Mặc Dù
Đã Đoán Được Có Thể Là Nguyên Nhân Này, Trong Lòng Lạc San Vẫn Hơi Chua Xót Một Chút. Là Tặng Cho Mạnh Nhan An Sao? Anh Rõ Ràng Biết Quan Hệ Giữa Hai Người Đã Tệ Đến Mức Thái Quá, Lại Còn Bảo Cô Đến Chọn Đồ. Đây Rõ Ràng Là Đang Tru Tâm Cô.
Lạc San lạnh mặt ném cuốn catalogue sang một bên, bắt đầu gõ chữ: “Thực sự ngại quá, và Mạnh tiểu thư , cô thích kiểu nào. Anh quan hệ với cô , chắc chắn hiểu sở thích của cô , cần giúp đỡ.”
Tô Tân Thần cũng tức giận, chỉ là trong giọng điệu mang theo chút ý vị đe dọa: “Vậy hỏi cô một chút, cô còn tìm Chung Anh Duệ nữa ?”
Lạc San nghi hoặc. Người đàn ông thuật tâm ? Sao cô tìm Chung Anh Duệ?
Nhìn dáng vẻ đầy nghi hoặc của Lạc San, Tô Tân Thần nhịn khẩy: “Rất khó hiểu ? Chung lão gia t.ử gần đây sức khỏe hơn , thể xuống giường bệnh . Cô và bọn họ quan hệ , thăm ông cũng là lẽ đương nhiên.”
Sức khỏe Chung lão gia t.ử lên ? Lạc San bất ngờ nhận tin tức , vui là thể nào. Cô kinh ngạc bụm miệng, dậy bước lên vài bước, nghĩ đến điều gì xuống.
trong mắt là sự kích động thể che giấu. Vẫn là đợi gặp Chung Anh Duệ mới đến bệnh viện thăm tình hình của Chung lão gia tử.
Hỏi đàn ông , thể những thật, mà còn âm dương quái khí với cô.
Tô Tân Thần phản ứng của Lạc San, híp đôi mắt đen, lập tức giống như hiểu điều gì: “Hóa , cô vì nguyên nhân .”
Ánh mắt lạnh xuống, lạnh một tiếng: “Ồ, là vội vàng hẹn hò với Chung Anh Duệ chứ gì, hóa là .”
Lạc San khó hiểu một cái: “Tôi rốt cuộc tìm Chung Anh Duệ làm gì, thì liên quan gì đến ?”
Tô Tân Thần nghẹn họng, tiếp đó tăng nặng giọng điệu nhấn mạnh: “Tôi là chồng cô, dựa mà liên quan đến ?”
Lạc San cam lòng yếu thế: “Chỉ là danh nghĩa thôi. Tôi ly hôn với , đó sớm ngày ở bên Mạnh Nhan An. Yên tâm, cũng . Cho nên, cần dùng phận để chèn ép . Còn nữa, giữa và Chung Anh Duệ, là ý như nghĩ.”
Tô Tân Thần âm trầm chằm chằm cô, hít sâu một , dường như đang cố gắng kìm nén ngọn lửa giận của . Lại chỉ cuốn catalogue: “Muốn sớm thì mau chọn , nếu chọn ưng ý, thì đổi bộ khác.”
Lạc San , đây là Tô Tân Thần cố ý. Chính là níu chân cô tìm Chung Anh Duệ. Cô cũng lười nghĩ xem trong đầu đàn ông rốt cuộc bệnh gì.
Bảo cô tỉ mỉ chọn đồ cho Mạnh Nhan An, điều đó là thể nào. Dứt khoát Lạc San cứ dựa thẩm mỹ của , chọn vài món thích nhất. Tích chọn máy tính bảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nguoi-vo-cam-gia-tren-troi-phu-nhan-mang-thai-bo-tron/chuong-187.html.]
Rất kỳ lạ, bình thường mua đồ luôn chút hội chứng khó lựa chọn, nhưng lúc .
Năm phút giải quyết xong, Lạc San qua loa đưa danh sách cho Tô Tân Thần. Tô Tân Thần chỉ liếc một cái, bảo Lạc San chọn , trực tiếp bảo vệ sĩ cầm đồ quầy thanh toán.
Tiếp đó hai đến cửa hàng giày, cửa hàng thiết kế trang phục. Lạc San từ đầu đến cuối đều chọn những thứ thích. Hơn nữa phong cách liên quan gì đến Mạnh Nhan An.
Tô Tân Thần thể . chính là ý tức giận. Mỗi trả tiền đều trả dứt khoát.
Điều khiến Lạc San cũng nhịn mà nghi hoặc, Tô Tân Thần rốt cuộc ý gì. Lẽ nào chỉ đơn thuần đến để hành hạ cô? Gã đàn ông cũng quá ấu trĩ .
Đồ đạc từ đầu đến cuối đều chọn xong, Tô Tân Thần cũng vội , cũng giữ Lạc San : “Làm cô đang chọn bừa , những thứ , mặc lên cho xem.”
Lạc San mang vẻ mặt khó hiểu Tô Tân Thần một cái. Tiếp đó xua tay: “Không, mặc. Tôi hiểu , bảo mặc, về nhà để Mạnh Nhan An chuyện , cô sẽ đến tìm gây rắc rối. Đến lúc đó, cũng lười tay nữa đúng ?”
Tô Tân Thần lạnh, giọng điệu cũng lạnh: “Lạc San, trong mắt cô, rảnh rỗi đến ?”
Không cho cô cơ hội từ chối, Tô Tân Thần bảo vệ sĩ đẩy cả lẫn đồ phòng đồ. Lạc San c.ắ.n răng. Biết ngoài cửa hai vệ sĩ cao to lực lưỡng canh gác. Nếu quần áo, hôm nay e là sẽ cho cô ngoài. Hết cách, cô đành bộ đồ từ đầu đến chân một lượt.
Thu dọn xong vén rèm lên. Đối diện vặn một chiếc gương . Lạc San thấy trong gương, sững sờ.
Cô chọn là một chiếc váy đuôi cá dài màu xanh nhạt, phối hợp với lớp trang điểm nhạt hôm nay, hề vẻ đường đột, tổng thể trang sức là màu vàng ấm, phối hợp với một cách kỳ lạ mà .
Mái tóc dài búi lên đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh lịch hào phóng, xinh rạng rỡ. Nhìn bản tỏa sáng rực rỡ trong gương, Lạc San một khoảnh khắc hoảng hốt. Cô lâu thấy dáng vẻ của .
Dường như trở thời gian đây sống ở Tô gia. Lúc đó Tô lão gia t.ử vẫn còn. Mọi đối xử với cô khách sáo. Quan hệ giữa Tô Tân Thần và cô cũng tệ đến thế.
Đinh Bình thích cô, cũng thích cô xuất hiện trong các dịp lễ lớn, cảm thấy mất mặt.
Mỗi Tô Tân Thần đều lén lút đưa cô trốn ngoài, trang điểm cho cô thật , đưa trong bữa tiệc, đường đường chính chính thừa nhận đây là em gái nuôi của , con gái nuôi của Tô gia.
Đinh Bình mỗi đều tức điên lên, nỡ nổi giận với Tô Tân Thần. tiện trút giận lên Lạc San.
Chỉ đành giữ khuôn mặt lạnh lùng, âm dương quái khí mỉa mai Lạc San mặt ngoài.