Nhiệt độ của anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-03 15:01:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi phì đầy cạn lời: "Hành động của là vi phạm vệ sinh công cộng đấy nhé."
Dường như Hoắc Đàn cũng nghi hoặc, hé một con mắt về phía bụi cỏ. Cùng lúc đó, bụi cây rung lên, một bóng đen bỗng nhiên lao …
"Ối ơi!!"
Tiếng thét vang dội cả bầu trời. Nhìn Hoắc Đàn ngã chổng vó đất, nhịn mà bật một cách khá là... thiếu đạo đức.
Hoắc Đàn nhắm tịt mắt: "Tôi thấy gì hết! Tôi thấy gì cả! Đừng ám !!"
Tôi càng dữ dội hơn, mãi một lúc lâu mới dứt , đưa tay bế cái thứ nhỏ xíu đang quấn lấy cổ chân Hoắc Đàn lên.
Đó là một chú ch.ó con màu đen.
Nó bé tí tẹo, trông vẻ còn cai sữa, lông lá xù xì, ấm áp, đáng yêu c.h.ế.t .
"Bé con , trai trông thật mất mặt đúng ?"
Tôi khẽ nặn nặn cái chân nhỏ của nó, ngay đó liền cái mũi ươn ướt dụi nhẹ tay.
Thấy , sững , chợt nhận thứ gì chạm mặt lúc nhà hàng mất điện.
Chẳng lẽ là mũi của một chú ch.ó ma ?
Trước mặt , Hoắc Đàn vốn đang nhắm tịt mắt cuối cùng cũng đ.á.n.h bạo hé , ngây : "Chó con ?"
Tôi lườm một cái: "Còn mau thu dọn mấy tờ bùa vàng của ."
Hoắc Đàn khẽ nhíu mày, giữ đầu chú ch.ó : "Không đúng... rõ ràng khí đen mà..."
Chú ch.ó nhỏ xoa nắn đến mức mất kiên nhẫn, liền há miệng c.ắ.n nhẹ ngón tay một cái.
"Khoan !"
Ánh mắt Hoắc Đàn bỗng trở nên sắc lạnh, giữ lấy chú chó, bắt nó há miệng : "Cô lưỡi của nó !"
Tôi kỹ thì thấy lưỡi của chú ch.ó ai đó cố tình quấn một vòng dây kẽm, những sợi kim loại sắc nhọn cứa nát cả khoang miệng nó!
"Hèn gì nó chỉ rên ư ử mà sủa , đúng là độc ác quá mà!"
Hoắc Đàn cởi áo khoác bọc lấy chú ch.ó đang run cầm cập vì lạnh, thì vội vàng gọi xe đến bệnh viện thú y gần nhất.
Làm tiểu phẫu xong thì trời muộn, bác sĩ cho chúng tình trạng của chú chó:
"Giữ cái lưỡi là may mắn lắm nhưng tiếng sủa của nó thể sẽ lạ đấy."
Tôi nhíu mày hỏi: "Vết thương ... chắc do nó tự gây nhỉ?"
Bác sĩ gật đầu: "Khả năng cao là do con làm. Hơn nữa ch.ó còn nhỏ thế , ch.ó tuyệt đối để nó lạc một . Một là nó tự lẻn ngoài, hai là... ch.ó c.h.ế.t ."
Tôi bỗng nhớ cái mũi ch.ó lạnh ngắt ở nhà hàng Tây lúc nãy.
Chẳng lẽ chú ch.ó ma đó chính là của nó ?
Chú ch.ó nhỏ cần viện ba ngày để truyền dịch, và Hoắc Đàn đành rời bệnh viện .
Hoắc Đàn cúi đầu đếm xấp bùa vàng trong tay, xác định đủ hai mươi tờ thiếu một mống mới yên tâm.
Tôi bật trêu: "Chỉ là mấy tờ giấy thôi mà, làm gì mà quý như vàng thế."
Hoắc Đàn lắc đầu nguầy nguầy: "Cô hiểu , lúc then chốt thì đây chính là bảo bối cứu mạng đấy."
Tôi suy nghĩ một chút tiến gần một bước, chằm chằm mắt .
"Làm gì thế..."
Hoắc Đàn đến mức ngại ngùng, cụp mắt xuống tránh né, hàng lông mi dài cứ thế chớp chớp liên hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nhiet-do-cua-anh/chuong-4.html.]
