Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời dứt, trong điện liền thêm vài nối bước phụ hoạ, lời lẽ tuy vòng vo uyển chuyển, song ý tứ đều khác . Đều lấy lễ chế làm cớ, lấy tiền lệ làm dao.
Hoàng thượng rũ mắt, thần sắc bình tĩnh đến lạnh lẽo. Ngài quét mắt một vòng đại điện.
xHENRI
Giọng chậm rãi mà rõ ràng: “Loạn? Hoàng t.ử là cốt nhục của trẫm, Hoàng quý phi là từng kề cận bên trẫm. Xứng xứng, há để đời nghị luận. Lễ chế là do tiên hoàng định , để trói tay trẫm…”
Hoàng thượng dừng ánh mắt quỳ giữa điện, giọng cao thấp: “Lục khanh, trẫm tự chừng mực.”
Những phản đối lập tức quỳ rạp xuống, đồng thanh: “Vi thần dám! Xin Bệ hạ thứ tội.”
Hoàng thượng phất tay: “Từ nay, kẻ nào còn mượn cớ lễ chế gây nhiễu loạn triều cương, lập tức phạt bổng ba tháng, ghi sổ khảo hạch.”
Hoàng thượng dừng mắt nơi chư vị đại thần hàng đầu, giọng trầm xuống: “Lần , trẫm ghi nhớ. Nếu còn , giáng chức, đày .”
Trong đông Hoàng tử, đây là đầu Hoàng thượng đích che chở cho một . Chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ để hiểu rõ, vị tứ Hoàng t.ử trở về là long sủng nhất.
Đại điện im phăng phắc, còn ai dám thở mạnh.
Biện Tích hiện giờ thể gọi là Trì Dận Chiêu, y tiến lên hành lễ: “Nhi thần tạ phụ hoàng ân sủng, xin tuân theo an bài.”
Lễ nghi cơ bản kết thúc, Biện Tích gần như cứng nhắc bước khỏi điện. Những ánh mắt vẫn như còn bám y, lạnh lẽo sắc bén tựa ngàn lưỡi dao. Bàn tay giấu vạt áo lạnh buốt vẫn còn run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nguyet-tich/chuong-29.html.]
Biện Tích ngước bầu trời xám nhạt, vô thức tìm về phương xa như thấy đỉnh núi xa xăm, đó là nơi thể dung túng y, cho y một chỗ trốn.
“Đi thôi.”
Giọng quen thuộc vang lên từ phía , một bàn tay to lớn ấm áp đặt nhẹ lên vai, lực đạo nhẹ nhưng đủ khiến những cơn sóng trong lòng y dần lắng .
Biện Tích ngẩng đầu, giọng mang theo sự mệt mỏi: “Chúng … về ?”
Trì Duẫn đáp: “Hoàng giữ dùng bữa, dặn chuẩn món chay cho ngươi .”
Biện Tích khẽ gật đầu: “Được. Chỉ là… thể bộ y phục ?”
“Chốc lát sẽ thái giám mang thường phục đến.”
Trong Dưỡng tâm điện, bàn ăn bày biện sẵn.
Biện Tích cùng Trì Duẫn bước điện, cúi hành lễ.
“Tham kiến Hoàng .”
“Tham kiến Phụ hoàng.”
“Đứng dậy , cần đa lễ.” Giọng Hoàng thượng hiếm khi mềm mỏng như . Ánh mắt ngài dừng Biện Tích, như đang cố tìm dấu vết quen thuộc của cố nhân. Suýt chút nữa quên mất những lễ nghi khắc khe thường ngày.