Nhiệt độ của anh - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:17:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lên tầng hai, phòng bao 203 ngay mắt.
Bạn hỏi: "Chuẩn xong ?"
Tôi nắm chắc nắm gạo nếp: "Xong ."
Bạn gật đầu, khẽ hít một sâu đẩy cửa phòng bao: "Cục cưng …"
Cùng lúc đó, vung tay ném mạnh nắm gạo nếp bên trong: "Bất kể ngươi là thứ gì! Mau rời khỏi bạn của ngay!"
Giây tiếp theo, trán bỗng nhiên lạnh toát.
Bên tai tiếng quát lớn: "Bất kể ngươi là tà ma gì! Mau biến khỏi em của mau!!"
Tầm lá bùa vàng che khuất, chỉ kịp thấy thứ gì đó lướt qua mặt .
Hình như là một chuỗi vòng gỗ hắc đàn.
Phòng bao chìm trong im lặng.
Hai giây , tự giơ tay giật lá bùa vàng xuống khỏi trán.
Tầm cuối cùng cũng rõ ràng, mặt là hai trai, một cao ráo, còn thấp hơn một chút.
Tôi cầm lá bùa, mặt bình thản hỏi: "Ai dán đây?"
Anh cao ráo gượng gạo : "Không , bạn học giải thích, đây là hiểu lầm! Hoàn là hiểu lầm thôi!"
Tôi cúi đầu lá bùa, ồ, trông cũng quen mắt đấy.
Lại sang chiếc vòng tay , gỗ hắc đàn mà chỉ là đá hắc diệu thạch bình thường.
Trong lòng hụt hẫng một chút, nheo mắt cao kều : "Anh là đối tượng hẹn hò qua mạng của bạn ?"
"Không !"
Anh lắc đầu nguầy nguậy, chỉ bên cạnh: "Cậu... mới là đó!"
Tôi "ồ" một tiếng nhướng mày: "Vậy nên đến đây để phá đám hả?"
"Không , ..."
Anh cứng họng một giây lý sự: "Chẳng lẽ cô thế? Vừa nãy cô còn dùng gạo nếp ném đấy thôi!"
Tôi sang bảo cô bạn : "Cho tớ mượn điện thoại một lát."
Cô bạn ngơ ngác đưa máy qua, mở màn hình dí thẳng tấm ảnh nền mặt đối diện:
"Nào, bức ảnh trả lời xem, nên dùng gạo nếp ném ?"
Anh kỹ, hít một lạnh: "Chồn tinh ở thế ?!"
Cậu bạn phía đạp một cái: "Hoắc Đàn! Đấy là đây !"
Anh tên Hoắc Đàn vung tay đ.ấ.m trả: "Đừng mà xin phong thần ở chỗ !"
Trong phòng loạn thành một đoàn, cô bạn hết lời khuyên ngăn, còn thì khoanh tay xem kịch.
Đang lúc ồn ào thì đèn chùm đầu đột ngột tắt phụt.
Giữa bóng tối mịt mù, cảm thấy ai đó khẽ chạm mặt .
Giây tiếp theo, lá bùa vàng tiện tay đặt bàn bỗng dưng bốc cháy mà bất kỳ dấu hiệu báo nào.
"Chuyện gì thế ?!"
Cô bạn lập tức hét toáng lên.
"Cục cưng đừng sợ!"
Gã chồn tinh, , đối tượng của cô hét hư : "Tao cần mày là thứ gì, mau tránh xa cục cưng của tao !"
Tôi thật sự nổi nữa, liền mò tìm hướng cửa.
"Cửa ở hướng ."
Hoắc Đàn kéo : "Lúc nãy tới thấy phía đang sửa đường, họ đào trúng cáp điện ."
Tôi ngoài cửa sổ, cả con phố đều tối om, lẽ là đứt cáp thật .
Hoắc Đàn bật đèn pin điện thoại, ánh sáng hắt lên khiến mặt trông trắng bệch: "Xuống hỏi chủ quán xem nhé?"
Cậu bạn vẫn ở phía xua tay: "Hai , ở đây bảo vệ cục cưng của !"
Cô bạn mang vẻ mặt nép lòng yêu: "Hạ Hạ, chú ý an nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nhiet-do-cua-anh/chuong-2.html.]
