“Được thôi, đ.á.n.h cô một trận cũng , dù thẻ phòng cũng đưa cho đó.”
Tôi ngủ bao lâu.
Trong cơn mơ, trở về thời gian mặn nồng ngày .
Khi đó xót xa cho chứng đau bụng kinh của .
Anh đưa xem một bác sĩ Đông y nổi tiếng để điều trị, t.h.u.ố.c sắc mang về đắng.
Mỗi nhăn mặt uống xong, đều nhanh chóng nhét một quả ô mai miệng .
Tôi mếu máo sẽ bao giờ uống nữa.
Anh kéo lòng, đột nhiên cúi đầu hôn xuống.
Vị ngọt lịm của quả ô mai quấn quýt, đẩy đưa giữa làn môi hai đứa.
Giọng trầm thấp đầy mê hoặc: “Thế còn đắng ?”
Tôi đỏ mặt trả lời mà hỏi ngược :
“Anh dỗ dành bạn gái uống t.h.u.ố.c kiểu ?”
Anh : “Lấy bạn gái khác, chỉ dỗ dành mỗi em như thế thôi.”
Đột nhiên, nệm giường lún xuống.
Người đàn ông trong giấc mơ bỗng còn âu yếm dịu dàng nữa.
Anh hôn càng lúc càng hung bạo và thô lỗ.
Dường như nuốt chửng bụng.
Mọi thứ dần trở nên chân thực hơn bao giờ hết.
Thật đến mức khiến chút nghẹt thở.
Theo bản năng, chống tay lên lồng n.g.ự.c , buột miệng một câu:
“A Kiêu, nhẹ một chút.”
Giây tiếp theo, khó khăn mở mắt .
Bốn mắt , cả hai im lặng hồi lâu.
Có lẽ do chất cồn vẫn còn đang chạy loạn trong cơ thể.
Tôi , nhịn mà thốt một câu:
“Năm đó… em hề phản bội .”
Yết hầu khẽ chuyển động, giọng khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ sát:
“Vậy em cho , tại ở bên cạnh nó?”
Cánh môi mấp máy, định gì đó.
Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt ở đầu giường vang lên.
Tôi và gần như cùng lúc sang thấy tên gọi hiển thị màn hình.
Cuộc gọi của Tưởng Triệt.
Giống như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu.
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
Tôi vật lộn chống tay dậy.
mạnh tay đẩy ngã xuống, cho lên.
Anh nghiến răng nghiến lợi : “Hứa Đường, cho rõ ràng .”
Ánh mắt rực lửa xuống từ cao.
Tôi đầu , tránh né ánh mắt của .
“Em còn gì để nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nguoi-co-ay-yeu/chuong-5.html.]
Anh , nơi đáy mắt thoáng hiện lên chút lệ nhòa mờ ảo:
“Yêu nó đến thế ? Nó gọi một cuộc điện thoại là em chờ nổi về làm hòa?”
“Nó rốt cuộc gì , mà thể khiến em nhẫn tâm bỏ rơi ?”
“Hứa Đường, đúng là thằng điên mới tưởng rằng em nỗi khổ tâm nào đó.”
Tôi Tưởng Kiêu đuổi khỏi phòng với khuôn mặt hầm hầm.
Tôi hành lang dài, bước chân phù phiếm.
Ngẩng đầu lên, thấy cô bạn gái của đang tới từ phía đối diện.
Đêm se lạnh, nhưng phụ nữ đó ăn mặc mỏng manh, gợi cảm.
Lúc lướt qua , cô cố tình đ.â.m sầm .
Tôi khẽ rên lên một tiếng, nhưng cô coi như thấy.
Tôi thấy cô nũng nịu với ở đầu dây bên điện thoại:
“Không dùng bao ? Người đang ở thời kỳ rụng trứng đấy, xảy chuyện chịu trách nhiệm hả?”
“Kết hôn á? Anh thật đấy?”
Bước chân khựng .
Đột nhiên nhớ tới một đêm khuya tĩnh lặng của nhiều năm về .
Hai tay vòng qua cổ , sợ hãi đến mức căng cứng.
Anh từng câu từng chữ dỗ dành , lúc đó dường như cũng quên cả đau đớn.
Khi kết thúc, ngẩn ngơ tấm ga giường vương vệt đỏ, thẫn thờ hồi lâu.
Tôi ôm lấy , hỏi đang nghĩ gì.
Anh cúi hôn lên thái dương , ánh mắt từng chút một trở nên sâu thẳm:
“Cứ thế mà trao cho , sợ phụ bạc em ?”
Tôi siết chặt hai tay quanh cổ , bướng bỉnh thẳng mắt .
“Em sợ, em tin sẽ phụ em.”
Chóp mũi chạm chóp mũi .
Khi đó khẽ : “Anh cũng tin.”
“Anh chỉ mong ngày mai thể cưới em ngay lập tức.”
Những lời đó lặng lẽ gió thổi tan trong những năm tháng dài đằng đẵng.
Có lẽ quên từ lâu .
Tại cửa khách sạn, xe của Tưởng Triệt đậu sẵn ở đó.
Thấy , vội vàng chạy đỡ lên xe.
“Đã xảy chuyện gì ? Em uống nhiều rượu lắm ?”
Tôi giữ im lặng, cũng hỏi thêm gì nữa.
Chiếc xe lao trong màn đêm đặc quánh.
Tôi cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe lùi phía thật nhanh.
Tôi đột nhiên với Tưởng Triệt:
“Chúng về thôi, hai ngày nữa chúng về nhé.”
Suốt ba năm qua, luôn ở bên cạnh .
Khi còn ở nước ngoài, từng thành thật bày tỏ với .
Lúc đó với rằng thích nhiều năm .
Từ cái thoáng qua năm lớp mười.