Nhiệt độ của anh - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-03 15:04:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Đàn im lặng nửa giây: [Thực mấy tấm ảnh của bạn em cũng chẳng kém cạnh gì ... Lúc đầu cứ tưởng đụng thứ gì sạch sẽ thật ...]
Tôi nhớ đống ảnh tự sướng mặt trắng bệch môi đỏ chót của cô , phản bác thế nào.
Không khí chút gượng gạo, Hoắc Đàn bèn đổi chủ đề: [Bác sĩ bảo ba ngày nữa là ch.ó nhỏ thể xuất viện , em đón nó ?]
Được thì nhưng mà...
Tôi do dự: [Chó nhỏ xuất viện thì ở ? Nhà cách chỗ xa lắm.]
Hoắc Đàn cách: [Tôi một căn hộ ở gần đây, thể nuôi ở đó.]
Vậy thì quá, thở phào nhẹ nhõm, hẹn thời gian cùng Hoắc Đàn làm thủ tục xuất viện cho ch.ó nhỏ.
Hôm xuất viện là thứ Bảy, bệnh viện thú cưng khá đông .
Tôi và Hoắc Đàn, một bế ch.ó một làm thủ tục, bác sĩ còn trêu: "Sao trông hai đứa cứ như cặp bố bỉm sữa mới nghề thế nhỉ."
Tôi gượng một cái, chợt thấy mu bàn tay ấm áp, cúi đầu xuống thì thấy chú ch.ó nhỏ đang l.i.ế.m ngón tay .
Bác sĩ thấy cảnh đó thì mỉm : "Cố gắng nuôi nó cho nhé, nó thích hai đứa đấy, nếu nó chẳng lấy hết can đảm để tìm tới các em cầu cứu ."
Nghe , kìm hỏi: "Chẳng lẽ của nó thực sự ..."
Hoắc Đàn cũng nhíu mày: "Mấy ngày nay tìm kỹ quanh đây nhưng hầu như thấy con mèo con ch.ó lang thang nào cả, là vì mùa đông lạnh quá ?"
Bác sĩ giọng đầy thắc mắc: "Tôi cũng rõ nữa. Từ lúc thu đến giờ lượng ch.ó mèo ít hẳn. Trước chúng cũng cho mấy con lang thang ăn nhưng lâu thấy chúng ."
Ông đoạn do dự, hạ thấp giọng: "Tôi từng mấy quán nướng chuyên bắt trộm ch.ó mèo lang thang để giả làm thịt bò, thịt dê... Không mấy cửa hàng phố thương mại làm thế ."
Tôi và Hoắc Đàn , trong mắt hai đứa đều hiện lên vẻ đành lòng.
Mong rằng sự thật như .
Bế ch.ó nhỏ rời khỏi bệnh viện, thời tiết bên ngoài . Gần đây một công viên thể dục, hỏi Hoắc Đàn dạo một chút , sẵn tiện cho ch.ó nhỏ chạy nhảy.
Hoắc Đàn đương nhiên đồng ý, chợt nhớ điều gì: "Phải đặt cho nó một cái tên chứ nhỉ."
"Ừm..."
Tôi ôm ch.ó nhỏ nó vài giây, khẽ mỉm : "Tiểu Phù , chữ Phù trong bùa chú ."
Hoắc Đàn khẽ ho một tiếng, lầm bầm: "Gọi là Tiểu Phúc , chữ Phúc trong phúc khí . Nó đại nạn c.h.ế.t, chắc chắn là một chú ch.ó phúc."
Chú ch.ó trong lòng ư ử một tiếng.
Hoắc Đàn lập tức ngay: "Em xem, nó đồng ý kìa!"
"Được ."
Tôi nựng nựng cái chân nhỏ của nó, dịu dàng gọi: "Tiểu Phúc bé bỏng ơi~"
Vừa dứt lời, chú ch.ó Hoắc Đàn bế , đeo dây xích đặt nó xuống đất: "Đi , chạy chơi chút ."
Tôi nhịn : "Anh thật là..."
Hoắc Đàn thẳng dậy, giả vờ như chuyện gì, cùng sánh vai chú ch.ó nhỏ tung tăng chạy nhảy bãi cỏ.
Hôm nay nắng , ấm áp vô cùng, gian thoang thoảng mùi cỏ khô ánh mặt trời.
Tôi vươn vai một cái, cảm thấy thật dễ chịu.
"Ơ , ... ..."
Bên cạnh, Hoắc Đàn bỗng đưa tay kéo gấu áo lông vũ của xuống, vành tai đỏ ửng lên ánh nắng: "Cái áo của em ngắn, hở cả eo kìa."
Tôi bảo , “Anh thì cái gì chứ, đây gọi là thiết kế đấy.”
Hoắc Đàn lầm bầm: "Thiết kế gì chứ, mà tào tháo đuổi thì ."
Tôi nhéo tai một cái: "Anh nữa xem?"
Hoắc Đàn lập tức cầu xin, vội vàng giữ tay : " , sai !"
"Chà chà, lão Hoắc , cái hình tượng ngầu lòi, bá đạo ở trường của ông ? Sao mặt giống hệt như một chú cún con thế ."
Bỗng nhiên đằng tiếng truyền đến, đầu , ồ, là cô bạn và bạn trai của cô .
