Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng run rẩy van xin đừng .
Anh thậm chí còn lóc cầu xin hãy đợi thêm chút nữa, sẽ giành di sản cho .
Chỉ cần rời xa , sẽ đấu đến cùng vì .
từ đầu đến cuối chỉ lạnh lùng suy sụp.
Người em bên cạnh cuối cùng cũng chịu nổi nữa.
Anh bước tới kéo , giận dữ đẩy khỏi phòng bệnh.
“Cút! Cút với thằng nhân tình của cô càng xa càng !”
“Mẹ kiếp, từ nay về cô đừng bao giờ xuất hiện mặt chúng nữa!”
“Nếu A Kiêu vượt qua , chúng sẽ tha cho cô !”
“Ông đây hôm nay đặt lời ở đây đấy!”
---
Tám giờ sáng, cuối cùng cũng tan ca đêm.
Trở về nhà, mới ngủ đầy bốn tiếng đồng hồ.
Đồng nghiệp gọi điện thoại bảo lập tức khách sạn.
Khách ở phòng Tổng thống mất đồ quý giá.
Cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức, bật dậy chuẩn đó.
Bước phòng khách của khách sạn.
Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Tưởng Kiêu đang sofa.
Cô bạn gái của nửa tựa lòng .
Giám đốc một bên bồi.
Bạn gái của Tưởng Kiêu phát hiện sáng nay.
Cô mất một đôi bông tai trị giá ba triệu tệ trong phòng.
Mà tối qua phòng họ chỉ và bà cô nhân viên vệ sinh.
Nhân viên vệ sinh kiểm tra một lượt, phát hiện gì.
Người phụ nữ đó chỉ tay , lên mặt quát tháo:
“Cởi , kiểm tra.”
Ánh mắt vô thức lướt qua Tưởng Kiêu.
Tối qua, bộ hành động của từng rời khỏi tầm mắt của .
Làm thể lấy trộm đôi bông tai đó ngay mí mắt ?
dường như ý định giải vây cho .
Anh chỉ vắt chéo chân đó, từ đầu đến cuối lạnh lùng ngoài cuộc.
Giám đốc tiến gần khuyên nhỏ :
“Vị đại gia chúng đắc tội nổi , cô cứ làm bộ làm tịch phối hợp một chút .”
Tôi ôm chặt chiếc túi đeo vai nách, ngẩng cao đầu chịu thỏa hiệp:
“Nếu các nghi ngờ ăn cắp thì hãy báo cảnh sát .”
“Các quyền tự ý khám .”
Người phụ nữ thì phắt dậy, giọng điệu trở nên hung hăng:
“Bạn trai bận lắm, chúng thời gian rảnh để cùng cô đến đồn cảnh sát làm mấy cái quy trình rách việc đó .”
“Đôi bông tai của trị giá hơn ba triệu tệ, là quà sinh nhật bạn trai mới tặng đấy.”
“Tối qua thấy cô bình thường , từ phòng tắm thấy cô lủi mất dạng, nếu làm điều khuất tất thì cô chạy nhanh thế làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nguoi-co-ay-yeu/chuong-3.html.]
Cô xong liền sấn tới cướp lấy túi của .
Tôi giữ chặt lấy túi, kiên quyết buông tay.
sức lực của phụ nữ thật kinh .
Sau một hồi giằng co, chiếc túi vẫn cô giật mất.
Một tiếng “xoẹt” vang lên, khóa kéo kéo toạc .
Cô đổ sạch thứ trong túi xuống đất.
Một vầng trăng làm bằng pha lê rơi xuống sàn, vỡ vụn ngay tại chỗ.
Khi ánh mắt Tưởng Kiêu rơi mảnh pha lê vỡ đó.
Gương mặt bình thản của cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Yết hầu khẽ chuyển động, trầm giọng :
“Được , đừng quậy nữa.”
“Ngày mai em chọn một bộ khác thích .”
---
Tưởng Kiêu cho giám đốc và cô bạn gái ngoài.
Trong phòng khách đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn và trân trân.
Lúc giằng co, những mảnh vỡ pha lê b.ắ.n tung tóe.
Làm xước bắp chân , lúc rỉ những giọt m.á.u đỏ.
Trong mắt dường như thoáng qua một tia xót xa.
Tôi nghĩ, đó chắc chắn là ảo giác của thôi.
Tôi cúi xuống, nhặt từng món đồ vung vãi sàn cho túi.
Đôi giày da đặt riêng từ Ý đắt tiền dừng mắt , hề nhúc nhích.
Sống mũi cay xè.
Giọng của truyền đến từ đỉnh đầu, vẫn lạnh lẽo như băng giá:
“Hắn chẳng tặng cô thứ gì ?”
“Năm đó cũng chia chác chút ít cơm thừa canh cặn từ tài sản gia đình mà.”
“Vậy mà cô vẫn còn giữ thứ đồ của thằng yêu cũ tặng ?”
Tôi dậy, giọng chút gợn sóng:
“Chúng chia tay , cần năng mỉa mai như thế.”
Anh khựng , bỗng nhiên bật :
“Chơi chán đá ? Chẳng trách sa sút đến mức đến đây làm việc.”
“Tiếc thật, nếu lúc đầu cô chịu khó diễn thêm vài ngày nữa thì cuối cùng cũng chẳng đến nỗi đặt cược nhầm chỗ, theo cái thằng phế vật Tưởng Triệt đó.”
Tôi tiếp nữa, định rời .
một tay kéo giật , ép sát tường.
Anh bóp cằm , nâng mặt lên ép đối diện với .
Trong ánh mắt cuộn trào một vùng biển sâu u tối.
Anh cụp mắt, xuống vệt m.á.u dài mảnh bắp chân .
Một lúc lâu , mặt nữa.
lời dành cho : “Để đưa cô về, trong xe thuốc.”
---