“Ngon quá, ngon quá.”
“Cái vị , quả thực quá tuyệt vời, bác sĩ Lâm đúng là lợi hại, còn ngon hơn vợ nấu nhiều.”
“Hương vị , chắc cả đời cũng quên .”
Mọi ăn , thỉnh thoảng còn khen ngợi một câu. Ăn xong liền tự giác rửa nồi, đó Lâm Thanh Cùng dẫn theo vài lấy công cụ đào hố. Trên hố, Lâm Thanh Cùng bảo đốt một đống lửa, mục đích là để nhiệt độ làm tan lớp đất cứng như đá, như cũng dễ đào hơn một chút.
Dưới sự đồng tâm hiệp lực của , sáu cái hố lớn cuối cùng cũng đào xong, Lâm Thanh Cùng dạy cắm những khúc gỗ vót nhọn hố, đó tìm một ít cành cây đặt ở miệng hố, bên phủ nhiều lá rụng, còn dặn dò làm dấu hiệu xung quanh bẫy để tránh vô tình làm thương nhà.
Chuẩn xong xuôi, vài trở chỗ nghỉ ngơi, bắt đầu nhóm thêm các đống lửa khác, Đại đội trưởng bắt đầu phân công gác đêm.
“Ba một tổ, một tổ gác nửa đêm , một tổ gác nửa đêm , ngày mai sẽ đổi .”
“Biết Đại đội trưởng.”
“ , Đại đội trưởng, nhất nên hỏi mấy làm gà xem họ vứt m.á.u gà ở , che giấu mùi kỹ ? Nếu sẽ chút nguy hiểm.”
“Được, qua đó hỏi xem.” Đại đội trưởng vội vàng tìm mấy làm gà , hỏi thăm tình hình, lúc mới yên tâm : “Họ đều làm gà ở xa, chuẩn xong xuôi che giấu hết m.á.u gà, mùi m.á.u tanh sẽ thu hút động vật lớn tới.”
“Vậy thì .” Lâm Thanh Cùng cầm một gói t.h.u.ố.c bột rắc xung quanh, tuy rằng mùa đông rắn đều ngủ đông, nhưng ai trường hợp đặc biệt nào ? Lỡ như con nào đó chạy thì ?
Làm xong tất cả, Lâm Thanh Cùng lấy một tấm t.h.ả.m từ ba lô , cuộn tròn xuống đất, nhắm mắt ngủ . Thật lúc , chẳng ai ngủ say , thời tiết lạnh, còn đang ở trong núi sâu, là ban đêm, nhiều nhất cũng chỉ là nhắm mắt , dưỡng sức mà thôi.
Nửa đêm thì yên chuyện gì, gác đêm đổi ca, Lâm Thanh Cùng mở mắt một cái, tiếp tục nhắm mắt . Vừa xuống bao lâu, tai Lâm Thanh Cùng áp mặt đất liền tiếng động sột soạt, cô vội vàng bật dậy, cảnh giác về phía phát âm thanh, đó đ.á.n.h thức dậy.
“Cảnh giác, tình huống!”
Mọi vốn dĩ ngủ say, lập tức dậy hết, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cầm lấy vũ khí đặt bên cạnh, cảnh giác bốn phía. Đại đội trưởng cau mày, khu rừng đen như mực hỏi: “Thanh Cùng, là động vật gì ?”
“Hẳn là động vật sống theo bầy đàn. Chắc sói thì cũng là lợn rừng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-421-dem-toi-kinh-hoang-va-dan-lon-rung.html.]
Lòng chùng xuống. Lên núi săn, sợ nhất là gặp động vật sống theo bầy đàn, mà trong đó, sợ nhất chính là sói. Sói ý thức lãnh thổ mạnh, hơn nữa chúng thông minh, hợp tác đồng đội, quan trọng nhất là... nếu bạn g.i.ế.c một con sói của chúng, cả bầy sói sẽ trả thù điên cuồng, ai mà chịu nổi chứ...
Lâm Thanh Cùng cẩn thận lắng , phát hiện tiếng bước chân tương đối nặng, xem là hình to lớn, thì là sói. Sói thủ nhanh nhẹn, lúc tiếp đất gần như gây tiếng động lớn, chỉ lợn rừng mới thể phát loại âm thanh .
“Đại đội trưởng, khả năng là lợn rừng, bảo trèo lên cây .”
“Lên cây, mau lên! Một thì một , thì hai , nhất là ở quanh đây, đừng phân tán.”
“Vâng, .”
Đại đội trưởng hô xong, liền bắt đầu trèo lên cây, thuận tiện cũng ném đồ đạc mang theo bên lên cây. Lâm Thanh Cùng nấp ở một bên, lên cây xong, cô mới chằm chằm về phía . Người cây Lâm Thanh Cùng ở đó, khỏi nhỏ giọng thì thầm: “Bác sĩ Lâm gan thật lớn, dám ở đó chờ.”
“Để một nữ đồng chí ở đó, còn chúng trốn , là khó coi ?”
“Sao nào? Tư tưởng đại nam nhân của trỗi dậy ? Cậu thể đảm bảo xuống đó sẽ ngáng chân bác sĩ Lâm ?”
“...... Không thể.”
“Thế thì xong , cứ thành thật ở yên , lát nữa cứ chỉ huy là .”
“Được, chỉ huy.”
Đại đội trưởng mấy chuyện phiếm, cũng để ý đến họ, bây giờ ông đang căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Bỗng nhiên, một trận tiếng chạy dồn dập truyền đến, lập tức im bặt... Lâm Thanh Cùng xoay , ẩn thật kỹ...
Đàn lợn rừng dừng ở vị trí cách khu nghỉ ngơi vài mét, chúng ngửi ngửi khắp nơi, nhưng đến gần đống lửa, phát hiện gì thu hoạch, chúng đều dùng móng cào đất, đó bắt đầu vòng quanh một cách bực bội. Dựa ánh lửa, Lâm Thanh Cùng mơ hồ thấy sáu bảy bóng đen, trong đó mấy con đầu đều là con trưởng thành, những con ẩn nấp trong bóng tối phía , Lâm Thanh Cùng ước chừng thể thấy hình lớn bằng mấy con phía , đoán chính xác lớn nhỏ.
Thế thì khó ... Sáu bảy con thì nhiều, cho dù cô tài giỏi đến , đối phó với nhiều lợn rừng như cũng sẽ thương. Lâm Thanh Cùng lúc ngẩng đầu, về phía Đại đội trưởng đang nấp cây, lặng lẽ hỏi: “Đại đội trưởng, mấy vây một con lợn rừng, đối phó chắc khó chứ?”
“Không khó, năm sáu đối phó một con là .”
“Được, dụ chúng đây xem , ông sắp xếp mấy một đội, đó tìm mục tiêu của vây .”
“Có nguy hiểm ?” Đại đội trưởng chút lo lắng, việc dụ lợn rừng là chuyện dễ.