“Hảo!”
Mao Mao hăng hái chơi trò chơi.
Ở trường học, đám trẻ chơi đùa vui vẻ vô cùng, còn Trần Thanh ở phân xưởng cũng dần dần bắt kịp nhịp độ công việc.
như nàng dự đoán.
Trần Thanh tự giễu một tiếng. Có lẽ đây chính là cái vất vả, càng mệt càng khổ thì khả năng thích nghi càng mạnh.
Nàng tháo găng tay bảo hộ lao động xuống, hỏi tổ trưởng : “Lịch làm việc tuần của ?”
Chế độ nghỉ của nàng là thứ Năm và thứ Sáu, nên thứ Bảy và Chủ Nhật hiển nhiên là ngày làm việc, nhưng sắp xếp tuần thế nào còn xem tổ trưởng.
Tổ trưởng ca đêm đáp: “Ca ngày.”
Nếu cứ làm mãi ca ngày hoặc ca đêm thì còn đỡ, chứ lúc ca ngày lúc ca đêm thế là đang hành hạ nàng.
“Nghỉ thứ Hai và thứ Ba.”
“Được.”
Trần Thanh xách găng tay bảo hộ về nhà.
Xưởng trưởng Thẩm, ngày nào cũng canh giờ để quan sát Trần Thanh, với Bí thư: “Cô định tranh danh hiệu Chiến sĩ thi đua đấy chứ?”
Bí thư đáp: “Khó lắm.”
Nghe Trần tổ trưởng ở bộ phận sắt vụn vượt qua 80% các đồng chí nam, còn cảm giác nàng vượt qua cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Việc phân loại sắt vụn quan trọng, chỉ là việc chân tay mà còn cần trí nhớ, mà nàng dường như đều cả hai.
Trần Thanh hề tranh danh hiệu Chiến sĩ thi đua. Tổ chức bắt đầu khảo hạch nàng, nàng chỉ đang tự bồi đắp thêm tư lịch cho mà thôi. Trong thời đại chính trị hiện nay, phận thực sự quan trọng, nếu nàng mệt c.h.ế.t mệt sống để làm gì? Chẳng là để khi cần lên tiếng sẽ tiếng đanh thép hơn ?
Trần Thanh về đến nhà, bàn cơm luôn bày đầy món ngon. Tuy dạo nàng mệt hơn nhưng cảm giác gầy , chắc chắn là nhờ chế độ ăn uống . Chờ nàng ở phân xưởng thêm một thời gian nữa, chắc chắn cơ bụng sẽ lộ rõ.
Đợi khi luyện hình như ý, nàng sẽ nhờ Điền Mộng Nhã mượn máy ảnh chụp làm kỷ niệm. Sau khi già , nàng sẽ bảo con cháu đăng lên mạng khoe: “Đây là bà nội hồi trẻ đấy!”. Khu bình luận chắc chắn sẽ là lời khen ngợi.
Trần Thanh nghĩ mà thấy sướng rơn, đó nàng nghỉ hai ngày ở nhà. Việc may vá quần áo trì hoãn, nhưng bài gửi của nàng tạo một cơn chấn động cực lớn.
Tờ *“Công nghệ Nhân dân”* vốn là một nền tảng chuyên dạy quần chúng cách sáng tạo. Bình thường tờ báo chẳng mấy ai xem vì nội dung đa phần là trích dẫn, trừ khi thăm mới mua báo. vài năm , nhờ những kiến thức nuôi lợn thực dụng mà tổ chức quyết định trưng cầu kiến thức hữu ích trong dân gian, tờ báo mới giữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-307-ky-thuat-may-va-gay-chan-dong.html.]
Biên tập viên Bạch vẫn như thường lệ xem thư của gửi. Ông đối đãi với mỗi bức thư đều nghiêm túc vì hiếm khi gửi bài. nếu nội dung nào cũng đưa lên báo thì chẳng khác nào khiến tờ báo lụi bại nhanh hơn.
Khi lật xem thư, một xấp giấy thư dày cộm thu hút sự chú ý của ông. Ông cẩn thận mở , những bức vẽ phác thảo với đường nét lưu loát hiện mắt.
Giáo trình *“Áo cưới Cách mạng”*:
Đầu tiên là dạy cách khâu đường chỉ ngầm. Những nội dung phức tạp phía đều tên gọi riêng như: “Công nông đoàn kết”, “Ngô bắp bội thu”... mang đậm tư tưởng cách mạng. Mỗi mẫu đều độc đáo nhưng vẫn phù hợp với quy định, quan trọng nhất là nàng kỹ thuật may rõ ràng, dễ hiểu.
Xuyên suốt nội dung là tôn chỉ: “Cần kiệm liêm chính, cũ mới ”. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là những kiến thức vô cùng hữu dụng! Đơn giản, thực dụng và thú vị. Nó khô khan như sách chuyên ngành, nhưng chứa đựng những kỹ thuật mà ngay cả nữ công nhân may mặc trung cấp cũng chắc học .
Chủ biên Bạch mà mắt sáng rực, vội vàng phái thực nghiệm, nếu đúng như thì thể đăng báo ngay. Xem đây là một bậc thầy lão luyện, còn là một đồ , nếu chẳng hào phóng truyền thụ kỹ thuật cho nhiều như .
Chủ biên Bạch cảm thấy may mắn kích động. Ông dám cam đoan, khi báo phát hành, chắc chắn sẽ nhiều chị em phụ nữ mua báo về nhà! Tòa soạn cần thảo luận kỹ về nhuận bút cho vị đại sư . Có lẽ bà đang gặp khó khăn cực lớn nên mới sẵn lòng giao kỹ thuật cả đời cho họ, họ nhất định đối xử t.ử tế và giành lấy đãi ngộ nhất cho bà!
Mọi trong tòa soạn thảo luận về ý nghĩa của “Áo cưới Cách mạng”, càng càng kích động, cứ như thể họ chính là chiếc phao cứu mạng cho cuộc đời của vị đại sư .
*
Trần Thanh hề chuyện .
Sau hai ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn, nàng làm ca ngày thứ Tư. Dương Tu Cẩn đợi sẵn ở phân xưởng luyện thép, thấy Trần Thanh liền tiến tới: “Đồng chí Trần, lâu gặp.”
“Hy vọng đời chúng bao giờ gặp nữa.” Trần Thanh thành khẩn chắp tay, vái ba vái.
Sắc mặt Dương Tu Cẩn xanh mét. Đám công nhân chuẩn phân xưởng làm việc cố nhịn .
Dương Tu Cẩn gằn giọng: “Cô đang làm trò mê tín dị đoan đấy ?”
“Sao thể chứ? Tôi chỉ là đang tôn kính ngài thôi. Chủ nhiệm Dương bận rộn ở bộ phận hậu cần mà còn rảnh rỗi quan tâm đến một nhân viên nhỏ bé như , cảm kích vô cùng.” Trần Thanh định vái thêm ba vái nữa.
Dương Tu Cẩn vội vàng né tránh: “Tôi đến tìm cô để chuyện chính sự.”
“Đại khái là chuyện .” Trần Thanh khẳng định chắc nịch.
Dương Tu Cẩn hít sâu một : “Là chuyện .”
Trần Thanh: “Thế thì càng .”
Lửa giận của Dương Tu Cẩn bốc lên ngùn ngụt: “Tôi thể giúp cô rời khỏi phân xưởng, cần chịu khổ chịu cực thế nữa.”