Nhiệt độ của anh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-03 15:00:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, ánh đèn pha từ ô tô chạy đường lớn đằng xa hắt qua cửa sổ.

 

"Là do ánh sáng đổi thôi đúng ?"

 

Hoắc Đàn ánh sáng làm lóa mắt, khẽ nheo : "Đừng nghĩ nhiều."

 

"Hai ..."

 

Cuối cùng, đôi trẻ trong góc cũng nhịn mà lên tiếng: "Hai đó cái gì thế?"

 

Tôi sực tỉnh, chỉ Hoắc Đàn: "À, đang hai hôn , mới khuyên là nên, thà ánh đèn xe ngoài còn hơn."

 

Trên đầu Hoắc Đàn từ từ hiện một dấu chấm hỏi: "Hả?"

 

"Người em ~"

 

Cậu bạn cùng phòng chậc lưỡi: "Làm thế là , bạn gái ngại kìa! Nếu ông ngưỡng mộ quá thì mau tìm một cô !"

 

Hoắc Đàn nhắm mắt , cuối cùng chỉ tay phía cửa: "Có ?"

 

Cô bạn hỏi : "Không ăn cơm nữa hả?"

 

Tôi lắc đầu: "Khó đấy, cả con phố mất điện , về trường ăn ở căng tin thôi."

 

Mặt cô bạn đỏ lên: "Tối nay tớ thể..."

 

Tôi mặt cảm xúc: "Không ."

 

Cô bạn mếu máo sang ôm yêu: "Cục cưng ơi, em về trường , nhớ tới em đấy!"

 

Cậu bạn cũng hợp tác: "Anh ! Bảo bối tối ngủ cũng mơ thấy nhé!"

 

Tôi nhịn cà khịa: "Chỉ c.h.ế.t mới mong báo mộng thôi."

 

Vừa dứt lời, cảm thấy gáy thứ gì đó bấu một cái, đau nhưng cảm giác rõ rệt.

 

Tôi sững , đầu chằm chằm Hoắc Đàn đang phía .

 

"Nhìn làm gì?"

 

Anh cũng ngẩn , hốt hoảng: "Tôi bảo cô mơ thấy nhé!"

 

Cô bạn liền hì hì, nháy mắt trêu chọc: "Ái chà, hai thú vị đấy chứ, là tối nay…"

 

Chưa hết câu, Hoắc Đàn tỏ vẻ khó xử: "Tối nay việc bận mất ."

 

Tôi cũng đáp: "Không , tối nay tớ hẹn ."

 

"Hẹn hò gì cơ?" Cô bạn lập tức hóng hớt: "Sao nhắc bao giờ? Cậu định gặp ai thế?"

 

Tôi khẽ nhướng mày: "Tất nhiên là... gặp đàn ông ."

 

Rời khỏi nhà hàng Tây, cô bạn cứ khoác tay luyên thuyên đủ thứ, ngoái đầu , thở dài thườn thượt.

 

Tôi khó hiểu hỏi: "Cậu làm thế?"

 

Nó thì thầm: "Tớ cứ tưởng với Hoắc Đàn... Chao ôi, trai thế còn đang độc , thử tiến tới xem !"

 

Tôi liếc xéo nó: "Gu thẩm mỹ của bình thường ?"

 

Thế lúc chỉnh ảnh cứ chỉnh cho trông như Bạch Cốt Tinh ?

 

"Tớ đang chuyện nghiêm túc đấy."

 

Cô bạn bấu một cái: "Cứ thử mà, mất mát gì , trừ khi gặp tối nay còn trai hơn Hoắc Đàn!"

 

Chuyện đó thì đúng là cũng rõ lắm.

 

Thấy im lặng, cô bạn kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ trai hơn thật ?!"

 

"Đẹp trai cái nỗi gì chứ?"

 

Phía , Hoắc Đàn và bạn của tới: "Đang tán dóc chuyện gì thế?"

 

Cô bạn liếc một cái : "Đang tám về đối tượng hẹn hò tối nay của Hạ Hạ đấy, cực kỳ trai luôn! Hạ Hạ thích lắm cơ!"

 

Tôi đau đầu: "Tớ hồi nào..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nhiet-do-cua-anh/chuong-3.html.]

 

"Thật đùa đấy?"

 

Bạn trai cô bạn sững , sang Hoắc Đàn nhướng mày: "Thế thì em đưa cô một đoạn , gặp trai đến muộn ."

 

Tôi vội vàng xua tay: "Không cần phiền phức thế ."

