Lưu lão sư: “...” Thật đ.á.n.h đòn mà!
“Mao Mao, còn mau làm việc t.ử tế, buổi chiều cô sẽ phạt em đấy.”
“Em ạ.” Mao Mao ủ rũ lết đến bên cạnh Hạ Vũ Tường: “Hạ Vũ Tường ơi.”
Hạ Vũ Tường ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc: “Gì đấy?”
“Tớ làm việc , giúp tớ ?” Mao Mao ngước khuôn mặt nhỏ nhắn sát gần , đáng thương : “Tớ thấy làm việc mệt quá mất.”
“Cấm giúp đỡ bạn học!” Lưu lão sư nghiêm mặt tới giáo huấn Mao Mao: “Em mà còn lười biếng nữa là cô thực sự nổi giận đấy!”
Mao Mao thở dài. Xong đời , cô giáo giận thật . Cậu nhóc nhảy sang bên cạnh Tiểu Ngọc, đôi mắt xanh trợn tròn Tiểu Ngọc làm bao nhiêu việc mà tin nổi: “Tiểu Ngọc, làm nhiều thế?”
Tiểu Ngọc ở trường, trừ khi trả lời câu hỏi, nếu thì ít , ngay cả trong tiết lao động. Mao Mao thấy buồn bực, rõ ràng Tiểu Ngọc cũng chẳng thích học, nhưng cô bé thể tập trung. là một cô em gái kỳ lạ.
Đi theo Tiểu Ngọc, Mao Mao cũng bắt đầu làm việc cho đến khi tiếng chiêng vang lên báo hiệu kết thúc buổi học. Mao Mao đưa chiếc cuốc nhỏ cho Hạ Vũ Tường chạy biến sân vận động. Hạ Vũ Tường kiểm kê lượng cuốc, khi xác nhận thiếu cái nào thì cùng cô giáo dọn kho cất kỹ.
Lưu lão sư thực sự thích Hạ Vũ Tường, bé cứ như một lớn thu nhỏ giúp đỡ cô giáo. Hoàn cảnh gia đình cha , làm việc nhanh nhẹn, thật khiến xót xa.
Hạ Vũ Tường dọn dẹp xong, gật đầu chào cô giáo sân vận động. Tìm thấy Mao Mao, túm lấy nhóc rửa cái quần bẩn.
Mao Mao mếu máo: “Làm thế sẽ bảo tớ tè dầm mất!”
“Ai bảo bệt xuống bùn!” Hạ Vũ Tường lạnh mặt, chỉ tẩn cho nhóc một trận.
Mao Mao ủy khuất: “Tớ quên mất mà.” Cứ mỗi Hạ Vũ Tường nổi cáu là nhóc mới nhớ .
Trường học hơn một ngàn học sinh, vì nhiều gia đình khó khăn nước uống mang theo nên trường lắp một dãy vòi nước. mỗi khi tan học, dãy vòi nước đám học sinh lớp lớn chiếm cứ. Chúng ngậm miệng vòi nước mà uống, đứa nào chúng thấy thuận mắt thì mới cho uống một ngụm. Hạ Vũ Tường chỉ còn cách đợi đến giờ lớp mới uống.
Mao Mao tức đến phồng cả má: “Bọn họ quá đáng thật!” Hạ Vũ Tường cũng tán thành, thậm chí còn thấy bọn họ thật rảnh rỗi.
“Này, nhóc , chính là mày đấy. Mày là cháu của Trần Thanh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-313-ke-xau-xuat-hien.html.]
Triệu Kiến Bân tựa lưng tường, túi áo khoác vải kaki xanh lộ nửa bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn. Trên cái cằm vuông mọc vài nốt mụn trứng cá, đôi mắt một mí híp , Hạ Vũ Tường với vẻ khinh miệt.
Cái tên “Trần Thanh” lập tức thu hút sự chú ý của . Ai cũng Trần Thanh là hoa khôi của xưởng. Tin đồn về nàng thì nhiều vô kể: nào là đ.á.n.h xưởng trưởng, kéo bè kéo lũ đ.á.n.h , chủ trì đại hội võ thuật và biểu diễn văn nghệ, cả chuyện phân nhà... Tóm , chuyện về nàng cứ thế mà lan truyền, từ sinh viên trung cấp đến học sinh tiểu học đều danh.
Nghe Hạ Vũ Tường là cháu của Trần Thanh, tò mò qua, thấy đó là một đứa trẻ khôi ngô, nhưng cũng chẳng hứng thú lắm vì dù cũng là Trần Thanh trong lời đồn.
Triệu Kiến Bân thấy Hạ Vũ Tường lời nào thì mất kiên nhẫn nhíu mày, giọng đột ngột cao lên: “Tao hỏi mày !”
Đám trẻ xung quanh đều sợ hãi co rúm . Triệu Kiến Bân thấy chúng sợ thì đắc ý, tận hưởng cảm giác kẻ khác sợ hãi, ánh mắt vẫn dán chặt Hạ Vũ Tường. Cảm giác xuống kẻ khác thật là sướng.
Mao Mao sợ hãi nắm chặt lấy tay áo Hạ Vũ Tường, nhỏ giọng : “Chúng về lớp .”
Hạ Vũ Tường cũng , nhưng . Cậu ngước mắt Triệu Kiến Bân, hàng mi dày sắc sảo đổ một bóng râm nhỏ mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím lạnh lùng.
Triệu Kiến Bân gương mặt trai , trong lòng bỗng thấy khó chịu vô cùng, tức giận đá văng đứa trẻ chắn đường, tiến đến mặt Hạ Vũ Tường định giáng một cái tát.
Mao Mao vội vàng chắn mặt Hạ Vũ Tường. Đều tại làm bẩn quần nên Hạ Vũ Tường mới gặp tên xa .
“Thằng tóc vàng , cút ngay!” Triệu Kiến Bân xách bổng Mao Mao lên.
Mao Mao hoảng hốt khi thấy nhấc bổng lên trung, sợ đến mức thét: “A a a cứu mạng với! Cứu mạng!”
Tiếng của nhóc cao chói tai, làm cô giáo chạy xem chuyện gì. Thấy Mao Mao Triệu Kiến Bân xách lên, cô vội khuyên: “Triệu Kiến Bân, mau thả đứa bé xuống.”
Thời đó địa vị của giáo viên cao, Triệu Kiến Bân là con trai chủ nhiệm đội vận tải, họ thực sự dám đắc tội.
Hạ Vũ Tường nhạy bén bắt lấy thông tin quan trọng: “Ba là Triệu Quang Vinh, dì đ.á.n.h khâu mười lăm mũi đúng ?”
Xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán. Chuyện Triệu Quang Vinh khâu mười lăm mũi thì đám trẻ ở trường con em tuy thấy tận mắt nhưng cũng qua, giờ chúng tò mò Triệu Kiến Bân.
Triệu Kiến Bân tức đến nổ đom đóm mắt, ném mạnh Mao Mao xuống. Hạ Vũ Tường đỡ kịp, chỉ thể giúp nhóc giảm bớt lực va chạm. Mao Mao ngã bệt xuống đất, m.ô.n.g đau rát, nước mắt lã chã rơi: “Tớ sẽ mách cô giáo, bắt nạt khác!”
“Hừ, đồ ranh con.” Triệu Kiến Bân khinh khỉnh. Hắn là con trai chủ nhiệm đội vận tải, việc gì sợ mấy đứa giáo viên quèn !