"Hạ Hạ ~"
Cô bạn đầy ẩn ý: "Hai ... đây là đây?"
Hoắc Đàn vẫn giữ tay , dõng dạc : "Đây gọi là co duỗi, học tập ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nhiet-do-cua-anh/chuong-6.html.]
Bạn trai của cô xì một tiếng, định gì đó thì bỗng thấy tiếng ch.ó sủa chói tai ở đằng xa.
Tôi và Hoắc Đàn đều sững , lập tức nhận ngay: là Tiểu Phúc!
Bác sĩ lưỡi của Tiểu Phúc mất ít nhất nửa tháng mới hồi phục. Trước lúc đó, mỗi nó sủa đều sẽ gây áp lực lớn lên vết thương.
Tiểu Phúc vốn ngoan, chắc nó cũng sợ đau nên mấy ngày nay chỉ rên hừ hừ chứ sủa bao giờ. Hôm nay làm ?
Tôi và Hoắc Đàn chần chừ gì nữa, lập tức lao nhanh về phía phát tiếng sủa.
Đây là công viên dành cho thú cưng, nhất là khu vực cho phép ch.ó chạy nhảy tự do cần xích. Không lẽ nó con ch.ó khác c.ắ.n ?
"Tôi giống như đang đ.á.n.h với con ch.ó khác."
Hoắc Đàn chạy : "Tiểu Phúc chạy quá xa, cũng chẳng thấy con ch.ó nào qua hướng đó cả."
Sau khi vòng qua một bụi cây thấp, nhanh chóng thấy Tiểu Phúc. Lúc nó đang gồng , c.ắ.n chặt ống quần của một đàn ông, nhe răng gầm gừ đầy hung dữ.
"Tiểu Phúc!"
Tôi vội vàng chạy tới: "Có chuyện gì ?"
"Đây là ch.ó nhà các ! Sao c.ắ.n thế !"
Người c.ắ.n là một gã đàn ông, gã tỏ vẻ bất mãn: "Không xích ch.ó ? Cắn trúng thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng là đáng đời!"
Sợi dây xích dài Tiểu Phúc nó hất văng . Nghe gã , định lên tiếng xin nhưng bỗng cảm thấy trông quen mắt.
"Ông chẳng là chủ cái nhà hàng Tây đó !"
Ở phía , cô bạn cũng nhận gã, chút thắc mắc: "Cuối tuần thế mà ông mở cửa kinh doanh ?"
Gã đàn ông sững một chút, gượng: "Tôi... thích ch.ó nên cuối tuần đây xem ch.ó thôi."
"Người thích ch.ó sẽ mở mồm là đòi đ.á.n.h c.h.ế.t ch.ó ."
Hoắc Đàn lạnh lùng : "Hơn nữa trạng thái của Tiểu Phúc... vẻ nó nhận ông đấy."
"À đúng , nó là ch.ó hoang, đây từng cho nó ăn."
Gã chủ nhà hàng giả lả cho qua chuyện, vội vàng giật ống quần khỏi miệng ch.ó lủi mất.
Nhìn bóng lưng chạy trốn trối c.h.ế.t của gã, Tiểu Phúc đang đầy vẻ hung hăng, sang bảo bạn trai của cô bạn : "Giúp một tay nhé?"
Anh ngẩn , chỉ : "Tôi á?"
Tôi chặc lưỡi: "Cái “thứ” đang ở ."
Sắc mặt lập tức đổi.
Hoắc Đàn gì đó , nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì ?"
Tôi bảo tháo vòng tay gỗ hắc đàn để xem thử.
"Này!"
Bạn trai của bạn chút căng thẳng, chúng cô bạn , lo lắng bất an.
"Không ."
Tôi xua tay, bảo cứ việc thả : "Bạn gan lắm, sợ cái ."
Anh tin: "Hôm nhà hàng Tây mất điện, cô sợ đến mức đó mà!"
Tôi cạn lời: "Cô giả vờ đấy."
Cô bạn liên tục nhéo : "Đây là tuyệt chiêu giúp tình cảm thăng hoa của tớ đấy! Cậu vạch trần thế thì tớ diễn kiểu gì nữa!"
Tôi nhún vai với , ý bảo: Thấy .
Trong lúc còn đang lưỡng lự, Hoắc Đàn tháo vòng tay . Nhìn lên bạn , sắc mặt lập tức biến đổi: "Vãi! Cái gì thế ?!"
Tôi xoa đầu , an ủi: "Hoàng bì lão tổ đấy, là Bảo gia tiên."
Nói lườm cô bạn một cái: "Đã bảo với , c.h.ế.t tận tám đạo sĩ, đại hung đấy!"
Cô bạn lo lắng: "...Hung dữ thế ? Để trấn áp mà c.h.ế.t tận tám đạo sĩ á?"
Tôi ậm ừ: "Mặc dù để khuyên nhủ dùng đến tám đạo sĩ nhưng mấy vị đạo sĩ đó đều thọ đến tận bảy tám mươi tuổi mới mất."
Cô bạn nghẹn họng: "Thế thì chẳng là c.h.ế.t già !"
Bạn trai thắc mắc: "Sao cô chuyện đó?"