vội vàng xin : "Thật sự là thể tha thứ ."

"Hai xem, tại về muộn như ?" Tiểu Ngọc bậc thềm, hai tay khoanh ngực, cố ý cúi đầu vẻ đang giận, hai má phúng phính, còn vô tình lộ cái nọng cằm đáng yêu. Trông con bé tròn trịa, cực kỳ dễ thương.

Trần Thanh mà chỉ nhào tới nựng một cái, nhưng thấy cô nhóc đang cơn thịnh nộ nên vội : "Dì tăng ca mà."

Hạ Viễn thì thật: "Chú dì nhỏ của con tan làm nên đợi ở cổng xưởng một lát."

Loading...