Rốt cuộc ý gì, cũng chẳng rõ nữa.
Nếu là thích cô , chắc chắn bảo vệ Trần Hoài Vân chứ để mặc khác nh.ụ.c m.ạ cô như . Còn nếu là thích, thì tại đưa cô về nhà họ Thẩm?
Tôi hiểu nổi, cũng chẳng cố hiểu làm gì nữa. Kể từ giây phút Thẩm Hoài An kiên quyết xuống xe để về đó, giữa chúng còn bất cứ quan hệ gì.
Sau khi cô bạn tuôn một tràng cúp máy, cũng rõ Yến Kha thấy gì , trông vẫn bình thản, chẳng hề ảnh hưởng chút nào.
Trời sập tối, đèn đường nối đuôi thắp sáng. Thời tiết bắt đầu trở lạnh, vùi nửa khuôn mặt chiếc khăn quàng cổ, thầm hối hận vì ban nãy đồng ý cùng xuống đây mua thức ăn.
Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, ngay đó hỏi : "Niệm Thù, em kết hôn ?"
Tôi nhất thời sững tại chỗ, sang lặp nữa: "Niệm Thù, em kết hôn với ?"
Thấy im lặng, chủ động tiếp: "Mọi thứ của đều sẽ thuộc về em, nếu em yên tâm thì chúng thể ký hợp đồng. Tôi chỉ giành lấy một cơ hội cho ."
Thấy rúc nửa khuôn mặt khăn quàng, lặng lẽ nhích sang, giúp chắn bớt gió tuyết.
"Em cân nhắc một chút, ?"
Tôi hỏi tỉnh táo về bản hợp đồng mà nhắc tới. Anh nghiêm túc giải thích cho , cuối cùng chúng tìm một quán cà phê để bàn bạc kỹ lưỡng từng điều khoản một.
Nói chuyện xong xuôi, cảm thấy hài lòng. Vả , bố cũng điều tra kỹ gia thế của nên yên tâm.
Lúc chia tay, nhắc nhở : "Lúc nào rảnh, mua nhẫn , chúng sẽ kết hôn."
Anh tỏ vẻ nôn nóng: "Sao chờ lúc rảnh, bây giờ luôn cũng mà."
Thế là ngay ngày đầu tiên gặp mặt, chiếc nhẫn cưới gọn tay . Khi về đến nhà, bố cũng kinh ngạc tốc độ "đánh nhanh thắng nhanh" .
ngay sáng sớm hôm , xuất hiện cửa nhà với xấp hợp đồng thiện kỹ càng.
Tôi hài lòng với tốc độ và sự hiệu quả của . Cứ như , chúng canh đúng giờ cục dân chính mở cửa để đăng ký kết hôn.
Chuyện Thẩm Hoài An trở về nhanh chóng lan truyền trong giới, nhà họ Thẩm còn tổ chức một bữa tiệc để ăn mừng con trai về nhà.
Tôi thỏa thuận xong với bố Thẩm về việc hủy bỏ hôn ước, nhưng họ vẫn đặc biệt gửi thiệp mời đến tận tay , còn năm bảy lượt dặn dò nhất định tới dự.
Tôi thể mặc kệ Thẩm Hoài An, nhưng nể mặt bố , vẫn .
Tôi chọn lúc bữa tiệc sắp tàn. Vừa bước , thấy Trần Hoài Vân đang một chiếc ghế cao.
Cô mặc một chiếc váy vải cotton màu trắng, giản dị đến cực điểm, trông lạc lõng với những xung quanh. Cô cứ chằm chằm đĩa hoa quả mặt, hề nhận đến cạnh bên.
Tôi thuận tay đẩy đĩa hoa quả về phía cô , cô ngẩng đầu ngạc nhiên thốt lên: " Niệm Thù."