 

Đã hơn bảy giờ tối, mua ít đồ ăn vặt thong thả bộ đến điểm hẹn giao hàng là .

 

Hoắc Đàn một cái nhưng gì.

 

Đến ngã tư phố thương mại, nhóm chúng chia làm hai ngả. Cô bạn bạn trai đưa về trường, còn thì bộ về phía công viên thể thao gần đó.

 

Qua khỏi ngã tư, nhịn đầu hỏi: "Anh theo làm gì thế?"

 

Phía , Hoắc Đàn tỏ vẻ vô tội: "Chỉ là thuận đường thôi mà, về trường cũng lối ."

 

Tôi lườm hai giây tiếp.

 

Mới vài bước, bỗng khựng đột ngột phắt , khiến Hoắc Đàn tới giật nảy : "Vãi, cô làm cái trò gì mà giật đùng đùng lên thế!"

 

Thấy gì, ngượng ngùng: "Tôi thật sự theo cô , chỉ là... chỉ là thuận..."

 

"Suỵt."

 

Tôi hiệu cho im lặng, khẽ nheo mắt phía .

 

"Anh cảm thấy thứ gì đó đang chúng ?"

 

Vừa dứt lời, sắc mặt Hoắc Đàn đổi, xích gần kéo về phía : "Đừng nhát nha."

 

Tôi cạn lời: "Tôi rảnh rỗi thế cơ ?"

 

Cũng tại lười chịu đường lớn, chọn con đường tắt vắng vẻ . Suốt quãng đường chẳng thấy bóng dáng ai khác ngoài hai chúng , quả thật chút rợn tóc gáy.

 

"Cô xem, con gái con lứa mà chịu chỗ đông ." Hoắc Đàn lầm bầm trách móc : "Nếu theo thì nguy hiểm bao."

 

Tôi liếc xéo : "Vậy là thừa nhận đang bám đuôi chứ gì?"

 

Hoắc Đàn khựng , lập tức trợn mắt: "Cô cố ý gài bẫy ?"

 

Tôi xua tay: "Không , thật sự cảm thấy…"

 

Chưa kịp dứt lời, bỗng thấy tiếng động sột soạt phát từ gần đó.

 

Hoắc Đàn rõ ràng cũng thấy, nắm tay định chạy: "Đừng dây rắc rối, bớt tò mò ! Trong phim mấy nhân vật phụ c.h.ế.t đều vì tò mò đấy!"

 

Tôi thấy câu khá lý nhưng mới bước chân thì bụi cỏ thấp bên cạnh đột nhiên rung chuyển, hình như thứ gì đó sắp vồ

 

"Mẹ ơi!"

 

Sau một tiếng thét t.h.ả.m thiết, cảm thấy n.g.ự.c đ.â.m sầm một cái, suýt chút nữa là hất văng luôn!

 

Cúi đầu xuống, thấy Hoắc Đàn đang rúc , dốc sức vùi đầu lòng , miệng thì lẩm bẩm: "Yêu ma quỷ quái mau biến ! Yêu ma quỷ quái mau biến !!"

 

"Anh hâm ?!"

 

Tôi suýt đ.â.m cho hộc máu, đẩy mà đẩy nổi. Một đống to đùng cứ thế rúc lòng , dính chặt như cao dán .

 

"Có thứ gì đó! Có thứ gì đó! Tôi thấy !!"

 

Hoắc Đàn túm chặt áo buông, giọng run rẩy: "Trong bụi cỏ thứ gì đó! Màu đen, nhỏ xíu, khi là... khi là vong nhi đấy!"

 

Tôi định mắng "vong nhi cái đầu ", thì bỗng thấy tiếng kêu ư ử, quả thật giống tiếng trẻ con.

 

"Nghe thấy ! Cô thấy !"

 

Hoắc Đàn vẻ sắp ngất xỉu đến nơi, dồn gần hết trọng lượng cơ thể lên .

 

Tôi chỉ đành gắng gượng đỡ lấy , đầu quanh: "Để xem nào..."

 

"Đừng ! Thứ thẳng mắt là nó ám lấy cô đấy!"

 

Nói đoạn, sực nhớ điều gì đó, cuống cuồng lôi từ trong túi một xấp bùa chú, hất tay ném thẳng bụi cỏ: "Đi ! Tránh xa !"

 

Những lá bùa bay tứ tung, rơi vãi lộn xộn đầy đất nhưng chẳng chuyện gì xảy cả.

 

Loading...