Dù hai trông cũng dáng con đấy nhưng tại hành động chẳng giống chút nào ?
Hoắc Đàn nổi nữa, kéo thẳng.
Tôi đống tro tàn của lá bùa bàn, liếc qua căn phòng một lượt bước theo .
"Lá bùa đó chỉ là trò vặt thôi."
Nhận biểu cảm của , Hoắc Đàn an ủi: "Cũng giống như ảo thuật đốt giấy thôi mà."
Tôi gật đầu theo khỏi phòng, vài bước, đột nhiên lên tiếng:
"Thế nãy chạm mặt làm gì?"
Hoắc Đàn xong sững ngay tại chỗ:
"Tôi chạm cô khi nào chứ?!"
Anh như thề với trời: "Tôi trong sạch đường đường chính chính, tuyệt đối sàm sỡ cô nhé!"
Tôi thản nhiên "ồ" một tiếng tiếp tục xuống lầu.
"Này! Cô tin chứ!"
Hoắc Đàn rảo bước đuổi theo: "Bạn học ! Tôi sở thích sờ soạng lung tung , đó là quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c đấy!"
Tôi liếc một cái: "Thứ nhất, tên là “Này”."
"Thứ hai, họ Ôn."
"Được , bạn học Ôn, cô đùa đúng ? Tôi thật sự chạm cô mà!" Hoắc Đàn thề thốt nữa.
Tôi nhẹ nhàng : "Vậy chắc là do cảm nhận nhầm ."
Nghe , Hoắc Đàn nghiêm túc : "Cô thật sự cảm thấy thứ gì... , chạm ?"
Tôi suy nghĩ một chút, giơ tay quẹt nhẹ lên má một cái.
Hoắc Đàn ngây một giây, vành tai đỏ ửng lên ngay lập tức.
Tôi chớp mắt vẻ vô tội: "Cứ như , chính là cảm giác ."
Hoắc Đàn sờ mặt, lúng búng: "Thế... thế ... chắc là... là gió thổi thôi..."
Tôi lắc đầu: "Gió điều hòa trong phòng là ấm, còn cái chạm đó lạnh."
Hoắc Đàn khẽ cau mày, định gì đó thì chủ nhà hàng tới: "Xin quý khách, phố phía đang sửa đường nên họ đào đứt cáp điện mất ."
"Vậy tối nay còn cơm ăn ?" Tôi quan tâm đến việc hơn.
Ông chủ vẻ mặt khó xử: "Chắc là khó , chẳng bao giờ mới sửa xong. Hay là gửi quý khách một phiếu giảm giá 20% cho cặp đôi, quý khách đến đặt phòng bao tình nhân sẽ giảm giá, thấy thế nào ạ?"
Nguyên tắc của là thấy rẻ mà hưởng thì đúng là ngốc, nên xong liền gật đầu: "Tất nhiên ."
Hoắc Đàn ngập ngừng thôi: " chúng ..."
Tôi mặt đổi sắc dẫm lên chân một cái.
Hoắc Đàn liền nuốt ngược lời định trong.
Sau khi lấy phiếu giảm giá, huơ huơ mặt : "Bán cho bạn cùng phòng , kiếm một mớ ."
Hoắc Đàn tâm phục khẩu phục vỗ tay tán thưởng .
Quay phòng bao, vì điều hòa ngừng chạy mà cứ thấy trong phòng lành lạnh.
Thế nhưng ở trong góc, cô bạn và đối tượng của cô đang vô cùng nồng cháy.
Chậc, hôn đến mức phát cả tiếng động.
Hoắc Đàn thấy cảnh đó thì ngượng ngùng: "Hay là... chúng ngoài chờ một lát?"
Còn thì dán chặt mắt hướng đó mà .
"Này..."
Hoắc Đàn kéo ống tay áo , thì thầm: "Đừng nữa, như thế lịch sự ."
Tôi đáp: "Nếu thứ đang là thì ?"
Hoắc Đàn ngẩn : "Cái gì cơ?"
Tôi chỉ tay lên đỉnh đầu của đối tượng cô bạn : "Thứ là cái gì ?"
Dứt lời, một bóng đen xẹt qua đỉnh đầu trai .