“Đáng lẽ hôm qua ông nộp văn kiện cho cô mới đúng.” Lưu chủ nhiệm vỗ vai ông , : “Giờ ông thuộc quyền quản lý của nữa, đừng tìm nữa nhé, rõ ?”
Vẻ mặt Phương Vĩnh Cách cứng đờ: “Lưu chủ nhiệm, ông...” Sao ông cũng tiếp tay cho giặc thế !
Lưu chủ nhiệm bưng chiếc cốc tráng men lên: “Tôi còn nhiều việc làm, ông về .”
Phương Vĩnh Cách còn cách nào khác, đành hậm hực trở về thêm hai bản báo cáo nữa, nộp cho Trần Thanh giờ tan sở để tránh việc ngày mai nàng lấy cớ xem báo cáo của ngày hôm nay.
Trần Thanh lượt phê duyệt từng bản một. Đến giờ tan tầm, Tô Mạn Mạn trốn tránh cả ngày mới dám ló mặt tìm Hồ Thái Hồng: “Hôm nay Trần Thanh làm gì ?”
Hồ Thái Hồng đáp: “Trần phó chủ nhiệm bắt hai tổ trưởng nộp báo cáo, chỉ là nộp thôi.”
“Chẳng ? Sao nộp thẳng cho cô !” Tô Mạn Mạn hung hăng véo một cái tay .
Hồ Thái Hồng đau đến tái mặt, Tô Mạn Mạn truy vấn: “Cô xử lý hai thế nào? Có đ.á.n.h ?”
Hồ Thái Hồng xoa xoa mu bàn tay, lí nhí đáp: “Không , Trần phó chủ nhiệm chỉ sang văn phòng họ dạo một vòng, thế là họ tự giác nộp báo cáo ngay.”
“Sao mà nhanh thế .” Tô Mạn Mạn cứ ngỡ hai sẽ kiên trì chống đối lâu hơn. Cô vốn bắt nạt chị em của Trần Thanh, giờ nộp báo cáo t.ử tế, phen tiêu đời .
Tô Mạn Mạn tức giận đ.ấ.m đá Hồ Thái Hồng: “Hèn gì ba thích , chẳng chút tinh ý nào thế? Sổ tay đang ở trong tay , đó ghi chép kết quả khảo sát phân xưởng, cứ đưa thẳng cho cô là xong !”
Hồ Thái Hồng đ.á.n.h mà dám phản kháng, chỉ lầm bầm: “Tôi về nhà đây.” Tô Mạn Mạn lúc mới buông tha cho để tìm Dương Tu Cẩn. Cô cảm thấy so với xưởng ủy, phòng phát thanh vẫn thú vị hơn nhiều.
*
Trần Thanh về đến nhà, đang dạy Tiểu Ngọc xem giờ thì kinh ngạc phát hiện con bé tiến bộ nhanh: “Oa, Tiểu Ngọc nhà thông minh quá mất!”
Tiểu Ngọc che miệng trộm. Con bé đoán đúng , dì khen con bé kìa! Tiểu Ngọc hớn hở khoe: “Dì ơi, em với Vương Văn Minh ly hôn .”
“Tại thế?”
“Em nữa.” Tiểu Ngọc lắc đầu.
Trần Thanh giả vờ giận dữ: “Sao thể làm thế chứ?”
“Không ạ, vẫn còn nhiều bạn nam khác mà.” Tiểu Ngọc an ủi dì.
Trần Thanh ngẩn , khen: “Suy nghĩ của con tiến bộ đấy.” Tiểu Ngọc hiểu lắm tại dì khen , con bé chỉ nhờ dì vẽ thêm mấy mặt đồng hồ nữa để con bé đoán tiếp. Trần Thanh vui vẻ chiều theo ý con bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-346-su-vo-lai-cua-luu-chu-nhiem-va-chien-tich-cua-tieu-ngoc.html.]