Tôi thêm một lúc nghiêng đầu hỏi: "Có thấy những thứ mà thường thấy ?"
Hoắc Đàn thì giật ngước lên, thần sắc chút căng thẳng. khi nhận thấy hề sợ hãi ác ý, mới thở phào nhẹ nhõm, gãi đầu đáp: "Một chút... Thôi , là nhiều chút, từ nhỏ thấy ."
Tôi gật đầu: "Tôi hiểu, là âm dương nhãn đúng ? Thật cũng dị đồng đấy."
Hoắc Đàn lập tức phấn khích: "Cô cũng ?"
Tôi "ừm" một tiếng, chỉ mắt trái: "Mắt bên là bằng nửa con mắt."
Rồi chỉ mắt : "Còn bên là mắt hẹp hòi."
Hoắc Đàn ngẩn phì , má trái lộ một cái lúm đồng tiền nhỏ.
Tôi khẽ nhướng mày, chọc cái lúm đồng tiền : "Đừng lo, sẽ coi là quái vật ."
Hoắc Đàn , khẽ đáp: "Thật bình thường thấy . Tôi một chiếc vòng tay lợi hại do cao nhân tặng, giúp che mắt quỷ, trừ tà và giữ bình an. hôm nay mang nó bảo dưỡng , nên mới..."
Tôi chút đồng cảm với : "Vậy chẳng nếu đeo vòng thì sẽ thấy hết ? Lúc tắm bao giờ thấy tiểu quỷ rình xem tắm ..."
Mặt Hoắc Đàn xanh mét: "Đừng nữa mà!"
Tôi nhịn mà bật . Cho đến khi xe gọi tới, mới vẫy tay chào tạm biệt : "Tôi về trường đây, cũng về sớm nhé."
Hoắc Đàn đáp một tiếng, nhưng đột nhiên gọi giật :
"Ôn Hạ."
Anh , chút ngập ngừng hỏi: "Tối nay chẳng cô hẹn ? Cô gặp , thế thì chuyện với trai coi như xôi hỏng bỏng ?"
Tôi vài giây : "Vậy thì làm giờ?"
"Hay là, đền cho một khác ?"
Hoắc Đàn chớp mắt, nên lời.
Tôi mỉm vẫy tay: "Tôi về đây, bye bye."
Lên xe, rút điện thoại xem. Có tin nhắn từ H gửi tới vài tiếng , rằng tối nay việc gấp thể gặp mặt giao hàng trực tiếp , bùa chú sẽ gửi qua shipper ngày mai.
Tôi suy nghĩ một lát nhắn : [Việc gì mà gấp thế? Gấp đến mức cho đạo hữu leo cây luôn ?]
H nghĩ ngợi một hồi trả lời: [Chuyện chung đại sự, tính là gấp ?]
Tôi khẽ mím môi, coi như còn điều.
Về đến ký túc xá thì muộn, các bạn cùng phòng đều ngủ. Tôi rón rén vệ sinh cá nhân leo lên giường ngủ.
Sáng sớm hôm , thấy một tiếng hét thất thanh bên tai:
"Ôn Hạ! Cậu về lúc nào thế hả?"
"Tớ còn tưởng tối qua thèm về luôn chứ!"
"Rốt cuộc tối qua với Hoắc Đàn xảy chuyện gì? Khai mau!"
Tôi lờ đờ mở mắt, thấy cô bạn đang bám bên thành giường với vẻ mặt đầy hóng hớt.
"Cái gì thế?" Tôi vẫn còn ngái ngủ: "Khai chuyện gì cơ?"
"Cậu còn hỏi khai chuyện gì !"
Cô bạn đ.ấ.m một cái: "Sáng sớm nay bạn trai tớ nhắn tin , bảo là Hoắc Đàn xin WeChat của , hỏi tớ thể đưa cho kìa! Tối qua hai rốt cuộc làm gì? Chẳng gặp trai ? Sao trai thấy mà chỉ thấy mỗi Hoắc Đàn thế?"
Cô cứ thế lắc lắc tay : "Thế cho đây?"
Tôi ngáp một cái dậy, lắc đầu.
Cô bạn ngớ , ngạc nhiên: "Không cho á? mà..."