Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 162: Hoang mang
Nói về khoản ngon thì hình thể của Minh Nhật cũng áp lắm. Có lẽ, Minh Nhật ước mơ làm idol nên luôn ý thức rèn luyện cơ thể . Mà lạ ở điểm, nãy giờ, Minh Nhật với Ngọc Quang tắm, chỉ 1 chỗ. Đã tắm luôn bờ, xuống nước làm gì .
Hương Trà dành sự riêng tư cho cặp đôi yêu , liền kéo tay Thùy Dương chỗ khác dạy bơi. Thấy , Minh Nhật với Ngọc Quang cũng nhấc m.ô.n.g di chuyển theo, ít nhất cũng trông để 2 cô gái an .
Ngọc Quang gần bờ đảo mắt ngắm trời ngắm đất ngắm mây, vu vơ bảo:
- Toàn Phương simp vợ nhỉ?
- Nó mất gần 2 năm theo đuổi, còn dốc hết tâm sức đấy. Simp là . Hiếm thằng nào làm như thế.
Minh Nhật vẫn chăm chú về phía Hương Trà đang dạy Thùy Dương tập bơi. Vốn dáng Hương Trà , ngờ khi cởi đến thế. Có điều, Hương Trà luôn đề phòng , né thính mượt như Sunsilk. Cậu chẳng cách nào rút ngắn cách, khiến cũng nản lòng. so , Toàn Phương mất hẳn gần 2 năm mới nhận cái gật đầu của Kiều Ly, thì mới mấy tháng cũng thấy mất bao nhiêu công sức cả.
Mọi người theo dõi mình nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Hương Trà dạy mãi mà Thùy Dương bơi liền bảo:
- Riêng môn bơi thì mày đầu đất thật đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nguoi-yeu-la-trap-girl/chuong-162-hoang-mang.html.]
- Môn bơi dùng phản xạ cơ thể mà, dùng đầu .
- Túm là tao dạy nổi mày. Thôi, mày cứ đây ngâm . Tao bơi xa tí cho thoáng.
Nói xong, Hương Trà liền lao con sóng đang tung bọt trắng xóa. Minh Nhật thấy liền hất hàm bảo Ngọc Quang:
- Ra thể hiện kìa. Cô giáo Trà bỏ cuộc .
Ngọc Quang mỉm , nhấc m.ô.n.g dậy gần chỗ Thùy Dương.
Hương Trà tính cách hiếu động nên bơi mãi tít xa. Minh Nhật định gọi cô bơi về gần cho an , nhưng thấy cô đang phấn khởi đành để kệ cho cô vui vẻ.
Một lúc , thấy Hương Trà nữa, liền vội vàng chạy chỗ cô bơi ban nãy để tìm, nhưng vẫn thấy .
Minh Nhật hoang mang lặn ngụp xuống nước tìm kiếm, thỉnh thoảng ngoi lên thở. tìm mãi mà chẳng thấy , cũng chẳng thấy bọt nước nổi lên. Chỉ sợ Hương Trà sóng cuốn mất . Cậu gọi tên Hương Trà trong vô vọng, giọng càng lúc càng lạc hẳn . Có lẽ, lo nổi nữa , bèn gào to cho Ngọc Quang thấy:
- Ngọc Quang. Ông chạy gọi cứu hộ . Tôi tìm thấy chị Trà nữa. Chỉ sợ sóng cuốn mất . Ngọc Quang nhanh lên, là kịp nữa.