Không đợi Mạnh Thành đưa dị nghị, Viện trưởng ném tiếp một câu, trực tiếp đập tan ý nghĩ trong lòng Mạnh Thành:
“A Thành, để bồi thường, ngày mai sẽ phát một lệnh điều động, cho con lên làm bác sĩ chủ nhiệm.”
“.......”
Mạnh Thành nghẹn một cục tức ở cổ, nuốt trôi mà nhổ cũng xong.
Cuối cùng chỉ thể bất đắc dĩ thỏa hiệp, buông tha mỹ nhân trong ngực, cũng nháy mắt dập tắt ý niệm .
Mới đầu Mạnh Thành cũng tâm tư khác, chỉ nghĩ ôm chặt cái đùi lớn của cha vợ. Chờ cha vợ qua đời, em vợ nên , cuối cùng thừa kế chẳng là ?
Từ một thằng nhóc nghèo khổ ở quê lên đỉnh cao nhân sinh, chút ủy khuất cũng chẳng là gì.
Chẳng chỉ là thể động phòng, thể đời sống vợ chồng bình thường ? Chỉ cần thể lên làm Viện trưởng, những thứ đều đáng giá.
Mấy năm , gia đình Viện trưởng Ngô đối xử với Mạnh Thành cũng coi như tệ, ít nhất thái độ ôn hòa hơn nhiều. Hơn nữa Mạnh Thành đối với Ngô Vũ thực sự , dù thể ở bên như vợ chồng thật sự, thái độ của vẫn hề đổi. Vốn dĩ Mạnh Thành tưởng rằng cuộc sống như sẽ kéo dài mãi, nhưng Viện trưởng Ngô khi hưởng thụ những ngày tháng kính ngưỡng, bỗng nhiên một ngày nọ tìm đòi phương thuốc.
phương t.h.u.ố.c đều giao hết cho Viện trưởng , trong tay còn nữa mà đưa?
Hắn cẩn thận giải thích với Viện trưởng Ngô, ngặt nỗi ông lợi d.ụ.c huân tâm, chịu những lời ?
Ông chỉ cho rằng Mạnh Thành dã tâm, tự giấu giếm phương t.h.u.ố.c chịu giao .
Hai vì chuyện mà cãi một trận to. Sau đó Viện trưởng Ngô ngừng nghỉ mấy ngày, chứng nào tật nấy, làm cho Mạnh Thành khổ nổi. Sau Viện trưởng Ngô thấy Mạnh Thành thật sự giao gì nữa, thái độ liền đổi hẳn. Mạnh Thành mỗi ngày tan tầm, những hầu hạ cả nhà mấy miệng ăn, giặt quần áo nấu cơm, còn chịu đựng sự coi thường của cả gia đình.
Mạnh Thành cảm giác như rơi từ mây xuống vực thẳm, tâm thái sụp đổ.
vì tiền đồ của bản , c.ắ.n răng nhịn xuống. Hắn cho rằng những ngày tháng như sẽ kéo dài quá lâu. Nghĩ dù nữa, Ngô Vũ cũng là vợ , hơn nữa đối xử với cô như , thế nào cô cũng sẽ giúp đỡ vài câu, khuyên bảo Viện trưởng Ngô một chút.
Kết quả, khi Mạnh Thành ủy khuất kể khổ với Ngô Vũ, cô chỉ thản nhiên với rằng: Muốn vững ở cái vị trí thì hầu hạ ba cô cho , bằng kết quả cuối cùng là gì, ai cũng .
Bị Ngô Vũ như , Mạnh Thành dám tin vợ của . Mà Ngô Vũ chỉ lạnh lùng xoay , nét mặt còn hiện lên vẻ đương nhiên.
Mãi đến giờ phút , Mạnh Thành mới , vợ của mới là kẻ tàn nhẫn nhất trong cái nhà .
Hai kết hôn bao nhiêu năm, Mạnh Thành mới nhận thức sự lạnh nhạt và vô tình của thê tử.
Tuy rằng như thế, Mạnh Thành vẫn vì tương lai mà nỗ lực. Vừa lúc Lâm Thanh Cùng xuất hiện như một luồng gió mới, cho Mạnh Thành thấy hy vọng. Hắn cho rằng thể giống như lừa gạt thầy t.h.u.ố.c chân đất năm xưa, mà Lan Xuân Phương chỉ là một quân cờ để tiếp cận Lâm Thanh Cùng mà thôi.
Bất quá quân cờ hiện giờ công dụng khác, giữ cũng là thể...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-441-am-muu-cua-manh-thanh.html.]
Mạnh Thành tay chân lanh lẹ chế biến những nguyên liệu chuẩn sẵn thành từng món ăn thơm phức bày lên bàn. Ba ở phòng khách, một ai nhớ tới việc giúp .
Khi món ăn cuối cùng bưng lên, Mạnh Thành mỉm với trong phòng: “Đồ ăn xong , thể ăn cơm ạ.”
“Di Nhi, ăn cơm thôi.”
Mẹ Ngô hướng về phía phòng ngủ gọi một tiếng, lúc Ngô Di mới ngái ngủ từ trong phòng .
“Mẹ, ồn ào cái gì, con đang ngủ ?”
“Ngủ cái gì mà ngủ, đến giờ ăn cơm . Nếu ngủ thì chờ ăn xong hẵng ngủ tiếp.”
“Được .”
Ngô Di xuống ghế, thấy Mạnh Thành đang lấy bát đũa liền định tiến lên giúp đỡ, kết quả Ngô ngăn .
“Để rể con làm một là , con mới tỉnh, đây cho tỉnh táo .”
Ngô Vũ thản nhiên chồng bận rộn, trong mắt gợn sóng, bên cạnh em trai, chờ Mạnh Thành dọn xong bát đũa.
Mạnh Thành xoay bếp cởi tạp dề, chờ , mấy bàn bắt đầu ăn , chỉ Ngô Di ngượng ngùng gãi đầu : “Anh rể, mau xuống ăn .”
“À, Tiểu Di, cũng ăn ...”
“Vâng , ăn thôi.”
Mạnh Thành dùng đũa chung gắp một cái đùi gà cho Ngô Vũ, gắp một cái cánh gà cho Ngô Di, cái đùi gà còn gắp cho ba Ngô. Mẹ Ngô cũng gắp phần thịt ngon gần đùi gà. Còn bản thì gắp phần lưng gà, xương xẩu chẳng bao nhiêu thịt.
“A Thành , hôm nay con trực ban ?”
“Dạ , ba. Ăn cơm xong con làm ngay.”
“Ừ, ăn cơm xong thì rửa bát nhé.”
“Vâng, con ba.”
Bàn tay Mạnh Thành gầm bàn nắm chặt buông, buông nắm, nhưng nụ mặt hề đổi. Đây cũng là kỹ năng quản lý biểu cảm luyện bao nhiêu năm nay.
“Ừm, tối nay con về muộn quá thì cần về nhà . Tiểu Vũ ngủ thính, con về gây động tĩnh làm nó mất ngủ, cả đêm nó ngủ ...”
Ba Ngô đề nghị, vặn cho Mạnh Thành một cơ hội thể qua đêm ở bên ngoài. Trong lòng Mạnh Thành kích động vô cùng, nhưng ngoài mặt hề biểu lộ .
“Ba đúng, con về muộn, gây tiếng động làm Tiểu Vũ ngủ ngon thì . Vậy con ngủ bên ngoài.”