Tôi xuống bên cạnh cô , đôi mắt bỗng chốc rực sáng nhanh chóng cụp xuống của cô. Tôi hỏi: "Sao tự nhiên cô đến đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/niem-thu-hoai-van/chuong-4.html.]
Cô hề giấu diếm mà thẳng lý do: "Để theo đuổi Thẩm Hoài An."
Nói đến đây, cô bỗng im lặng, hiệu cho cô tiếp. Một lúc lâu , cô mới mở lời: "Tôi phận của chúng khác biệt, nhưng cứ ngỡ chỉ cần hai bên tình nguyện là đủ . Hồi ở trong làng, đất để cày cấy, lợn để mổ, chúng bao nhiêu chuyện để với . ở đây, chẳng nên làm gì, cũng với chuyện gì nữa. Anh tìm đưa mua sắm, bảo tìm hiểu những thứ mà chẳng hề hiểu nổi. Tôi làm là cho ."
Nói đến đây cô đưa tay lên xoa mặt, chán nản bảo: " mà thích chút nào."
Trên mặt cô vẫn còn đang trang điểm, tay xoa lên một cái, son môi lấm lem cả lên gò má.
Nhìn hành động trẻ con của cô , nhịn mà mỉm , rút một tờ khăn giấy đưa qua, an ủi: "Nếu thực sự quyết định ở đây thì hãy từ từ thích nghi, cô chỉ là quen thôi, lâu dần sẽ cả."
Cô nhận lấy khăn giấy : "Phải làm quen với việc giả tạo ? Mấy ngày nay mặt đến cứng đờ cả , mà ai chuyện cũng kiểu ẩn ý sâu xa, mà chóng hết cả mặt."
Cô bất lực than vãn, cũng chẳng gì, bởi những thứ đó vốn quá quen thuộc .
Tôi rủ cô cùng dạo một chút, cô bước xuống khỏi chiếc ghế cao nhưng loạng choạng suýt ngã. Lúc mới để ý thấy cô đang một đôi giày cao gót tận tám phân.
Cô vịn cạnh bàn, ngượng nghịu bảo: "Tôi thấy ai cũng nên cũng bắt chước mua một đôi."
Có điều bắp chân cô thẳng , giày cao thế kiểu gì cũng ngã cho mà xem.
Tôi đưa tay , giống như cái cách cô từng đưa tay với lúc : "Nắm lấy tay , Hoài Vân."
Tôi dạy cô cách nhấc chân, dìu cô chậm rãi bước . Đi nửa đường, một giọng quen thuộc vang lên: "Niệm Thù."
Đó là bố của Thẩm Hoài An.
Thẩm Hoài An im lặng theo họ, đon đả nắm lấy cổ tay hỏi: "Bao giờ thì cháu với Tiểu An mới kết hôn thế?"
Tôi gỡ tay , để lộ chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út: "Cháu xin dì Thẩm, cháu kết hôn ."
Bà mỉm , vẻ mặt đầy vẻ tin gặng hỏi cho bằng : "Thằng nhóc nhà nào mà phúc thế nhỉ?"
"Yến Kha."
Dường như ngờ thực sự một cái tên, tất cả những mặt đều bỗng nhiên im bặt.
Tôi nhân tiện rõ chuyện để nhanh chóng rạch ròi quan hệ với họ: "Hôn lễ sẽ diễn hai tháng tới, nhất định cháu sẽ gửi thiệp mời cho ."
Thẩm Hoài An lên tiếng: "Niệm Thù, hôn nhân trò đùa, em quá nóng vội ."
Bố Thẩm liên tục khuyên nên suy nghĩ , đáp lời, dì Thẩm nhắc đến Trần Hoài Vân đang bên cạnh.
"Cháu hiểu lầm gì , cô bé cứu Hoài An nên nó mới đưa về nhà thôi. Giữa hai đứa chẳng gì cả, đúng Tiểu An?"
Thẩm Hoài An lưng bố , những lời hỏi dồn ép buộc của họ.