9
“Được, lắm! Đây mới là Tô Mạn mà quen !” – Giáo sư Trần vui vẻ – “Con mà, sống một vì chính .”
Trần Dữ cũng đến.
Hôm nay mặc cảnh phục, chỉ mặc một bộ đồ giản dị, khiến vẻ sắc bén thường ngày dịu , đó là nét ấm áp và rạng rỡ hơn.
Anh mang hoa đến, mà xách theo một hộp dụng cụ.
“Biển hiệu của em lệch, để sửa cho.” – Anh ngắn gọn.
Sau đó, kê thang, lấy dụng cụ , chăm chú gõ gõ sửa chữa.
Nắng chiều xuyên qua cửa kính, rọi lên gương mặt nghiêng đầy tập trung của , vẽ nên một đường nét dịu dàng ấm áp.
Vài cô gái trẻ đến mua hoa, cứ lén rì rầm bàn tán về trai trai lạ mặt là ai.
Tôi gói hoa, khẽ lắc đầu.
Đến chạng vạng, khi tiễn vị khách cuối cùng, cửa tiệm mới yên tĩnh trở .
Trần Dữ sửa xong hết thứ cần chỉnh, thậm chí còn giúp chuyển cả đống hoa mới về kho phía .
Tôi thấy ngại nên nhất quyết mời ăn.
Anh cũng từ chối, xuống một chiếc ghế mây trong tiệm, thu dọn đồ.
“Sau định làm gì?” – Anh hỏi.
“Trước mắt là chăm lo cho tiệm hoa, và dành nhiều thời gian hơn cho ba em.” – Tôi cắm bó hồng cuối cùng bình, vỗ nhẹ tay – “Có lẽ, nếu rảnh hơn, em sẽ học tiếp, thi lấy chứng chỉ kỹ sư cây cảnh.”
“Tốt đấy.” – Anh gật đầu, ánh mắt dõi theo ráng chiều rực rỡ ngoài cửa sổ – “Mọi thứ sẽ lên thôi.”
Tôi , nở một nụ chân thành: “Ừ, thứ nhất định sẽ lên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nhat-ky-cua-anh/9.html.]
Kiếp , cuộc đời như nhốt trong một chiếc hộp kín bưng lối thoát, bộ ánh sáng và ấm đều đến từ một Giang Mục Thần.
Anh vui vẻ, thế giới của là trời xanh nắng ; lạnh nhạt, cuộc đời chỉ u ám mây đen.
Mãi đến khi trọng sinh, mới tự tay đập vỡ cái hộp đó.
Bước ngoài mới nhận , thế giới bên ngoài rộng lớn bao, ánh dương rực rỡ bao.
Ngoài , còn nhiều , nhiều điều xứng đáng để yêu thương và trân quý.
Cuộc đời , từ nay cần phụ thuộc bất kỳ ai nữa.
Tôi chính là mặt trời của chính .
Trần Dữ dậy chuẩn rời , khi đến cửa, đầu .
Ánh hoàng hôn phủ lên , ánh sáng màu vàng rực rỡ như mạ vàng lấy cả hình .
“Tô Mạn,” – mở lời, giọng vang lên rõ ràng trong gian yên tĩnh của tiệm hoa – “Ngày mai, thể đến giúp em nước ?”
Tôi sững , đó ý lan từ khóe môi đến tận đáy mắt, như ngọn gió xuân dịu dàng nhất thổi qua lòng.
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Được chứ.”
( )