Người Sói Là Kẻ Lụy Tình - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-20 10:05:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi im lặng, định gì đó thì tiếng chuông cửa chợt vang lên.

Kèm theo đó là giọng trong trẻo của một đàn ông:

"Giang Giang, em nhà ?"

Tôi sực nhớ , đó là đồng nghiệp sống ở tầng , cũng thích chó, hai đứa hẹn hôm nay cùng dắt ch.ó chơi.

Tôi cúi mắt xuống.

Cái đuôi của tên sói bỗng căng thẳng cứng đờ, đáy mắt tràn ngập sắc đỏ rực.

khi chạm ánh mắt , khẽ mỉm , che giấu sự hung hãn của loài thú ăn thịt.

Hắn dịu giọng hỏi :

"Giang Giang, để giúp cô đuổi tên nhé?"

13.

“Anh .”

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Tôi đẩy đẩy : “Anh phòng trốn một chút .”

“Tôi !”

Hắn trưng bộ mặt đầy vẻ ủy khuất:

“Cô cùng làm cái gì mà thấy chứ... Cô đối xử với như thế!”

Người sói một khi ghen thì chẳng đạo lý gì cả.

Chuông cửa vang lên hồi lâu, hết cách, đành cau mày cảnh cáo :

“Anh mà còn chịu trốn, sẽ bao giờ thèm đếm xỉa đến nữa.”

Hắn với vẻ dám tin, trong tích tắc, ánh mắt tràn đầy sự vụn vỡ:

“Cô vì một gã đàn ông xí mà mắng !”

Hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/nguoi-soi-la-ke-luy-tinh/chuong-9.html.]

Hắn quẹt nước mắt dậy, lầm lũi về phía phòng ngủ, miệng còn nức nở lẩm bẩm:

“Tôi lời, ngoan mà, đừng thèm để ý đến .”

Tôi: “...”

Thật sự tài nào hiểu nổi mạch não của loài sói.

Tôi lắc lắc đầu cho tỉnh táo dậy mở cửa để đồng nghiệp nhà.

Chú cún Lucky từ lúc nào chạy , vây quanh đồng nghiệp mà vui sướng chạy vòng quanh.

“Có vẻ nó thích đấy.”

thật.”

Anh đồng nghiệp cúi đầu xoa đầu Lucky, ngẩng lên thấy bát mì bàn ăn thì ái ngại mỉm :

“Hóa em nấu mì , cứ tưởng em ăn nên mang bánh quẩy sang cho em đây.”

“Không .”

Tôi suy nghĩ một chút nhận lấy túi đồ trong tay :

“Mì thể cho cún ăn, em cũng đang ăn bánh quẩy, cảm ơn nhé.”

14.

Lúc về đến nhà thì trời cũng khuya.

Tôi dép lê, căn phòng khách tối đen như mực, trong lòng thầm nghĩ:

Tên sói chắc là .

Nghĩ , bỗng thấy nhẹ cả .

Tôi mở một hộp đồ ăn cho cún dậy vươn vai một cái.

Vừa đầu , bỗng chạm một đôi mắt sói đầy oán niệm.

“A!”

Tôi sợ tới mức lùi hai bước, chẳng may vấp chú cún đang mải mê ăn đồ hộp mà ngã ngửa , lưng đập trúng góc bàn.

Loading...