Hạ Vũ Tường hái súp lơ "bảo bối" của , định nấu thêm món canh rong biển. Rong biển là đồ khô chú gửi về từ , chỉ cần ngâm nước, rửa sạch là nấu . Cậu học nấu ăn với chú lâu, nhưng hương vị làm vẫn bình thường.
Dọn hai món lên bàn, Hạ Vũ Tường gọi: “Ăn cơm thôi!”
Hai nhanh chóng rửa tay bàn ăn. Trần Thanh hỏi Hạ Vũ Tường: “Bao giờ các con nghỉ đông?”
Năm nay mùng một Tết rơi ngày 27 tháng 1, mà hôm nay là mùng 5 . Hạ Vũ Tường đáp: “Cô giáo bảo thứ Ba tuần thi xong là nghỉ ạ.”
“Ừ, cuối tuần con hỏi Tiểu Hà xem con bé rảnh , bảo con bé qua đây một chuyến.”
“Có việc gì thế dì?”
“Dì hứa may cho con bé bộ quần áo mới đón Tết, sắp Tết nên chuẩn dần thôi.”
“Vâng ạ.” Hạ Vũ Tường ghi nhớ.
Trần Thanh hỏi: “Hàng Tết cần chuẩn những gì con?”
“Cần nhiều dầu lắm ạ, vì Tết chiên rán nhiều thứ. Còn tranh mua thịt mỡ nữa.” Dạo bắt đầu tranh mua , nếu càng gần Tết càng thịt mỡ. Đợi đến khi nghỉ đông, muộn nhất là bốn giờ sáng Cung tiêu xã xếp hàng, nếu thì chẳng mua nổi .
Trần Thanh hỏi: “Con chiên ?” Hạ Vũ Tường im lặng. Cậu . “Bao giờ chú mới về ạ?”
“Dì cũng rõ nữa.” Cả hai cùng thở dài. Không Hạ Viễn, cuộc sống dường như thiếu một trụ cột.
Tiểu Ngọc giơ tay: “Em ạ!” Trần Thanh và Hạ Vũ Tường ngạc nhiên con bé: “Sao em ?”
“Trường em mới bạn học sinh mới chuyển đến, bạn bảo ba bạn làm việc ở viện nghiên cứu. Em dượng em cũng làm ở đó, nhờ bạn hỏi thăm xem bao giờ dượng về. Bạn bảo em là khi thi cuối kỳ xong là em sẽ gặp dượng đấy!”
Tiểu Ngọc vô cùng hào hứng. Con bé thực sự nhớ chú. Chú thường cả nhà luôn đông đủ, con bé thích cái cảm giác cả nhà quây quần bên như .
Trần Thanh ngờ "mạng lưới thông tin" rộng nhất nhà là Tiểu Ngọc. Nàng ướm hỏi: “Ba của bạn học đó là quân nhân ?”
“Em ạ.” Tiểu Ngọc lắc đầu.
Hạ Vũ Tường hỏi: “Có bạn học sinh mới là cái gãy chân ?”
“ ạ!” Tiểu Ngọc gật đầu, “Bạn ở lớp khác. Lúc đầu em với Mao Mao bắt chuyện mãi mà bạn chẳng thèm trả lời. Sau đó bạn khác trêu chọc, em đ.á.n.h cho bọn một trận, thế là bạn mới chịu chuyện với em.”
Trần Thanh thấy thú vị, hỏi: “Vậy con xử lý đám đó thế nào?”
Tiểu Ngọc khua tay múa chân kể : “Bọn chúng là hai đứa trẻ tám tuổi cơ, em chắc chắn đ.á.n.h . Thế là em cầm luôn cái nạng của , gõ hai đứa , gõ dọa là dì em là Trần Thanh đấy, nếu chúng dám đ.á.n.h , em sẽ mách dì đến đ.á.n.h ba chúng luôn!”